Ngô Minh không ngờ hôm nay nhóm Viên Mục Dã thật sự sẽ thả mình, gã trở về phòng trọ gần như là trốn. Đoàn Phong nhìn bóng lưng của gã rồi nói với Viên Mục Dã: “Sao lại cho ba ngày? Liệu có lại giống hai cha con Triệu Hán Minh nữa không?”
Viên Mục Dã cạn lời nhìn Đoàn Phong: “Anh không thể nói câu nào may mắn hơn à? Ngô Minh khác Triệu Hán Minh, không ai giết gã diệt khẩu, dĩ nhiên hai cha con họ cũng không có nguy hiểm gì. Nếu muốn nói đến mối nguy hiểm duy nhất trong đó… chắc là tự gã sẽ dẫn con gái chạy trốn.”
“Vậy mà cậu còn cho gã thời gian ba ngày?!” Đoàn Phong không hiểu.
Viên Mục Dã buồn cười nói: “Đại ca, chẳng lẽ anh lại đi tin mấy chuyện ma quỷ mà chính anh nói ra đấy à?”
Lúc này Đoàn Phong mới nhớ ra vừa rồi mình đang lừa dối Ngô Minh. Trong tay bọn họ vốn chẳng có video nào cả, vì thế anh ta cười xấu hổ: “Cũng phải… Gã có thể tự nghĩ thông suốt là tốt nhất, nếu không chúng ta còn phải nhanh chóng tìm được chứng cứ liên quan mới được.”
Lúc hai người bước vào số 54, mấy người nhóm Đại Quân đang đứng ở trước máy tính xem xét tài liệu lấy từ két sắt của ngân hàng về. Trong đó có ghi chép một cách kỹ càng và tỉ mỉ tất cả các giao dịch mua bán nội tạng qua tay Lỗ Phong bao năm qua, thậm chí còn bao gồm tiền chia hoa hồng cho các nghi phạm chính khác nữa.
Thấy Viên Mục Dã và Đoàn Phong đi vào, Đại Quân vội líu lưỡi nói: “Nếu giao danh sách này cho phóng viên báo chí, thì đúng là hắt nước vào chảo dầu sôi, nổ tanh bành!”
Từ những giao dịch đó có thể thấy, các khách hàng của Lỗ Phong gom đủ các loại quan to quý nhân, trong đó rất nhiều người là cán bộ cấp cao trong giới chính trị thủ đô, doanh nhân giàu có, nhà cao cửa rộng, nhân vật nổi tiếng xã hội, thậm chí còn bao gồm cả một nữ ngôi sao từng ba lần đoạt cúp điện ảnh chạm tay là bỏng hai năm trước.
Sau khi đọc những tài liệu đó, Đoàn Phong quay đầu hỏi Viên Mục Dã: “Nếu không… chúng ta giao cho phóng viên báo chí một phần nhé?!”
Viên Mục Dã lại lắc đầu đáp: “Nếu thật sự để truyền thông biết trước tiên, có lẽ sự việc sẽ phát triển đến mức khó lòng kiểm soát được.”
Đoàn Phong hừ khẽ: “Tệ nhất còn có thể thế nào nữa? Những người đó cướp đoạt nội tạng của người khác thì cũng phải trả giá chứ? Đâu thể vì bọn họ bỏ tiền là thật sự coi mình là người tiêu thụ được?!”
Viên Mục Dã thở dài: “Đương nhiên bọn họ không vô tội, nhưng tôi vẫn muốn tin rằng trong số họ vẫn có người như Lỗ Văn Ngọc, có lẽ bọn họ biết mục đích của giao dịch nhưng chưa chắc hiểu chủ nhân của những nội tạng kia phải mất mạng vì điều đó. Thêm vào đó, cho dù đối phương biết hết, nhưng người nhà của họ thì sao? Một khi phơi bày danh sách này, cha mẹ, con cái của những người đó đều sẽ bị liên lụy, gặp phải sự kỳ thị của người ngoài, như vậy phạm vi ảnh hưởng của chuyện này sẽ mở rộng mãi.”
Nghe xong, Đoàn Phong nhún vai: “Đúng là chuyện sau lưng này rất phức tạp. Mình vẫn nên nghĩ cách giao cho Lệ Thần đi, để cậu ta giao cho cảnh sát bằng danh nghĩa của Nhiếp Hải Long.”
Nói đến việc đi gặp Lệ Thần, Viên Mục Dã cảm thấy hơi đau đầu. Hiện giờ Lỗ Phong và Nhiếp Hải Long đều là nghi phạm rất quan trọng của cảnh sát, trừ luật sư và cảnh sát phá án ra, bất cứ ai đều không thể gặp mặt riêng được.
Lần trước để đi gặp Lỗ Phong, Viên Mục Dã đã nhờ vả đủ mối quan hệ của mình ở cục cảnh sát rồi, cuối cùng thật sự không còn cách nào, cậu đành phải đi tìm pháp y Bạch, nói mình vẫn đang điều tra sự thật về vụ tai nạn xe của Từ Lệ, bởi vậy muốn gặp mặt Lỗ Phong một lần.
