Nhìn tư liệu của Trác Thiếu Quân do Diệp Dĩ Nguy gửi đến, Viên Mục Dã cảm thấy người này mặc dù đáp ứng đủ các điều kiện của Lệ Thần, nhưng về mặt tâm lý, Trác Thiếu Quân cũng không tiếp nhận được việc ra đi thanh thản, vì vậy trong nhất thời cậu hơi do dự...
Đối với người bình thường mà nói, cái chết là thứ không thể đùa giỡn được, có nhiều khi những kẻ gào khóc muốn chết lại chưa chắc đã biết cái chết thật sự là gì, đến khi bọn họ hiểu rõ thì có hối hận cũng đã muộn.
Vì vậy Viên Mục Dã lo lắng không biết Trác Thiếu Quân có thật sự muốn chết hay không, dù sao sinh mạng rất quý giá, có rất nhiều người đã cố gắng hết sức để sống giống như Lỗ Văn Ngọc, nhưng đến cuối cùng mọi chuyện lại không được như mong muốn...
Thời hạn ba ngày cuối cùng cũng đến, tiếc rằng Ngô Minh không trân trọng cơ hội mà Viên Mục Dã đã cho để đi tự thú, vào lúc đám người số 54 nghĩ rằng Ngô Minh sẽ đi tự thú thì gã lại dùng chiêu ve sầu thoát xác để chạy trốn.
Nhưng cũng do chạy trốn nên Ngô Minh đã trở thành kẻ tình nghi số một trong vụ giết hại Lỗ Văn Ngọc, bên phía cảnh sát cũng nhanh chóng khám nghiệm tử thi Lỗ Văn Ngọc, còn về phần nguyên nhân cái chết... là do sử dụng Insulin quá liều.
Viên Mục Dã biết rằng cho dù Ngô Minh đã trốn thoát, nhưng cuộc đời gã cũng hoàn toàn kết thúc, cho dù Ngô Minh có thể chạy đến một nơi nào đó rồi đổi tên và bắt đầu cuộc sống mới, nhưng chỉ cần một chút động tĩnh thôi thì gã cũng sẽ giống như con chim sợ cành cong mà lẩn trốn khắp nơi, và không bao giờ có được cuộc sống của người bình thường nữa.
Sau khi vụ của Lỗ Phong được tuyên án, Viên Mục Dã đã đến gặp hắn một lần và nói cho hắn biết vụ án của Tiểu Ngọc đã được thành lập, Lỗ Phong thản nhiên gật đầu: “Khi con bé còn sống, nó là con gái của tôi, nó chết rồi thì không còn liên quan nữa, cậu không cần cố tình chạy đến đây để nói cho tôi biết mấy chuyện này đâu.”
Mặc dù đã đoán trước được thái độ của Lỗ Phong, nhưng Viên Mục Dã vẫn cảm thấy nên đích thân nói với hắn về Lỗ Văn Ngọc, còn về việc Lỗ Phong suy nghĩ thế nào thì không hề liên quan gì đến cậu.
Nước S không có án tử hình, cho dù hành vi phạm tội của Lỗ Phong và Nhiếp Hải Long vô cùng nguy hiểm, bọn họ cũng chỉ bị kết án chung thân mà thôi, nếu hai người cải tạo tốt, chưa biết chừng đến năm bảy, tám mươi tuổi lại được thả ra.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã cảm thấy đã đến lúc phải đưa Lệ Thần ra ngoài, vì vậy cậu và Đoàn Phong đi đến nhà tù để xin gặp Nhiếp Hải Long, không ngờ cậu lại nghe được tin tinh thần của gã đó xảy ra vấn đề, đêm qua Nhiếp Hải Long đã dùng tay móc mắt bạn tù nên bây giờ đang bị biệt giam.
Viên Mục Dã nghe xong không hỏi thêm gì nữa, bởi vì cậu biết người móc mắt mới thật sự là Nhiếp Hải Long, nhưng không biết Lệ Thần bây giờ đang ở chỗ nào... Sau khi Lệ Thần khôi phục bản thể, hắn không thể lộ ra ngoài không khí trong thời gian quá dài, vì vậy Lệ Thần bây giờ có thể là bất cứ ai.
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã ra khỏi khu nhà giam mà vẫn nhìn xung quanh, anh ta bất đắc dĩ nói: “Không cần phải tìm đâu, cậu cứ về nhà chờ đi! Tên kia cứ thoắt ẩn thoắt hiện, tốt nhất là chờ cậu ta đến tìm cậu.”
Không ngờ sau khi về nhà chờ vài ngày, Viên Mục Dã vẫn không thấy bóng dáng Lệ Thần, khi Viên Mục Dã nghĩ Lệ Thần lại gặp rắc rối nào đó thì bỗng thấy một cô gái cao ráo xinh đẹp tìm đến cửa nhà mình...
Viên Mục Dã không ngờ cơ thể mà Lệ Thần tạm thời tìm được lần này lại là một cô gái xinh đẹp, cậu bèn trêu chọc: “Cậu... muốn đổi giới tính à?”
