Sau khi nói chuyện với Lỗ Văn Ngọc một chút, Viên Mục Dã và Đoàn Phong biết được mấy ngày nay Lỗ Phong vì tìm thận cho cô ta mà đã bôn ba khắp nơi, nhưng hình như không được thuận lợi cho lắm. Vì bản thân đã biết trước được kết quả, nên Viên Mục Dã cũng không biết nên an ủi cô ta thế nào...
Thật ra, Viên Mục Dã đã từng đọc qua hồ sơ của Lỗ Văn Ngọc, cô ta có nhóm máu AB, đây được coi là đối tượng dễ tiếp nhận nguồn tạng nhất trong tất cả các nhóm máu (nhóm máu AB có thể nhận được tạng từ các nhóm máu O, A, B, AB), cho dù không phải người thân thích cũng rất dễ tìm được người hiến tạng phù hợp.
Nhưng hiến tạng không phải là hiến máu, làm gì có ai tình nguyện cắt một bên thận khỏe mạnh của mình cho người lạ chứ? Cho nên tình trạng của Lỗ Văn Ngọc hiện giờ cũng giống như đa số những người chờ được hiến tạng khác, đó là chờ người trong danh sách đăng ký hiến tạng chết đi, cứ chờ đợi như vậy thì đương nhiên xác suất nhận được sẽ vô cùng thấp....
Những nguồn “thận sống” trước đây Lỗ Phong tìm đến đa phần là những kẻ vô thân vô cố không có bất cứ liên hệ gì với ai, cho dù mất tích mấy năm cũng không có ai phát hiện ra, cho nên dễ dàng ra tay, nhưng người bình thường lại khác. Hơn nữa, hiện giờ trong nước đang có bọn Viên Mục Dã theo sát, chặn trước chặn sau, ở nước ngoài thì có K Bích chặn đường, cho nên trong thời gian ngắn hắn khó có thể tìm được nguồn thận phù hợp cho Lỗ Văn Ngọc.
Lúc Viên Mục Dã và Đoàn Phong đi ra khỏi phòng bệnh của Lỗ Văn Ngọc, vừa hay nhìn thấy Lỗ Phong với vẻ mặt khó coi từ trong thang máy đi ra, xem ra là sau khi nhận được điện thoại của bảo vệ thì vội vàng chạy về... Vì không muốn quấy rầy đến con gái trong phòng, Lỗ Phong vẫn ra vẻ khách sáo chào hỏi với Viên Mục Dã, sau đó mời bọn họ xuống tầng dưới uống cà phê.
Người ta hay nói, kẻ địch nhìn thấy nhau đỏ mắt, Đoàn Phong cười lạnh: “Ngài Lỗ đừng đùa thế chứ, chúng tôi làm sao biết uống cốc cà phê của ngài xong có chết oan uổng hay không?”
Khóe miệng Lỗ Phong khẽ giật, nhưng hắn vẫn kìm nén cơn giận: “Yên tâm, dù sao đây cũng là bệnh viện, nếu thật sự có vấn đề gì thì sẽ ảnh hưởng đến Tiểu Ngọc.”
Lúc ba người đến quán cà phê tầng dưới, bên trong vừa hay không có một bóng khách nào, Đoàn Phong tìm chỗ đối diện với cửa và kéo Viên Mục Dã ngồi xuống, để chỗ ngồi quay lưng về phía cửa cho Lỗ Phong...
“Tôi rất tò mò, tại sao ông lại nhận nuôi con gái của Lưu Bằng?” Đoàn Phong hỏi thẳng vào vấn đề.
Lỗ Phong khẽ biến sắc, nhưng lập tức điều chỉnh lại thái độ bình thường, hắn trả lời: “Quan hệ của chúng tôi trước đây rất tốt, sau khi anh ấy qua đời, Tiểu Ngọc trở thành trẻ mồ côi, tôi không thể để con bé phải đến cô nhi viện được!”
Không ngờ Đoàn Phong lại dùng giọng điệu mỉa mai: “Nói như vậy là từ trước tới giờ ông vẫn là người tốt à? Nhưng nếu như có một ngày Lỗ Văn Ngọc biết được nguyên nhân cái chết của cha ruột mình, không biết cô ta có còn muốn nhận người cha tốt như ông không nhỉ?”
Lỗ Phong nghe vậy thì híp mắt nhìn về phía Viên Mục Dã và Đoàn Phong, hắn hiểu hai người đã điều tra rõ nội tình trong chuyện này, thế là hắn hoàn toàn gỡ bỏ khuôn mặt người cha hiền từ vừa nãy, nở cười âm độc và nói: “Nếu các cậu đã biết cả rồi, thì vì sao khi nãy không nói với Tiểu Ngọc? Biết đâu như vậy sẽ giúp con bé sớm kết thúc sự đau khổ. Bác sĩ nói nếu không tiến hành thay tạng ngay thì sẽ bỏ qua thời gian chữa trị tốt nhất, tối đa con bé sẽ chỉ sống được một năm nữa, mà chất lượng sống trong một năm này cũng không tốt lắm...”