Tính cách con người pháp y Bạch quái gở, nếu đổi lại là người khác, có lẽ thể nào cũng bị anh ta chửi từ trên đầu trên cổ mà xuống. Cũng may lúc trước Viên Mục Dã làm cảnh sát có quan hệ khá tốt với pháp y Bạch, hơn nữa cậu thành thật, cũng không gian dối và thủ đoạn trong công việc, nên pháp y Bạch thấy là Viên Mục Dã tới tìm mình, lại vì chuyện của Từ Lệ nên lúc này mới phá lệ cho cậu đi cửa sau một lần.
Hiện giờ Viên Mục Dã muốn đi gặp Lệ Thần, cậu cũng đâu thể muối mặt đi tìm pháp y Bạch nữa? Cho dù người ta có nể mặt Viên Mục Dã, da mặt cậu cũng không thể dày được như vậy.
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã tỏ vẻ khó xử là đoán được ngay vì chuyện đi gặp Lệ Thần, vì thế anh ta ngẫm nghĩ rồi nói: “Nếu thật sự không được… cậu hãy giả làm luật sư đi vào gặp Lệ Thần đi.”
Viên Mục Dã tức cười: “Anh cho rằng muốn giả mạo luật sư là giả mạo được hả? Trước hết không nói tôi sẽ gặp bao nhiêu người quen ở cục cảnh sát, chỉ mỗi cửa kiểm tra giấy chứng nhận thôi là tôi đã không qua được rồi!”
Ai ngờ Đoàn Phong lại làm ra vẻ đã tính sẵn trong lòng: “Yên tâm đi, làm giả giấy chứng nhận là nghề của Đại Quân. Đến lúc đó nhờ Tằng Nam Nam tút tát sương sương lại cho cậu một chút, cam đoan mẹ ruột của cậu tới cũng không quen biết cậu!” Sau khi nói xong, Đoàn Phong nghĩ đến việc mẹ ruột của Viên Mục Dã đã chết từ lâu, thế là anh ta lại vội vàng sửa lời: “À không không, nếu không ngửi thấy mùi, đến Kim Bảo cũng không nhận ra cậu!”
Đích thực Đoàn Phong không khoác lác về điều này, lúc Tằng Nam Nam còn ở tổ chức sát thủ, ngụy trang và dịch dung đều là khóa học sơ cấp, còn kỹ thuật làm giả giấy chứng nhận của Đại Quân càng là số một, cho dù là dân chuyên nghiệp cũng chưa chắc liếc mắt một cái đã nhận ra thật giả. Hơn nữa lúc đến cục cảnh sát gặp phạm nhân, nhiều nhất là kiểm tra giấy chứng nhận mà thôi, sẽ không xem xét quá mức cẩn thận.
Mặc dù trong lòng Viên Mục Dã hơi kháng cự, nhưng cuối cùng vẫn làm theo cách của Đoàn Phong, nhờ Tằng Nam Nam trang điểm cho mình giả dạng thành một ông chú trung niên hói đầu, râu quai nón kín mặt, đeo kính đen.
Viên Mục Dã ngắm mình trong gương, thảm không nỡ nhìn: “Mẹ, đúng là… không nhận ra được thật!”
Lúc này Đoàn Phong bước tới vỗ cái bụng giả của Viên Mục Dã: “Hết cách rồi, ai bảo bề ngoài của cậu nổi bật quá, không chỉnh sửa cho cậu khác hẳn với ban đầu làm sao được?”
Trưa hôm đó, Viên Mục Dã dùng tên giả là luật sư Khâu Chí Đạt vào gặp Lệ Thần, cũng là Nhiếp Hải Long đang bị giam giữ. Nhưng điều khiến Viên Mục Dã khá kinh ngạc là, cậu đã hoá trang thành như vậy mà vẫn bị đối phương liếc mắt một cái là nhận ra liền.
Lệ Thần nén cười nói: “Trên đời này, ngoài Kim Bảo ra, e rằng người có thể liếc mắt một cái là nhận ra anh ngay cũng chỉ có tôi thôi.”
Viên Mục Dã hiểu cách nhận biết người của Lệ Thần chắc không phải nhìn bề ngoài, nhưng cũng tuyệt đối không đơn giản là dựa vào khứu giác giống Kim Bảo, vì thế cậu cười nói: “Anh Nhiếp, mấy ngày nay ở trong này có được không? Có chịu sự đối xử bất công nào không?”
Lệ Thần cười đáp thức ăn ở đây cũng ngon lắm, nhưng mà ban đêm bạn cùng phòng giam ngáy rất ồn ào, thật sự khá ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của hắn.
Quản ngục chịu trách nhiệm dẫn Lệ Thần vào nghe bọn họ nói toàn mấy việc vặt vãnh chẳng liên quan gì, anh ta thấy rất nhàm chán nên đi ra ngoài. Viên Mục Dã thừa cơ nói với Lệ Thần, bọn họ đã tìm được chứng cứ phạm tội của Lỗ Phong, hiện giờ chỉ cần cậu ta tìm một cơ hội để giao cho cảnh sát là được.
Nghe vậy, Lệ Thần nghĩ ngợi rồi bảo: “Được, vậy các anh hãy mau chóng nghĩ cách đặt chứng cứ phạm tội vào két sắt trong nhà riêng của Nhiếp Hải Long ở vùng ngoại ô, mật mã là ********.”