Viên Mục Dã không ngờ mình lại nhìn thấy từ trường tư duy của Lỗ Văn Ngọc ở trong phòng bệnh 409, mà chuyện càng làm cho cậu ngạc nhiên hơn là, người mà Lỗ Văn Ngọc nhìn thấy trước khi chết lại là gã bảo vệ kia.
Gã bảo vệ đi từ từ đến trước giường của Lỗ Văn Ngọc, trong ánh mắt gã ngập tràn oán hận và độc ác, gã nhìn chòng chọc vào Lỗ Văn Ngọc chừng một phút, sau đó mới lấy từ trong túi áo trên ngực ra một ống tiêm…
Nhìn tới đây, Viên Mục Dã đã biết cái chết của Lỗ Văn Ngọc không hề đơn giản, nhưng cậu không hiểu, vì sao gã bảo vệ kia lại có nỗi oán hận sâu đậm như thế với Lỗ Văn Ngọc?!
Theo chất lỏng trong ống tiêm chậm rãi chảy vào túi truyền dịch của Lỗ Văn Ngọc, sắc mặt cô ấy cũng bắt đầu chuyển biến đột ngột từ xanh sang tím tái, cơ thể nhanh chóng có phản ứng… Mà lúc này gã bảo vệ lại nhe răng cười.
Lúc Đoàn Phong trở về thấy sắc mặt Viên Mục Dã nặng nề, đứng ngẩn người trước giường bệnh: “Cậu lại nghĩ ngợi linh tinh gì thế? Bệnh viện đã đồng ý cho chúng ta đưa di thể của Lỗ Văn Ngọc về rồi, chúng ta chỉ cần đưa cô ấy đi an táng nữa thôi mà!”
Viên Mục Dã quay đầu nhìn về phía Đoàn Phong, cậu nói: “Tiểu Ngọc… bị giết.”
Đoàn Phong giật mình: “Cái gì?! Làm sao cậu biết? Cậu… Không phải là cậu vừa nhìn thấy từ trường tư duy trước khi chết của cô ấy đấy chứ?”
Viên Mục Dã bất đắc dĩ gật đầu: “Anh còn nhớ gã bảo vệ hôm qua đã ngăn chúng ta ở cổng không?”
Đoàn Phong ngẫm nghĩ một lúc: “Là gã à? Gã đấy thì có thù gì với Lỗ Văn Ngọc chứ? Chẳng lẽ yêu quá thành hận?!”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không đâu, Tiểu Ngọc vừa mới chuyển tới bệnh viện này được mấy ngày, mà hai ngày trước cô ấy còn rất buồn bã vì chuyện của Lỗ Phong, hẳn là cô ấy rất ít khi ra khỏi phòng bệnh mới đúng…”
Đoàn Phong nhíu mày: “Hay là cô ấy đã biết gã đó từ trước rồi?”
Viên Mục Dã nói: “Không thể nào, hơn một năm trước Tiểu Ngọc vẫn luôn đi chữa bệnh ở các bệnh viện lớn, với tính cách cẩn thận của Lỗ Phong, đến bạn bình thường mà ông ta còn không cho Tiểu Ngọc gặp thì nói gì đến gã bảo vệ kia.”
Đoàn Phong vốn cho rằng chỉ cần đưa di thể của Lỗ Văn Ngọc đi an táng là xong chuyện này, không ngờ tự nhiên lại nòi ra chuyện khác, anh ta cảm thấy nhức cả đầu, bèn hỏi Viên Mục Dã: “Vậy chúng ta làm gì tiếp theo? Báo cảnh sát à?! Nhưng chúng ta nên nói như thế nào với họ? Đâu thể bảo là cậu nhìn thấy được?!”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Chắc chắn không được, nghi ngờ cũng phải có lý do chứ, nếu không cảnh sát không thể lập án được… Hơn nữa, người ta không quen cũng chẳng thân với Tiểu Ngọc, cứ thế báo cảnh sát có khi chúng ta không thể thuận lợi mang di thể của cô ấy đi được đâu.”
“Vậy chúng ta mang di thể của cô ấy về cất giữ trong nhà tang lễ trước đã… Sau đó đi tìm Lỗ Phong, để ông ta đưa ra nghi vấn về cái chết của Tiểu Ngọc.” Nói đến đây, Đoàn Phong lạnh lùng hừ một tiếng: “Tôi đã bảo rồi mà, cái bệnh viện này làm sao lại để chúng ta nhận di thể của Lỗ Văn Ngọc về dễ dàng như thế được, hóa ra là muốn nhanh chóng phủi tay!”
Viên Mục Dã gật đầu: “Bên bệnh viện chắc đã nhìn ra Tiểu Ngọc không phải chết tự nhiên, nhưng vì muốn giữ danh dự của bệnh viện nên mới che giấu việc này.” Nói xong, cậu nhìn xung quanh một vòng: “Di thể của Tiểu Ngọc có thể mang đi, nhưng căn phòng này lại là hiện trường vụ án, nếu như bị phá hư thì dù sau này có lập án điều tra cũng chưa chắc đã có chứng cứ chứng minh gã bảo vệ kia là hung thủ thật sự.”
