Mặc dù Viên Mục Dã và Trác Thiếu Quân đều cho rằng Trác Khải Phong là người duy nhất còn sống và biết toàn bộ sự thật, nhưng họ không biết phải làm gì để ông ta chủ động nói ra.
“Nếu không được thì đêm nay tôi sẽ chui vào cơ thể Trác Khải Phong để đọc trí nhớ của ông ta...” Trác Thiếu Quân nói.
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi đưa ra thắc mắc: “Nếu làm như vậy thì Trác Khải Phong cũng đọc được trí nhớ của cậu à?”
Trác Thiếu Quân cười: “Chẳng sao hết, trước lúc rời đi tôi sẽ xóa hết những ký ức đó là được.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Được rồi, đến lúc đó cậu hãy cẩn thận một chút...”
Tối hôm đó Trác Khải Phong về nhà rất muộn, hơn nữa ông ta còn say khướt, Viên Mục Dã cảm thấy hơi lo rằng không biết Trác Thiếu Quân có thể đọc được ký ức của cơ thể người đang bị gây mê bởi rượu hay không.
Không ngờ sáng sớm hôm sau, cửa phòng của Viên Mục Dã lại bị người ta gõ rầm rầm, cậu mở cửa ra xem thì thấy lại là Trác Khải Phong, người mà hôm qua còn được người ta dìu về phòng...
Viên Mục Dã liếc nhìn đồng hồ treo tường và hỏi: “Chú Trác? Có chuyện gì vào sáng sớm vậy ạ?”
Không ngờ Trác Khải Phong lại đẩy Viên Mục Dã vào phòng, sau đó đóng rầm cửa lại và nói: “Không hay rồi! Hình như tôi bị mắc kẹt trong cơ thể Trác Khải Phong...”
Viên Mục Dã nghe vậy cũng rất ngạc nhiên, cậu nhìn đối phương từ đầu đến chân rồi hỏi: “Cậu... Cậu làm sao thế?”
Trác Khải Phong cười nhăn nhó: “Đêm qua tôi tranh thủ lúc Trác Khải Phong say rượu để chui vào người ông ta, nhưng sau khi tôi đọc xong toàn bộ ký ức của ông ta thì lại không thể chui ra ngoài được!”
Viên Mục Dã vội vàng hỏi: “Trước đây đã từng xảy ra tình huống như vậy chưa?”
Trác Khải Phong lắc đầu: “Chưa bao giờ... Mau tìm cách giúp tôi đi, tôi không muốn suốt ngày ở trong cơ thể của ông chú già này đâu.”
Thấy đã đến nước này rồi mà tên kia vẫn còn quan tâm đến chuyện nhan sắc, Viên Mục Dã buồn cười quá: “Ông chú già thì làm sao? Cậu cũng nên trải nghiệm một chút cuộc sống ở các độ tuổi khác nhau của nhân loại chứ...”
Ai dè Viên Mục Dã còn chưa nói hết câu, đã thấy Trác Khải Phong đột nhiên biến sắc: “Hỏng rồi, suýt nữa tôi quên mất cơ thể của Trác Thiếu Quân!”
Viên Mục Dã nghe hắn nói thế bèn vội vàng hỏi: “Cậu không trở lại cơ thể kia một thời gian dài như vậy, ý thức của Trác Thiếu Quân có bị tỉnh dậy không?”
Trác Khải Phong lắc đầu: “Không đâu... Có điều nếu để người khác phát hiện ra thì phiền lắm!”
Viên Mục Dã cùng Trác Khải Phong nhanh chân chạy về phía phòng của Trác Thiếu Quân. Cùng lúc đó, bác Lưu đang bê khay bữa sáng nóng hổi đứng ở trước cửa phòng của Trác Thiếu Quân, chuẩn bị gõ cửa bước vào phòng tới nơi thì bị Viên Mục Dã và Trác Khải Phong ngăn lại kịp thời.
Trác Khải Phong đè thấp giọng xuống: “Lão Lưu, đêm qua Tiểu Quân ngủ khá muộn, anh cứ để nó ngủ thêm một lát nữa đi, hai tiếng nữa hẵng đưa bữa sáng tới.”
Trong cái nhà này, lời nói của Trác Khải Phong là “thánh chỉ”, nên bác Lưu cũng đành vội vàng gật đầu: “Vâng thưa ông chủ...”
Nhìn theo bóng lưng của bác Lưu, cả hai người đều thở phào, nhưng họ lại nghĩ ngay tới chuyện, nếu sau hai tiếng nữa mà Trác Thiếu Quân vẫn nằm yên bất động ở trên giường, thì chắc nhà họ Trác sẽ lại long trời lở đất một lần nữa mất.
Nghĩ tới đây, Viên Mục Dã bèn kéo Trác Khải Phong đi vào trong phòng của Trác Thiếu Quân, khóa cửa, sau đó mới thì thầm bảo: “Cậu thử lại lần nữa đi... xem giờ đã đi ra được chưa?”
Trác Khải Phong từ từ nhắm mắt, nhưng chẳng được bao lâu lại mở mắt ra, hắn lắc đầu thất vọng: “Vẫn chưa được.”