Có thể từ nhỏ đã quen với sự đối xử tệ bạc của cha mẹ nuôi, nhờ đó đã giúp tính cách của Lỗ Phong trở nên cực kỳ ẩn nhẫn. Mặc dù trong lòng hắn vô cùng oán hận cha mẹ nuôi, nhưng bề ngoài lại tỏ ra không có gì, thậm chí còn giả vờ như không biết chuyện này...
Ngược lại, khi những anh chị em cùng lớn lên với Lỗ Phong biết chuyện, bọn họ dần trở nên xa lánh hắn... Lỗ Phong không hề tỏ ra bất mãn với điều đó, hắn vẫn sống như bình thường.
Mọi thứ cứ thế tiếp tục cho đến khi Lỗ Phong chính thức trưởng thành. Lúc đó hắn đang làm việc trong một xưởng sửa chữa ô tô, vào một ngày khi hắn đi làm về, cha nuôi hắn đột nhiên gọi hắn đến và bảo: “Này thằng hai, mai mày đến xưởng xin nghỉ một ngày, cha dẫn mày đi ra ngoài có chút việc...”
Lỗ Phong không muốn đi lắm nên nói: “Đợt này trong xưởng nhiều việc lắm, có thể ông chủ sẽ không đồng ý cho con nghỉ phép đâu.”
Không ngờ cha nuôi lại đột nhiên nổi cáu: “Không cho nghỉ thì đừng làm nữa! Một tháng được có mấy đồng bạc cắc, lại còn lắm quy định này quy định nọ!”
Lỗ Phong loáng thoáng đoán được ngày mai cha nuôi sẽ dẫn mình đi làm gì, vì vậy hắn hỏi thử: “Có việc gì thế ạ? Ngày kia không được hả cha? Ngày kia là cuối tuần mà.”
Cha nuôi hắn lại trợn mắt, quát: “Mày cũng biết ngày kia là cuối tuần, mày không đi làm thì người ta lại đi làm à? Đừng hỏi nữa, sáng sớm mai mày đến xưởng xin nghỉ phép đi!”
Lỗ Phong nghe xong không nói gì nữa, hắn chỉ im lặng quay về phòng. Sáng hôm sau, sau khi Lỗ Phong từ xưởng trở về nhà, hắn bị cha mẹ nuôi dẫn đến cục quản lý bất động sản để làm thủ tục sang tên...
Hóa ra đã nhiều năm như vậy mà căn nhà của cha mẹ ruột Lỗ Phong vẫn chưa sang tên, trên sổ đỏ vẫn ghi tên họ, cũng vào lúc đó Lỗ Phong mới biết cha mình tên là Lỗ Lập Hữu, tên của ông ấy chỉ khác cha nuôi Lỗ Lập Phát có một chữ mà thôi.
Cha nuôi nói với Lỗ Phong rằng năm xưa anh trai và chị dâu của ông ta không có con, vì vậy họ đã nhận Lỗ Phong làm con thừa tự. Nhưng không ngờ một năm sau đó bọn họ lại chết trong một tai nạn xe, căn nhà của họ tự nhiên cũng rơi vào tay đứa con trên danh nghĩa này.
Bây giờ anh trai Lỗ Phong là Lỗ Kiến sắp tốt nghiệp đại học, anh ta cũng tính đến chuyện cưới xin, nhà gái ra điều kiện là căn nhà phải đứng tên Lỗ Kiến thì mới đồng ý kết hôn, vì vậy cha nuôi mới dẫn Lỗ Phong đi tới cục quản lý bất động sản, ông ta định sang tên bất động sản cho Lỗ Phong, sau đó lại chuyển cho Lỗ Kiến...
Lỗ Phong thầm cười nhạo, đã đến lúc này rồi mà ông ta còn muốn lừa mình? Nhưng ngoài mặt hắn không nói gì và vẫn giả vờ ngoan ngoãn như mọi ngày, hắn phối hợp với cha nuôi để chuyển tên bất động sản sang cho mình.
Nhưng khi cha nuôi chuẩn bị sang tên cho Lỗ Kiến, nhân viên lại bảo rằng Lỗ Kiến phải có mặt mới làm được. Có điều lúc đó Lỗ Kiến vẫn chưa ra trường và cũng không thể về ngay được, vì vậy chuyện này tạm thời bị dừng lại.
Lỗ Phong biết rất rõ, khi anh cả tốt nghiệp trở về, cha nuôi chắc chắn sẽ đưa họ đi sang tên bất động sản, cha mẹ nuôi chờ nhiều năm như vậy cũng chỉ vì đợi hắn trưởng thành mà thôi, chỉ cần căn nhà sang tên cho Lỗ Kiến, lúc đó đứa con như hắn có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Mặc dù trước đó Lỗ Phong cũng có oán hận, nhưng nhiều năm qua hắn vẫn coi cha mẹ nuôi như cha mẹ ruột, chỉ cần bọn họ không quá đáng, hắn sẽ tiếp tục giả ngu... Nhưng bây giờ có vẻ tất cả những điều này chỉ là mong muốn đơn phương của Lỗ Phong.
Sau khi hoàn toàn nhận rõ bộ mặt thật của cha mẹ nuôi, chờ lúc trong nhà không có ai, Lỗ Phong ăn cắp hộ khẩu và giấy chứng nhận bất động sản. Trước khi đi, hắn để lại cho cha mẹ nuôi một tờ giấy nhắn, nói rằng để lại căn nhà cho cha mẹ nuôi ở, đây là sự nhân từ cuối cùng của hắn và cũng là để đền đáp công ơn nuôi dưỡng của họ suốt bao năm qua.