Lệ Thần bất đắc dĩ đáp: “Đổi giới tính cái gì? Tôi là nam thẳng tắp đấy có được không? Nếu không phải trong bệnh viện không có cơ thể nào để mượn, tôi cũng chẳng đến mức phải mượn cơ thể con gái đến gặp anh.”
Hóa ra mấy ngày nay Lệ Thần liên tục mượn cơ thể của vài người, nhưng cuối cùng đều phát hiện bọn họ không phù hợp, tuy chỉ mượn tạm thời nhưng tất cả đều có gia đình và sự nghiệp, tùy tiện đi mượn chắc chắn sẽ gây ra một số rắc rối không đáng có, vì vậy cuối cùng Lệ Thần bèn đặt mục tiêu vào những người sống thực vật trong bệnh viện...
Lúc đầu Lệ Thần chỉ định tạm thời mượn một cơ thể để đi ra nước ngoài với Viên Mục Dã tìm Trác Thiếu Quân, sau khi dùng xong sẽ trả lại và hắn sẽ khôi phục cơ thể của đối phương về như lúc ban đầu.
Lệ Thần đã sử dụng cơ thể của nhiều người khác nhau để lang thang qua khắp các bệnh viện lớn của thành phố trong vài ngày, nhưng điều đáng ngạc nhiên là Lệ Thần không tìm được bất kỳ cơ thể nào phù hợp, nếu không phải quá già thì cũng là quá trẻ, những cơ thể này không phù hợp để đi cùng Viên Mục Dã ra nước ngoài. Cực chẳng đã, Lệ Thần đành chọn bừa một cái, và đó chính là cô gái xinh đẹp này.
Cô gái này tên là Lâm Noãn Noãn, bị trở thành người thực vật do một tai nạn xe vài năm trước, vì gia đình không thiếu tiền nên cô ta được chăm sóc trong phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện, mặc dù Lệ Thần không muốn, nhưng cuối cùng vẫn phải chui vào cơ thể Lâm Noãn Noãn...
Sau khi nghe Lệ Thần kể lể, Viên Mục Dã ngạc nhiên hỏi: “Cậu cứ thế đưa người ta từ trong viện ra ngoài à?”
Lệ Thần lắc đầu: “Không phải... Tôi đã để lại cho người nhà cô ta một bức thư, nói rằng mình đã khỏe và muốn ra ngoài đi dạo.”
Viên Mục Dã nghe xong không biết phải nói gì nữa, cậu nghĩ thầm nếu gia đình cô gái này nhìn thấy bức thư chắc họ sẽ phát điên lên mất, kết quả là bản tin tối hôm đó đã đăng một mục tìm người mất tích, đồng thời còn có một đoạn video quay một người “khỏe mạnh” lén chuồn khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.
Viên Mục Dã bất lực nhìn tivi và thầm nghĩ liệu ngày mai mình có bị bắt vì tội bắt cóc một cô gái bị bệnh nặng hay không nhỉ? Nhưng Lệ Thần lại làm như không có chuyện gì xảy ra, hắn thay bộ quần áo đàn ông lúc trước của mình rồi thản nhiên ngồi uống bia trên ghế sofa...
Viên Mục Dã thấy vậy bèn hắng giọng: “Anh giai ơi, cậu có thể điều chỉnh cho phù hợp với cơ thể này được không, cậu bây giờ đang là con gái đấy, đừng có ngồi như một người đàn ông như thế chứ?
Nghe Viên Mục Dã nói vậy, Lệ Thần cũng kiềm chế lại một chút, nhưng mặt ngoài vẫn thản nhiên nói: “Không sao, anh cũng đâu phải người ngoài...”
Sáng sớm hôm sau, Viên Mục Dã đưa Lệ Thần quay về bệnh viện vì không muốn sự việc trở nên rắc rối, khi cha mẹ Lâm Noãn Noãn nhìn thấy con gái mình chạy nhảy tung tăng, bọn họ suýt nữa đã ngất tại chỗ.
Cuối cùng, nhờ sự thuyết phục của Viên Mục Dã, cặp vợ chồng già mới bình tĩnh lại, sau đó Viên Mục Dã phải vắt óc để bịa ra một lời nói dối mà chính cậu cũng thấy không đáng tin, Viên Mục Dã nói rằng mình gặp Lâm Noãn Noãn ở trước cửa, bởi vì cô ta nhất thời không nói được họ tên, nên cậu đành cho cô ta ở nhờ một đêm, khi Viên Mục Dã nhìn thấy bản tin sáng nay, cậu lập tức đưa Lâm Noãn Noãn quay về.
Sau khi nghe xong, hai vợ chồng già vô cùng cảm ơn Viên Mục Dã, họ không nghi ngờ những gì cậu nói mà chỉ sốt ruột muốn bác sĩ kiểm tra con gái mình, để xem cơ thể con gái có vấn đề gì hay không...