“Cái này đúng là hơi khó giải quyết… Từ khi Từ Lệ mất, chúng ta muốn liên hệ với phía cảnh sát đều phải làm theo quy trình, không thể đi đường tắt được!” Đoàn Phong thở dài.
Trong lúc hai người còn đang bàn bạc, cô y tá lúc trước đẩy cửa vào nói: “Anh Viên, tôi đã nói chuyện qua với bên nhà xác rồi, chỉ cần xe của nhà tang lễ đến là các anh có thể đưa di thể của cô Lỗ về.”
Viên Mục Dã nghe thấy thế thì mỉm cười, nói tiếng cảm ơn, sau đó cậu thuận miệng hỏi: “Xin hỏi bao giờ căn phòng này hết hạn thuê vậy?”
Hiển nhiên là y tá không ngờ Viên Mục Dã sẽ hỏi đến chuyện hạn thuê phòng, cô ta ngạc nhiên: “Chỗ chúng tôi không có hạn thuê phòng đâu, sao vậy? Căn phòng của cô Lỗ có vấn đề gì à?”
Viên Mục Dã cười giải thích: “Là như vậy, căn phòng này dù sao cũng là nơi Tiểu Ngọc đã qua đời, chúng tôi cũng không biết bên phía bác Lỗ có ý định làm gì không. Cô cũng biết rồi đấy, mấy người làm ăn như bọn họ đều rất mê tín ở phương diện này, cho nên tôi hy vọng viện có thể giữ nguyên căn phòng trong mấy ngày… Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức thanh toán chi phí phát sinh.”
Nghe Viên Mục Dã nói như vậy, y tá hơi ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo: “Ra là vậy… Thế thì tôi chỉ cần nói chuyện qua với viện là được thôi. Về phần chi phí, bởi vì viện điều dưỡng của chúng tôi hoạt động theo chế độ hội viên, nên các anh cũng không cần trả thêm chi phí phát sinh đâu.”
Viên Mục Dã nghe xong mà thở phào, cậu nói: “Thế thì tốt quá, đúng rồi, bây giờ cô có thể đưa chúng tôi đi nhìn di thể của Tiểu Ngọc không? Hôm qua cô ấy nói với chúng tôi là muốn uống trà sữa, không ngờ hôm nay cô ấy đã đi rồi… Chúng tôi muốn từ biệt với cô ấy.”
Cô y tá nhanh chóng đồng ý: “Đương nhiên là được rồi, mời hai anh đi theo tôi…”
Khi được nhìn thấy Lỗ Văn Ngọc, cô ấy đã nằm rất yên bình bên trong túi đựng xác, Viên Mục Dã không thể ngờ được rằng sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi hôm qua lại là sinh ly tử biệt, một sinh mạng trẻ tuổi cứ thế ra đi lặng lẽ, khiến trong lòng những người đứng ở đây đều cảm thấy bi thương.
Bỗng nhiên Đoàn Phong nói với cô y tá: “Cô y tá này, cô có thể để chúng tôi ở riêng, nói với Lỗ Văn Ngọc mấy câu được không?”
Y tá nghe Đoàn Phong nói thế thì rất biết ý lùi đến ngoài cửa, chỉ để lại Viên Mục Dã và Đoàn Phong ở trong phòng.
Viên Mục Dã nhìn Lỗ Văn Ngọc một lúc, sau đó đặt hai túi trà sữa ở bên cạnh, cậu nói: “Vì không biết cô thích loại nào nên chúng tôi mua mỗi vị một cốc, cô cứ chọn thoải mái nhé.”
Đoàn Phong thở dài: “Số cô đúng là khổ thật đấy, đã bị kẻ thù giết cha nuôi lớn thì chớ, giờ còn vì lão ta mà bị chết oan… Chuyện tang lễ cô cứ yên tâm đi, Viên Mục Dã nhất định sẽ làm thỏa đáng, nếu cô còn tâm nguyện nào chưa hoàn thành thì cứ báo mộng cho cậu ấy biết nhé.”
Viên Mục Dã lườm Đoàn Phong: “Anh nói linh tinh cái gì đấy?”
Đoàn Phong cười xấu xa: “Sao lại là nói linh tinh, cô bé này trông là biết thích cậu rồi, nếu không sao chúng ta mới chỉ gặp có vài lần mà cô ấy đã tin tưởng chúng ta như thế?” Ai ngờ nói đến đây, Đoàn Phong lại bỗng ồ lên một tiếng: “Hình như trên cổ cô ấy có một cái USB.”
Viên Mục Dã nghe vậy bèn nhìn về phía sợi dây chuyền trên cổ Lỗ Văn Ngọc, và phát hiện đúng là có một cái USB nhỏ thật, cậu mừng rỡ nói: “Không phải chiếc USB này chính là cái Lỗ Phong dùng để cất giấu những chứng cứ phạm tội kia đấy chứ?!”
Đoàn Phong lấy dây chuyền xuống: “Có phải hay không cứ lấy về nhìn xem là biết ngay thôi, tôi nghĩ chắc là nó đấy, nếu không tại sao Lỗ Văn Ngọc lại muốn dùng một cái USB làm mặt dây chuyền chứ?”