Trên đường về, Viên Mục Dã không ngừng suy nghĩ đến những gì đã xảy ra với mẹ con Triệu Yến Yến, cuộc sống của bọn họ quả thực không dễ dàng gì, đáng được thông cảm. Thế nhưng, nếu lấy mạng của người khác để thương hại kẻ yếu thì rốt cuộc ai mới là người đáng thương nhất?
Hơn nữa, Viên Mục Dã tin rằng trên vai Ngô Tiểu Bảo kia không chỉ gánh một mạng của Từ Lệ, dù sao một quả thận khỏe mạnh cũng không thể từ trên trời rơi xuống được, cho nên nhất định còn có một sinh mệnh vô tội khác đã phải hy sinh trong cuộc giao dịch trần trụi này...
Nhưng hiện giờ, có vẻ Triệu Yến Yến cũng không biết nhiều, thậm chí đến tên đầy đủ của quỹ đã hỗ trợ con trai mình mà chị ta cũng không biết rõ, còn nói mọi chuyện đều do chồng mình - Ngô Vân Khánh xử lý, còn chị ta không biết gì cả.
Mọi chuyện tưởng chừng như bế tắc ở Ngô Vân Khánh, nhưng anh ta đã chết trong vụ tai nạn kia rồi. Mỗi một bước đều được đối phương tính rất kỹ, dường như mọi chuyện đến bước này đều phải dừng lại mà không phát hiện thêm được điều gì... Nhưng mọi chuyện đều kết thúc khi người đã chết sao? Hiển nhiên không phải, ít nhất không kết thúc ở Viên Mục Dã.
Sau khi Từ Lệ chết, Viên Mục Dã khó lòng lấy được thông tin từ phía cảnh sát, cho nên một số việc chỉ có thể dựa vào sự hỗ trợ của mấy người Đại Quân, hơn nữa hiện giờ cảnh sát đã xác định cái chết của Từ Lệ là tai nạn ngoài ý muốn, đương nhiên cũng sẽ không hỗ trợ Viên Mục Dã điều tra.
Trong phòng họp của số 54, Đại Quân vẽ sơ đồ phân tích vụ án lên bảng trắng: “Mọi người có nhìn thấy điểm bất hợp lý trong vụ án này không? Đội trưởng Đoàn và Viên vừa chân trước ra khỏi công ty dược phẩm thì chân sau đã có người tạo ra một vụ tai nạn xe để giết người diệt khẩu! Vừa bước lên xe đã bị đâm, thời gian chẳng phải quá trùng khớp ư?”
Trương Khai cắn đầu bút chì nói: “Đúng vậy, cũng không thể để Ngô Vân Khánh đứng sẵn bên đường để chờ được? Nếu làm như vậy, chẳng phải chỉ cần điều tra một chút là sẽ phát hiện ra đây không phải tai nạn ngoài ý muốn sao?”
Đoàn Phong suy nghĩ một chút rồi nói: “Đối phương hiển nhiên đã sớm biết chúng ta sẽ đi điều tra công ty dược phẩm, nhưng chuyện này ngoại trừ chúng ta thì người ngoài... chỉ có Từ Lệ biết.”
Viên Mục Dã nhìn Đoàn Phong một chút, rồi hai người cùng đồng thanh nói: “Bên Từ Lệ có nội gián!”
Hiện giờ, người làm lộ tin tức ra ngoài chỉ có thể là người bên phía Từ Lệ, nhưng người này là ai? Theo quan điểm của Viên Mục Dã, Từ Lệ là một cảnh sát lão làng, có kinh nghiệm phá án dày dặn, sẽ không tùy tiện tiết lộ thông tin chưa được kiểm chứng liên quan đến vụ án cho người ngoài, cho nên nội gián này rất có thể là đồng nghiệp bên cạnh anh ta...
Với kết luận này, Viên Mục Dã nhanh chóng viết ra tên của những người đồng nghiệp bên cạnh Từ Lệ, sau đó nói với Tằng Nam Nam: “Điều tra xem trong những người này có ai có người nhà từng bị bệnh nặng, hoặc cần cấy ghép nội tạng không.”
Tằng Nam Nam lặng lẽ nhớ kỹ tên của mấy người kia, sau đó ôm laptop quay người đi, Viên Mục Dã tin với khả năng của cô ấy sẽ nhanh chóng tìm ra đáp án...
Lúc này Đoàn Phong nhìn mấy cái tên trên bảng trắng rồi nói: “Sớm biết như thế này, tôi nhất định sẽ tham gia lễ truy điệu kia, ít nhất có thể nhìn xem trong bọn họ có ai bất thường không?”
Viên Mục Dã cũng hối hận nói: “Nội gián này nhất định là bị người khác bắt thóp, không thể không tiết lộ tin Từ Lệ đi điều tra công ty dược phẩm, nhưng tôi đoán có lẽ anh ta cũng không thể ngờ Từ Lệ lại vì chuyện này mà mất mạng... Dù sao cũng là đồng nghiệp nhiều năm, trong lòng không thể nào không cảm thấy tội lỗi được.”
Càng suy nghĩ, Viên Mục Dã càng cảm thấy mình nên đến nhà Từ Lệ một chuyến, lúc đầu cậu muốn chờ tới khi mọi chuyện kết thúc rồi mới đến nhà tạ tội, đến lúc đó sẽ giải thích rõ ràng nguyên nhân hậu quả với vợ Từ Lệ, nhưng bây giờ muốn tìm ra nội gián kia, Viên Mục Dã không thể không sớm tiếp nhận hình phạt “lăng trì nội tâm” này.