Đối mặt với sự chỉ trích của Đoàn Phong, Lỗ Phong cười nhạt: “Tôi có thể là ai đây? Chẳng qua tôi là cọng rơm cứu mạng của một vài người mà thôi… Các anh nói rất đúng, làm như vậy quả là không công bằng cho lắm, nhưng thế giới này có bao nhiêu công bằng đáng nói đây? Hơn nữa, tôi làm như vậy chẳng qua là đang đào thải kẻ yếu giúp xã hội này thôi! Không tin anh có thể xem những tài liệu trong tay anh đi, xem những người đó sống cuộc sống như thế nào mỗi ngày? Nếu chính bọn họ cũng không quý trọng cuộc sống của mình, vì sao không đem cho những người thật sự muốn có cuộc sống tốt đẹp để họ được sống lại lần nữa?!”
“Quả thật là vớ vẩn đến cực độ! Mỗi người có vạch xuất phát khác nhau, có người sinh ra đã có gia tài hàng tỉ, có người lại phải dựa vào sự cố gắng về sau mới có thể gây dựng nên cuộc sống lý tưởng, mạng sống có được đều chẳng phân biệt đắt rẻ sang hèn! Còn nữa, đừng nói những hành vi độc ác của ông một cách đường hoàng như vậy. Những kẻ yếu trong mắt ông chẳng qua là một vài người bình thường mà thôi, bọn họ đích thực không nhiều tiền và có thế lực bằng những khách hàng của ông, thậm chí có thể nói sống rất tệ hại… Nhưng mà điều này không thể trở thành cái cớ để ông cướp đoạt mạng sống của bọn họ!” Viên Mục Dã nói với vẻ mặt căm tức.
Lỗ Phong khẽ nhún vai: “Tôi cũng không phủ nhận những điều anh nói, nhưng thế thì sao nào? Chẳng lẽ anh không biết đạo lý cá lớn nuốt cá bé ư? Con người có thể vượt lên bao loài sinh vật trên Trái đất cũng không phải dựa vào cái gọi là công bằng, mà là ai thích ứng được thì sống sót. Nếu tôi không tàn nhẫn một chút, hôm nay có lẽ con gái của tôi sẽ không có một cơ hội nào để mà sống sót.”
“Bớt lấy những cái luật rừng đó ra để bắt cóc khái niệm đi. Mấy lý do lý trấu của ông cũng chỉ có thể áp dụng vào lúc con người mới thành lập xã hội văn minh thôi… Hiện giờ là xã hội pháp trị, mọi việc đều phải nói lý lẽ. Ông làm hại mạng sống của người khác vì ham muốn của bản thân cũng gọi là cá lớn nuốt cá bé, ai thích ứng được thì sống sót ư?! Hơn nữa, bây giờ con người có thể trở thành chủ nhân của thế giới cũng không phải do bản thân lớn mạnh bao nhiêu đâu. Khủng long sống ở kỷ Jura không mạnh ư? Tại sao hiện giờ lại tuyệt chủng cả rồi? Chẳng lẽ là bởi vì loài người còn ghê gớm hơn cả khủng long chắc? Rõ ràng không phải! Đó chỉ là vì cuối cùng khí hậu và hoàn cảnh lựa chọn loài người chứ không phải cá lớn nuốt cá bé theo lời ông đâu.” Viên Mục Dã tỏ vẻ khinh thường.
Lỗ Phong cười lạnh: “Tôi vì ham muốn của bản thân là sai ư? Người không vì mình, trời tru đất diệt! Anh cho rằng những người đó đều là người tốt hay sao? Bản chất con người rất khó chịu được khảo nghiệm, nếu mọi người trao đổi thân phận, chưa chắc bọn họ sẽ nhân từ hơn so với tôi. Anh Viên, anh từng thử ăn bánh bao không hàng ngày liên tục mấy tuần chưa? Anh biết mùi vị khi bị chủ nhà đuổi ra đường giữa nửa đêm là gì không? Anh từng trải nghiệm việc mình làm việc cần cù chăm chỉ, nhưng cuối cùng lại bị người khác cười nhạo là đồ ngu chưa? Các anh đừng thấy bây giờ tôi sống vẻ sống vang, nhưng mười mấy năm trước tôi lại rất nghèo túng, cho dù chết trên đường có lẽ cũng chẳng ai ngó ngàng thêm một cái. Anh có thể đứng ở bậc cao đạo đức để chỉ trích tôi, nhưng xin anh hãy nhớ kỹ, trên đời này chẳng ai cao quý hơn ai, chẳng qua là mỗi người lựa chọn cách sinh tồn khác nhau mà thôi.”
“Cuộc sống của mỗi người đều không phải thuận buồm xuôi gió, luôn có khúc thuận và khúc ngược. Nếu những người đã từng bị tổn thương đều lựa chọn cách tàn nhẫn hơn để tổn thương người khác, thế giới này đã lộn xộn từ lâu rồi. Nếu ông cũng từng giãy giụa ở tầng dưới chót, vì sao không thể đồng cảm với họ như bản thân mình?” Viên Mục Dã vô cùng khó hiểu.
