Nhìn khẩu súng trong tay Lỗ Phong, Viên Mục Dã cảm thấy hơi buồn cười, cậu giơ tay ra chụp một cái giữa không trung, khẩu súng lục lập tức xuất hiện trong tay Viên Mục Dã. Không ngờ Lỗ Phong lại chẳng hề bất ngờ về điều này, hắn còn khẽ vỗ tay tán thưởng.
Đoàn Phong sầm mặt tiến về phía Lỗ Phong, đối phương thấy thế vội chạy đến sau bàn làm việc: “Vội vàng thế, không đợi tôi nói xong được à? Mấy người bắt tôi bây giờ thì có ích gì, hơn nữa còn phạm phải tội đột nhập nhà riêng... Cần gì chứ?”
Đoàn Phong cười lạnh: “Cảm ơn lời nhắc của ông, nếu đã vậy thì hôm nay tôi sẽ khiến cái tội này nặng thêm một chút, trực tiếp biến căn nhà của ông thành hiện trường án mạng nhé?”
Lỗ Phong nghe xong lại bình tĩnh nói: “Không sao, đây là quyền tự do của cậu mà, cũng giống như những việc mà tôi đã làm thôi, đó cũng là tự do của tôi... Dù là người tốt hay kẻ xấu, chẳng qua cũng chỉ là lựa chọn mà thôi. Nếu bây giờ quyền lựa chọn ở trong tay cậu, tại sao cậu không ngồi xuống và lắng nghe câu chuyện của tôi?”
“Nếu biết sớm muộn gì cũng chết, cần gì phải lãng phí thời gian của mọi người chứ?” Đoàn Phong hừ lạnh.
Nhưng Lỗ Phong lại cười nói: “Mấy người không muốn biết trong tay tôi còn mạng lưới bán hàng nào khác nữa à?”
Thật ra đây cũng là điều mà Viên Mục Dã lo lắng nhất, giết Lỗ Phong thì dễ, nhưng nếu trong tay hắn còn chuỗi bán hàng khác thì sao? Có một điều mà Lỗ Phong nói đúng, có nhu cầu sẽ có thị trường, vì vậy ngay cả khi Lỗ Phong chết, chỉ cần chuỗi cung và cầu vẫn còn, vậy những kẻ khác sẽ tiếp tục làm điều đó.
Viên Mục Dã nhìn vẻ mặt đắc ý của Lỗ Phong, cậu biết đối phương đang kéo dài thời gian, cho dù hai người có kiên nhẫn lắng nghe xong câu chuyện của Lỗ Phong, bọn họ cũng không thể nắm được toàn bộ mạng lưới bán hàng trong tay hắn.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã kéo chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống và nói: “Được thôi, ngài Lỗ đã muốn nói, chúng tôi đương nhiên phải cẩn thận lắng nghe...”
Nghe Viên Mục Dã nói như vậy, Lỗ Phong khẽ thở phào, hắn uể oải ngồi xuống trên chiếc ghế giám đốc rồi thở dài: “Khi còn bé, nhà tôi rất nghèo lại đông con, tôi xếp thứ hai nên có gì tốt đẹp cũng không đến lượt. Hơn nữa, tôi còn là nơi trút giận của cha mẹ, hễ có chuyện gì là cha mẹ lại lôi tôi ra đánh mắng. Lúc đó tôi không tài nào hiểu được, đều là con của cha mẹ, tại sao cha và các em đều được ăn ngon mặc đẹp, còn tôi phải mặc quần áo cũ của anh, ăn đồ ăn thừa của các em, tôi cứ như một người thừa trong gia đình vậy... Đến tận năm mười lăm tuổi, tôi mới biết được lý do của chuyện đó.”
Vào năm mười lăm tuổi, trong một lần dậy đi tiểu lúc đêm khuya, Lỗ Phong bỗng nghe thấy tiếng động từ phòng của cha mẹ. Hắn tò mò bước tới nghe trộm, nhưng lại nghe được một đoạn đối thoại của cha mẹ, và chính đoạn đối thoại ấy đã giải quyết được khúc mắc trong lòng hắn.
Lúc đó cha mẹ của Lỗ Phong đang bàn bạc về việc cho con trai lớn Lỗ Kiến đi học. Lỗ Kiến lớn hơn Lỗ Phong vài tuổi và đang học cấp ba, vì điều kiện gia đình không đủ tiền cho mấy đứa cùng đi học nên mẹ Lỗ Phong đề nghị để Lỗ Phong ra ngoài đi làm kiếm tiền nuôi gia đình sau khi tốt nghiệp cấp ba.
Người cha nghe vậy thì ngập ngừng: “Làm như vậy có vẻ không tốt lắm đâu?”
Không ngờ mẹ Lỗ Phong lại hừ một tiếng rồi nói: “Có gì không tốt? Chúng ta đã nuôi không nó nhiều năm như vậy còn muốn thế nào nữa? Nếu không phải vì căn nhà này, chúng ta sao có thể nuôi con của người khác chứ? Chẳng lẽ còn phải chu cấp cho nó lên đại học à? Anh đã tính xem một năm mất bao nhiêu tiền học phí chưa?”
Lỗ Phong nghe những lời mẹ nói mà như bị sét đánh, hóa ra bao năm qua cha mẹ đối xử tệ bạc với hắn là có nguyên nhân khác, Lỗ Phong không phải con ruột của họ...
Trước đây, cho dù cha mẹ đối xử tệ bạc đến mức nào, Lỗ Phong vẫn chưa từng oán hận, bởi vì hắn biết mười ngón tay còn dài ngắn khác nhau, gia đình đông con đương nhiên có đứa được thích và không thích.
Nhưng kể từ khi Lỗ Phong biết được thân thế của mình, nỗi uất hận mà hắn tích tụ bao nhiêu năm qua lập tức bùng phát, nhất là khi hắn biết lý do cha mẹ nuôi thu nhận mình là vì muốn chiếm đoạt bất động sản mà cha mẹ ruột hắn để lại, Lỗ Phong càng trở nên căm tức hơn.