Lúc này Triệu Cẩm Bưu mới nhận ra con trai mình đã không còn là cậu bé yếu đuối năm xưa, nhưng tất cả đều đã muộn. Triệu Chính Phi không hề do dự nện thật mạnh cục đá lên đầu Triệu Cẩm Bưu.
Sức lực ấy cũng không đủ để đập chết tươi Triệu Cẩm Bưu. Triệu Chính Phi vốn có thể đập thêm vài nhát nữa, nhưng anh ta lại ném cục đá đi với vẻ mặt không cảm xúc, sau đó vươn hai tay bóp chặt cổ Triệu Cẩm Bưu.
Có lẽ nằm mơ Triệu Cẩm Bưu cũng không ngờ rằng, có một ngày mình sẽ chết trong tay đứa con trai ruột thịt. Hơn nữa, Viên Mục Dã có thể nhận ra, khi Triệu Chính Phi đập cục đá vào đầu Triệu Cẩm Bưu, anh ta không có một tia do dự, rõ ràng không phải lần đầu tiên ra tay giết người… So sánh với Triệu Chính Phi, dù là Trác Thiếu Quân trước đây hay là Trác Thiếu Quân hiện tại đều chỉ có thể xem như kẻ ngây ngô ngốc nghếch mà thôi.
Ai ngờ ngay trước lúc ký ức cuối cùng của Triệu Cẩm Bưu biến mất, Viên Mục Dã đột nhiên bị một luồng sáng cách đó không xa gây chú ý. Nếu cậu không nhìn nhầm, đó ắt hẳn là điểm phản xạ của ống kính máy ảnh.
Sau khi định thần lại, Viên Mục Dã lập tức xoay người ra khỏi khu rừng. Thấy thế, Thạch Lỗi cười hỏi: “Thế nào? Đã nhìn thấy bí mật gì không thể cho ai biết vậy?!”
Viên Mục Dã thở dài đáp: “Tại sao trên đời này lại xảy ra nhiều bi kịch nhân gian thế cơ chứ?”
Thạch Lỗi khẽ khịt mũi: “Đó là bởi vì nhân gian không đáng giá.”
Viên Mục Dã cười một cách bất đắc dĩ: “Nói chuyện đứng đắn đi. Vừa rồi ở trong từ trường tư duy của Triệu Cẩm Bưu, hình như tôi nhìn thấy có người đang chụp lén.”
Thạch Lỗi ngẩn người, sau đó hơi ngạc nhiên nói: “Xem ra đúng là bọ ngựa bắt ve chim sẻ chực sẵn! Trước hết mặc kệ người chụp lén là ai, kẻ đó ắt sẽ coi đây là thứ để uy hiếp Triệu Chính Phi, thằng nhãi này cũng đen đủi thật.”
Lúc Viên Mục Dã quay lại nhà họ Trác, Trác Thiếu Quân đang ngẩn người ngồi một mình ở trong phòng sách. Thấy Viên Mục Dã đã trở lại, hắn cười và bước tới nói: “Thế nào? Phía Thạch Lỗi có điều tra được manh mối gì không?”
Viên Mục Dã đi thẳng vào vấn đề: “Trước khi Triệu Chính Phi tự sát đã từng giết một người…”
Trác Thiếu Quân vô cùng kinh ngạc. Mặc dù hiện giờ hắn đã có khả năng nhìn rõ tính người, nhưng không khỏi có cái nhìn phiến diện về ấn tượng ban đầu, cho rằng Triệu Chính Phi cũng chỉ là một người làm ăn bình thường. Cho nên khi hắn nghe thấy Viên Mục Dã nói như vậy, ít nhiều gì vẫn thấy hơi kinh ngạc.
Im lặng trong chốc lát, Trác Thiếu Quân mới hỏi: “Người bị giết là ai?”
“Cậu từng nghe cái tên Triệu Cẩm Bưu chưa?” Viên Mục Dã hỏi.
Trác Thiếu Quân lắc đầu ngay: “Trong trí nhớ của Trác Thiếu Quân trước kia chưa từng xuất hiện tên người này.”
Viên Mục Dã thở dài: “Lão là cha ruột của Triệu Chính Phi, cũng là cơn ác mộng luôn quấn lấy hai mẹ con họ.”
Trác Thiếu Quân hiểu ngay Viên Mục Dã muốn nói điều gì, hắn tỏ vẻ ngạc nhiên: “Triệu Chính Phi giết cha ruột của anh ta ư?!”
Viên Mục Dã gật đầu một cách bất đắc dĩ, sau đó nói rõ tất cả chuyện mình biết được từ chỗ Thạch Lỗi cho Trác Thiếu Quân. Nghe xong, hắn mất cả buổi mới tỉnh hồn lại. Dù gì hắn còn phải làm Trác Thiếu Quân vài chục năm nữa, đột nhiên biết được một số chuyện quá khứ của mẹ và anh trai, trong lòng hắn cũng có cảm giác hơi khác thường…
Thấy Trác Thiếu Quân im re không nói cả buổi, Viên Mục Dã thử hỏi: “Biết những việc này rồi, cậu nghĩ thế nào? Có hối hận đã lựa chọn thân phận Trác Thiếu Quân này không?!”