Nói đến đây, Lỗ Phong đột nhiên nhìn Viên Mục Dã: “Cậu có biết kết cục cuối cùng của bệnh nhân bị suy thận sẽ thế nào không? Da của họ sẽ trở nên sạm đi, tiếp đó các khối da tối màu sẽ lần lượt xuất hiện, cơ thể sưng vù, hai má lõm xuống, bắt đầu xuất hiện các triệu chứng buồn nôn, nôn mửa, không ăn uống được gì, cuối cùng sẽ dẫn đến suy đa tạng mà chết.”
Đoàn Phong biết gã này muốn nói như vậy là cố ý đánh vào lòng thương cảm của Viên Mục Dã, nên anh ta lạnh lùng lên tiếng: “Sinh lão bệnh tử là quy luật tự nhiên của con người, chẳng ai có thể vì lợi ích của bản thân mình là cưỡng ép chống lại.” Đoàn Phong nói đến đây thì hơi ngừng lại một chút, dường như là nghĩ đến chính bản thân mình, sắc mặt anh ta trở nên phức tạp: “Nếu không hậu quả có thể là thứ mà ông không chịu đựng nổi.”
Viên Mục Dã hiểu rõ, Đoàn Phong chính là người biến dị đã phá vỡ quy luật sinh lão bệnh tử kia, mặc dù đây không phải là nguyện vọng của anh ta, nhưng những đau khổ mà anh ta phải chịu đựng bao năm qua không phải là thứ mà người bình thường có thể tưởng tượng được.
Đa số mọi người nhất định sẽ cho rằng, trường sinh bất lão là một chuyện vô cùng tuyệt vời, sao lại cảm thấy đau khổ được chứ? Nhưng khi phải chứng kiến từng người thân của mình ra đi, mà ngoại trừ đứng nhìn thì bạn lại không thể làm gì khác, lúc đó bạn sẽ hiểu rõ nỗi đau khổ của trường sinh. Đoàn Phong là một ví dụ rõ ràng nhất, anh ta không chỉ một lần có nguyện vọng chết đi, tiếc là vận mệnh trêu chọc, muốn chết không chết được, muốn sống lại sống không được...
Điều này Lỗ Phong đương nhiên không thể trải nghiệm được, nên hắn chỉ hừ nhẹ một cái: “Có thể sống thì ai muốn chết chứ? Đây là thế giới cá lớn nuốt cá bé, những kẻ tôi giết cũng đều là những kẻ sống ở dưới đáy xã hội, bản thân bọn chúng cũng chẳng hề trân quý sinh mạng của chính mình, thì cần gì phải lãng phí những bộ phận cơ thể khỏe mạnh của chúng chứ? Thật ra tôi là người đã biến rác rưởi thành bảo vật đó? Mặc dù Tiểu Ngọc không phải là con gái ruột của tôi, nhưng thiên phú nghệ thuật của con bé rất cao, nếu có thể bồi dưỡng tật tốt, tương lai nhất định sẽ trở thành một nhà soạn nhạc thiên tài. Dùng một quả thận của một kẻ vứt đi cứu lấy một thiên tài âm nhạc tương lai, vì sao không làm chứ?”
Viên Mục Dã bị lý do hoang đường ấy của Lỗ Phong làm cho tức cười: “Sinh mệnh không phân biệt giàu nghèo cao thấp, trong mắt ông cao sang hay bần tiện cũng chỉ phụ thuộc vào việc có tiền hay không có tiền mà thôi... Tình trạng của Tiểu Ngọc đúng là rất đáng thương, nhưng một cô gái hiền lành lương thiện như vậy, nếu biết vì cứu mình mà một người khác phải chết, ông cảm thấy cô ấy sẽ yên tâm sống nửa đời sau thoải mái sao?”
Không ngờ Lỗ Phong lại bày ra vẻ mặt không vấn đề gì: “Có thể tiếp nhận hay không chỉ có bản thân nó mới biết, là một người cha nuôi có công nuôi dưỡng hơn hai mươi năm của nó, việc đầu tiên tôi nghĩ đến là để con bé sống sót đã, nếu không thì việc tôi nuôi nấng con bé chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Viên Mục Dã hỏi ngược lại Lỗ Phong: “Đây cũng là điểm khiến tôi rất tò mò, sao ông lại muốn nhận nuôi con gái của Lưu Bằng? Rõ ràng ông ghét người đồng nghiệp đó như vậy, nhưng cuối cùng lại nhận nuôi con gái của người ta!”
Lỗ Phong cười khẽ, có vẻ bất đắc dĩ: “Con người đôi khi sẽ sống thành dáng vẻ mà mình ghét nhất... Đúng là năm đó tôi rất ghét kiểu người lòng tham vô đáy như Lưu Bằng, nhưng không ngờ bây giờ tôi còn tham lam độc ác hơn gã. Tôi muốn nuôi dưỡng Tiểu Ngọc thật tốt, hy vọng sau này con bé có thể làm một người tốt.”
Viên Mục Dã cười lạnh: “Con gái của Triệu Minh Hán cũng muốn làm người tốt, nhưng ông có cho con bé cơ hội không?”
“Cô bé kia đúng là rất đáng thương, nhưng tôi nhất định phải lấy được trái tim đó... Muốn trách thì trách cha của con bé vô dụng. Giống như Tiểu Ngọc bây giờ vậy, nếu cha con bé vẫn là Lưu Bằng thì nó căn bản không có cơ hội sống sót, nhưng nếu đổi lại là tôi thì khác.” Lỗ Phong nói mà sắc mặt không thay đổi.