Lỗ Phong im lặng trong chốc lát, nụ cười trên mặt dần dần biến mất, thay vào đó là biểu cảm âm u và nặng nề: “Anh không phải tôi, cho nên anh sẽ mãi mãi không cảm nhận được tôi bò từng bước ra khỏi vũng bùn địa ngục như thế nào. Nói thật cho các anh biết, cho dù cái nghề này không do tôi làm cũng sẽ có người khác làm thôi, có nhu cầu sẽ có thị trường, đây là định luật vĩnh viễn không thay đổi, hiểu không? Chắc các anh biết rõ tình hình của Tả Chú chứ? Nếu không có tôi, bây giờ cậu ta sẽ ra sao? Đơn giản là ngày ngày đều phải đến bệnh viện chạy thận, ngày ngày sống kéo dài hơi tàn. Nhưng hiện giờ cậu ta như thế nào thì không cần tôi phải nói đâu nhỉ? Nói rõ trước nhé, tôi chẳng thu một đồng tiền nào của Tả Chú đâu, có thể cung cấp nguồn thận thích hợp cho cậu ta là vì mẹ cậu ta đồng ý hiến gan cho một khách hàng khác của tôi, thế nào? Đây quả thật là phân phối tài nguyên một cách hoàn hảo, đổi một miếng gan có thể tái sinh lấy một quả thận khỏe mạnh, vô cùng hợp tình hợp lý! Nhưng pháp luật lại không cho phép điều đó, cho nên nếu không có tôi, Tả Chú và một khách hàng khác của tôi cũng chỉ có nước chờ chết.”
“Chó má! Bớt đứng đây lừa dối người khác đi. Mẹ của Tả Chú cắt một phần gan thì còn sống, vậy còn người thiếu mất một quả thận thì sao? Ông đừng nói với tôi rằng vừa hay hắn chính là kẻ cần cấy ghép gan đó nhé?!” Đoàn Phong lạnh giọng nói.
Lỗ Phong hơi bất đắc dĩ: “Sao trên đời có thể có chuyện trùng hợp thế được? Chẳng qua đơn giản là trái tim và quả thận còn lại của hắn đều có chủ mới, cũng không coi như lãng phí...”
Viên Mục Dã nhìn sắc mặt phát rồ của Lỗ Phong là giận sôi máu, vì thế cậu vung tay lên, cách khoảng không tát mạnh cho Lỗ Phong một bạt tai, lập tức khiến khóe miệng hắn chảy máu.
Lần thứ hai nhìn thấy Viên Mục Dã sử dụng dị năng, Lỗ Phong ít nhiều hơi kinh ngạc. Hắn tiện tay chùi máu trên khóe miệng và nói: “Anh Viên, anh thật sự rất đặc biệt đấy! Trước kia tôi chỉ nghe nói trên đời này có người có những dị năng kỳ lạ, không ngờ hôm nay lại may mắn được nhìn thấy tận mắt. Nếu đã như vậy, không bằng chúng ta thẳng thắn một chút đi. Anh ra giá, cần bao nhiêu tiền mới có thể không nhúng tay vào chuyện này nữa?!”
“Có phải ông cảm thấy bất cứ kẻ nào đều có thể bị tiền tài mua chuộc không?” Viên Mục Dã cười lạnh nói.
Lỗ Phong cũng cười: “Nếu không thì sao? Thật ra mỗi người đều có một cái giá của riêng mình, người không thể bị mua chuộc đơn giản là bởi vì giá cả hai bên chưa phù hợp mà thôi…”
Viên Mục Dã lạnh lùng nhìn Lỗ Phong: “Đúng là ông không còn thuốc nào cứu được nữa.”
Nghe thế, Lỗ Phong cũng không tức giận, chỉ nhún vai và nói một cách bất đắc dĩ: “Xem ra cách nhìn nhận giữa chúng ta khác nhau quá nhiều, hôm nay chắc chắn không thể bàn được rồi…”
Đoàn Phong ở cạnh không muốn để Viên Mục Dã đấu võ mồm với Lỗ Phong tiếp nữa, vì thế không kiên nhẫn nói: “Cậu nói nhiều với hắn như vậy làm gì?”
Sau khi nói xong, Đoàn Phong chuẩn bị bước lên trước khống chế Lỗ Phong rồi tính, ai ngờ lúc này đối phương lại rút ra một khẩu súng lục chĩa vào hai người: “Đừng nhúc nhích. Bây giờ hai người là kẻ xấu tự tiện vào nhà riêng, ngộ nhỡ bị tôi nổ súng bắn chết thì tôi không cần phải chịu trách nhiệm pháp luật đâu.”