Trác Thiếu Quân thở hắt ra một hơi dài: “Chẳng thể nói là có hối hận hay không. Đừng nói là mẹ của Trác Thiếu Quân có quá khứ xấu xa gì, dù là bản thân Trác Thiếu Quân thì tôi cũng không quan tâm. Tuy nhiên, nếu thời thơ ấu của Triệu Chính Phi từng có trải nghiệm như vậy, chắc hẳn anh ta sẽ là một người vô cùng kiên cường mới đúng chứ? Sao lại chọn tự sát ngay sau khi mọi tai họa ngầm đều đã bị loại bỏ?”
Viên Mục Dã ngẫm nghĩ rồi nói: “Do thời gian ngắn quá nên tôi cũng chưa xem được rõ ràng, nhưng tôi cảm thấy chắc chắn quá trình Triệu Chính Phi giết người đã bị người ta chụp lén rồi.”
Trác Thiếu Quân gật gù: “Thì ra là thế… Với tính cách của Triệu Chính Phi, chắc cũng đã loại bỏ tai hoạ ngầm ấy luôn rồi, nếu không sau khi anh ta chết, người biết chuyện sẽ lôi chuyện này ra để tấn công bà Trác.” Nói tới đây, Trác Thiếu Quân đột nhiên hạ giọng: “Thật ra còn có một chuyện khá là lạ nữa…”
Viên Mục Dã ngờ vực hỏi: “Chuyện gì?”
Trác Thiếu Quân thì thào: “Thật ra sau khi nhập vào người Trác Thiếu Quân, tôi phát hiện ký ức của cậu ta bị thiếu hụt… Tôi đã từng thử chữa trị, nhưng dường như não bộ của Trác Thiếu Quân rất kháng cự khi nhớ tới chuyện này, cho nên chưa bao giờ thành công.”
Nghe xong, Viên Mục Dã lại hỏi: “Đại khái là ký ức về khoảng thời gian nào?”
Trác Thiếu Quân nhớ lại và đáp: “Là đoạn ký ức khi xảy ra tai nạn. Thật ra chính Trác Thiếu Quân cũng không nhớ rõ làm sao cậu ta lại ngã từ trên vách núi xuống, đều là nghe Trác Khải Phong và Triệu Chính Phi kể sau này.”
“Cho dù bản thân Trác Thiếu Quân không nhớ rõ, nhưng Trác Khải Phong và Triệu Chính Phi cũng đâu cần phải giấu giếm gì với cậu ta, suy cho cùng lúc ấy còn có những người khác ở đó mà!” Viên Mục Dã nói.
Ai ngờ Trác Thiếu Quân lại cười lạnh: “Đương nhiên là có thể, bởi vì trong những người ra ngoài leo núi lần đó, trừ Trác Thiếu Quân ra, tất cả đều đã chết.”
Viên Mục Dã giật mình: “Tất cả đều đã chết ư? Sao thế được? Tôi nhớ rõ hình như lúc ấy chỉ có một mình Trác Thiếu Quân rơi xuống vực sâu thôi mà?”
Thấy Viên Mục Dã không tin, Trác Thiếu Quân bèn mở điện thoại di động ra, lục tìm một hồ sơ và đưa cho cậu: “Đây là tài liệu về những người kia, ngay lúc đó quả thật bọn họ chưa chết, nhưng mà sau khi trở về mấy tháng thì lần lượt chết do tai nạn. Mà lúc này, Trác Thiếu Quân vẫn còn trong trạng thái hôn mê.”
Viên Mục Dã cầm lấy điện thoại di động xem thử, phát hiện đúng là những người này có đủ kiểu chết. Không phải tông xe chết sau khi uống rượu, thì là ngã xuống bể bơi chết đuối, cái chết ly kỳ nhất là ngã chết trong phòng tắm ở nhà mình khi đang tắm.
Sau khi xem xong, Viên Mục Dã trầm giọng nói: “Nếu một người hay hai người là ngoài ý muốn còn có thể cho qua, nhưng cả sáu người đều chết oan chết uổng… Chẳng lẽ cảnh sát không cảm thấy chuyện này quá trùng hợp ư?”
Trác Thiếu Quân khẽ nhún vai: “Trên đời này, quanh năm suốt tháng có rất nhiều người chết do tai nạn ngoài ý muốn. Nhìn từ góc độ của chúng ta, có lẽ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng khi hàng trăm hàng ngàn cái chết ngoài ý muốn bày ra trước mặt cảnh sát, nó sẽ chẳng có quá nhiều điểm đáng ngờ nữa.”