* Một vế trong câu “Tâm tư của Tư Mã Chiêu, ai cũng hiểu”
Mọi người vội vàng trốn vào bên trong tòa nhà, Viên Mục Dã vẫn đang ngây đơ ra nhìn viên đạn trong tay, không biết nên phản ứng như thế nào... Những người bảo vệ kia cũng nhìn Viên Mục Dã như nhìn quái vật vậy.
Trác Thiếu Quân thấy thế bèn giật lấy viên đạn trong tay cậu, sau đó điềm nhiên như không có việc gì nói với nhóm bảo vệ: “Ngẩn ra đó làm gì, nhanh ra ngoài tìm tên kia cho tôi!”
Lúc này nhóm bảo vệ mới lấy lại được tinh thần, nhanh chóng liên lạc với người bên ngoài, xác nhận xem nguy hiểm đã được loại bỏ hay chưa? Tiếc rằng đối phương cũng là một cao thủ, chờ đến khi bảo vệ tìm được tới nơi ẩn nấp thì trên mặt đất chỉ còn lại mấy vỏ đạn nằm đó chờ họ.
Sau khi Trác Khải Phong biết tin vụ nổ súng ở biệt thự, ông ta lập tức bỏ lại hết các công việc rồi cùng bà Trác vội vàng trở về nhà. Nhìn thấy cánh tay trái của Trác Thiếu Quân bị trúng đạn, ông nổi trận lôi đình, mắng lớn những người bảo vệ kia là một đám vô dụng! Cuối cùng còn muốn xem lại video giám sát, nhưng không ngờ cấp dưới lại báo cáo đoạn video lúc đấu súng đã bị Trác Thiếu Quân yêu cầu xóa bỏ...
Mặc dù Trác Khải Phong rất nghi ngờ, nhưng ông ta biết, con trai yêu cầu xóa video là có lý do của nó, vì thế cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ dặn dò bảo vệ tiếp tục tăng cường công tác bảo an ở xung quanh khu vực biệt thự, chuyện lần này không được phép xảy ra lần hai.
Sau đó, bác sĩ gia đình của nhà họ Trác đến kiểm tra vết thương cho Trác Thiếu Quân, may mà đó chỉ là một vết thương ngoài da, chỉ cần khâu lại đơn giản là được. Có điều nếu lúc ấy Viên Mục Dã không có ở đó, thì rất có thể phát súng ấy sẽ găm thẳng vào tim của Trác Thiếu Quân.
Trong phòng đọc sách, Viên Mục Dã đau đầu ngồi dựa vào ghế sô pha bằng da, Trác Thiếu Quân cười an ủi cậu: “Yên tâm đi, bảo vệ nhà họ Trác đều rất kín miệng, vừa rồi tôi đã xóa đoạn video có cảnh anh bắt đạn bằng tay rồi, anh còn sợ gì nữa?”
Viên Mục Dã cười khổ: “Không phải là tôi sợ chuyện gì, chỉ là đột nhiên phát hiện ra cơ thể mình bất tri bất giác phát sinh biến hóa, mà biến hóa này nằm ngoài phạm vi nhận biết của tôi.”
Trác Thiếu Quân nghe xong thì quan sát kỹ tay phải Viên Mục Dã một chút rồi nói: “Tôi chỉ có thể cảm nhận được sinh vật bên trong tay phải của anh đã kết hợp hoàn toàn với cánh tay phải của anh rồi.”
Viên Mục Dã thở dài: “Cậu nói thật cho tôi biết, tôi hiện giờ vẫn còn là con người ư?”
Trác Thiếu Quân nghiêm túc suy nghĩ rồi đưa ra ý kiến của mình: “Nếu giải thích một cách logic, thì đại đa phần các bộ phận trên cơ thể anh vẫn được coi là con người. Còn về cánh tay phải này... nó được coi là một dạng hợp thể. Nó có suy nghĩ riêng của mình, cũng luôn có suy nghĩ muốn chiếm trọn cơ thể của anh, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thành công.”
Viên Mục Dã nhíu mày hỏi: “Cậu cảm thấy nguyên nhân nó không thành công là gì?”
Trác Thiếu Quân nhún vai: “Ai mà biết được? Tôi đoán có lẽ sinh vật này không thể chiếm đoạt đại não và hệ thần kinh của con người trong thời gian ngắn được, chúng không giống như tôi... Có điều thế giới này làm gì có sinh vật nào hoàn mỹ tuyệt đối chứ? Mặc dù chúng tôi có thể khống chế ý thức và hệ thần kinh của những sinh vật khác, nhưng chúng tôi lại không đủ khỏe, càng không thể nào đạt đến trạng thái tay không bắt được đạn.”
Viên Mục Dã không cảm thấy đó là một chuyện đáng để tâm, chỉ thở dài: “Có khỏe mạnh đến mấy cũng để làm gì? Một khi tôi không còn là tôi nữa thì mọi thứ đều là vô nghĩa... Thôi đừng nói tôi nữa, lúc đó, khi viên đạn bay đến cậu cũng nhìn thấy rõ, sao không thấy cậu có tí lo lắng nào thế?”
Trác Thiếu Quân cười: “Chuyện đó thì có gì phải cuống chứ, tôi còn muốn bị thương ấy chứ, như vậy vừa hay có thể mượn cơ hội này để giả chết thoát khỏi hết mọi chuyện, như vậy sẽ không phải lo lắng đến những chuyện bát nháo này nữa.”
Đây vốn là một câu nói đùa của Trác Thiếu Quân, không ngờ Viên Mục Dã lại lóe lên suy nghĩ: “Vậy thì giả chết một lần đi, bây giờ cậu đi nói với Trác Khải Phong, tung tin cậu bị trúng đạn ra ngoài, đến lúc đó hung thủ đứng phía sau tự nhiên sẽ xuất hiện thôi.”
Trác Thiếu Quân ngẫm nghĩ rồi cao hứng nói: “Cũng đúng... dù sao không ai có thể nghĩ ra viên đạn thứ hai lại bị anh dùng tay không bắt được!”
Sau khi nghe con trai nói về chuyện này, Trác Khải Phong im lặng suy nghĩ một chút, sau đó mới trầm giọng nói: “Đây cũng là một cách, dù sao minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, cũng là một cơ hội để bắt kẻ đứng sau muốn hại chết con... Có điều, nói con chết thì có phải quá không may mắn không?”
Trác Thiếu Quân cười: “Cha có thể nói là con lại hôn mê lần nữa, cơ thể vốn đã không khỏe lại thêm bị trúng đạn, đúng là hết hạn này đến hạn khác, hôn mê bất tỉnh cũng là chuyện bình thường, đến lúc đó hung thủ đứng đằng sau chắc chắn sẽ tự mình nhảy ra.”
Trác Khải Phong nhìn con trai: “Con... có từng nghi ngờ người đó là anh họ của con không?”
Trác Thiếu Quân khẽ thở dài: “Người bình thường chắc đều sẽ suy nghĩ như vậy, dù sao nếu con và anh cả gặp chuyện không may, thì anh ta sẽ trở thành người thừa kế duy nhất của đời thứ hai nhà họ Trác. Có điều... con thấy mặc dù người anh họ này có dã tâm, có tham vọng nhưng không phải kẻ biết mưu lược dùng thủ đoạn, nói thẳng ra, anh ta không đủ thông minh để dựng lên một vở kịch lớn như vậy.”
Trác Khải Phong suy nghĩ rồi nói: “Có thể nó không có năng lực này, nhưng mấy lão già đứng sau lưng nó thì không hẳn là không có, chính vì thằng nhãi Thiếu Dương này dễ khống chế, cho nên bọn chúng mới muốn đưa một tên bù nhìn ngồi lên trên.”
“Lão già? Cha muốn nói đến mấy người giám đốc Ngô và giám đốc Trịnh ạ?” Trác Thiếu Quân dò hỏi.
Trác Khải Phong gật đầu: “Ngoài bọn họ ra thì còn ai chứ? Lúc con bị bệnh bọn họ cũng nhiều lần thuyết phục cha nhanh chóng cho Thiếu Dương đến công ty làm việc, để quen với các công việc trong công ty, lúc đó nếu không phải Chính Phi có năng lực một mình đảm đương một phía, sợ rằng nó đã sớm ngồi vào ghế trong hội đồng quản trị rồi.”
Thấy Trác Khải Phong nhắc đến Triệu Chính Phi, sắc mặt Trác Thiếu Quân sầm xuống, hắn hỏi: “Anh ấy... cho đến bây giờ chưa từng có suy nghĩ khác, mặc dù con không biết vì sao anh ấy lại muốn tự sát, nhưng con biết mặc dù anh ấy không mang họ Trác, nhưng từ xưa đến nay chưa từng có lòng riêng.”
Trác Khải Phong thở dài: “Những năm qua Chính Phi thực sự rất vất vả… Thật ra trước đó cha cũng đã bàn bạc với mẹ con, định chia cho nó một phần cổ phần của công ty để đền bù, ai ngờ nó lại làm như vậy, mặc dù nó không phải con ruột cha, nhưng cha cũng không muốn nhìn thấy nó có kết cục này.”
Nhìn Trác Khải Phong còn diễn kịch trước mặt cả con trai mình, ánh mắt Trác Thiếu Quân lạnh dần: “Người cũng không còn, nói những câu này có tác dụng gì chứ... Cái chết của anh ấy nhất định không đơn giản, việc này con phải điều tra cho rõ ràng.”
Không biết vì sao, Trác Thiếu Quân chú ý khi mình nói như vậy ánh mắt của Trác Khải Phong lại hơi né tránh, trong lòng không khỏi nghi ngờ cái chết của Triệu Chính Phi có liên quan đến ông ta? Nhưng Trác Thiếu Quân cũng không nói câu nào mà chuyển chủ đề về chuyện mình bị tập kích.
“Cha, từ sau khi con hồi phục luôn có người muốn con chết, cho nên con muốn đợi chuyện này qua đi sẽ ra nước ngoài an dưỡng một thời gian...” Trác Thiếu Quân ướm hỏi.