Viên Mục Dã nghe là biết Thạch Lỗi đang bốc phét để lừa tiền Trác Thiếu Quân, cậu cười bảo: “Giàu nứt đố đổ vách như anh mà lại cần người khác bỏ chút tiền lẻ đó ra góp thêm cổ phần sao? Anh phải nghĩ cho kỹ vào, một khi có cổ đông... thì hòn đảo nhỏ đó không phải do một mình anh làm chủ đâu.”
Thạch Lỗi bĩu môi: “Thế cậu đứng về phía nào? Mấy ngày nay vì thằng nhóc này mà chúng ta chạy ngược chạy xuôi, chưa được tí lợi lộc nào đâu đấy.”
Trác Thiếu Quân nghe Thạch Lỗi nói vậy, thì lập tức biểu thị mình nhất định sẽ ghi nhớ ân tình đó, sau này có cơ hội sẽ báo đáp...
Viên Mục Dã còn nửa đùa nửa thật nói: “Đúng là mấy hôm nay anh và A Triết đã vất vả rồi, chờ sau khi Trác Thiếu Quân nhận được tài sản thừa kế của Trác Khải Phong sẽ để cậu ta đầu tư 200 triệu cho các anh! Đến lúc đó chúng ta cùng mua một hòn đảo nhỏ xinh đẹp...”
Trong lúc mọi người đang hào hứng đàm luận về lý tưởng của mình trên “đảo hoang”, thì A Triết đang lái xe đột nhiên nghiêm giọng nói với mọi người: “Có mấy cái đuôi theo sau, muốn thế nào? Bỏ hay dẫn theo?”
Viên Mục Dã nhìn về phía sau, quả nhiên thấy mấy chiếc xe đáng ngờ đang duy trì khoảng cách ổn định đi theo sau bọn họ, cậu cười nói: “Cuối cùng cũng đến rồi, tôi còn sợ bọn họ không xuất hiện chứ? Cứ tiếp tục câu đi...”
Trác Thiếu Quân thấy thế thì thất vọng nói: “Không ngờ thật sự là ông ấy...”
Thạch Lỗi hào hứng hỏi: “Làm sao? Bắt được nội ứng rồi à?”
Trác Thiếu Quân gật đầu rồi thở dài: “Chỉ tiếc rằng không ngờ thật sự là ông ấy. Quả nhiên, vẽ hổ vẽ da khó vẽ xương, biết người biết mặt khó biết lòng.”
Đúng lúc này, mấy chiếc xe phía sau dường như không kiên nhẫn chờ thêm được nữa, bọn chúng lần lượt đạp ga phóng lên, nhanh chóng đến gần chiếc xe mà nhóm Viên Mục Dã đang ngồi, mấy lần còn suýt ép bọn họ dừng lại.
May mà kỹ thuật lái xe của A Triết không chỉ giỏi bình thường, mấy người phía sau muốn đuổi kịp được bọn họ còn cần thêm chút bản lĩnh nữa. Thế là mấy chiếc xe cứ đua nhau vượt lên trượt xuống, ngắt quãng nối đuôi nhau chạy ra hướng ngoại ô...
Lần này có vẻ đối phương đã quyết tâm hạ tử thủ với Trác Thiếu Quân, trong lúc mấy chiếc xe vẫn đang rượt đuổi nhau, có một chiếc xe việt dã màu xám đột nhiên kéo cửa sổ bên phía lái phụ xuống, một ống súng đen ngòm nhằm thẳng vào A Triết đang lái xe.
May mà chiếc xe này của A Triết là xe chống đạn, mấy phát súng của tên kia nhẹ nhàng chạm vào kính chống đạn, A Triết gửi cho đối phương một ánh mắt khinh miệt rồi nhấn ga vọt lên lao thẳng vào đường hầm phía trước.
Mấy chiếc xe kia bị bỏ lại đột ngột không cam lòng, nhanh chóng đuổi theo, định lợi dụng ưu thế bên trong đường hầm để loại bỏ hoàn toàn bọn Trác Thiếu Quân. Nhưng A Triết căn bản không hề cho bọn chúng cơ hội này, chiếc xe nhanh như chớp lao ra khỏi đường hầm sau đó rẽ ngoặt lên cầu vượt...
Lúc này mấy chiếc xe phía sau cũng lái ra khỏi đường hầm, đuổi kịp lên cầu vượt, sau đó tiếp tục trình diễn tiết mục đuổi bắt chiếc xe màu đen kia. Nhưng không biết vì sao, đường hướng lần này của A Triết đều bị bọn chúng đoán được, bị mấy chiếc xe kia kẹp chặt làm thế nào cũng không thoát ra được, có mấy lần còn suýt nữa bị đối phương ép đâm vào hàng rào lan can cầu vượt.
Nhưng trong lúc mấy chiếc xe kia đang thừa thắng xông lên thì một chiếc xe trong đó mất lái, dùng phương thức cảm tử lao thẳng vào chiếc xe màu đen của bọn Viên Mục Dã đang ngồi, ngay sau đó hai chiếc xe cùng lao xuống dưới cầu vượt một cách mất kiểm soát...
Vào thời khắc chiếc xe thương vụ rơi xuống đất, chiếc xe việt dã đâm vào nó cũng rơi theo sát phía sau, đâm thẳng vào chiếc xe thương vụ, sau khi hai xe va chạm đã xảy ra vụ nổ mạnh, trong nháy mắt một quả cầu lửa khổng lồ bao chùm cả hai chiếc xe.
Không khí xung quanh cũng bị đốt cháy lên đến nhiệt độ vài trăm độ, đến mức nhân viên cứu hộ chạy đến lúc sau cũng không thể đến gần, đợi đến khi dập được lửa thì hai chiếc xe đã cháy rụi chỉ còn bộ khung.
Sau đó cảnh sát phát hiện sáu thi thể bị thiêu đến không còn hình người trong xe, trong đó chắc là có cả người trong chiếc xe việt dã. Có điều vì hai chiếc xe đều bị lửa thiêu rụi nên thi thể của xe bên trên cũng rơi vào trong chiếc xe màu đen...
Nhà họ Trác nhanh chóng nhận được tin, cha mẹ Trác Thiếu Quân lập tức chạy đến hiện trường, họ bị hình ảnh hai chiếc xe cháy rụi hù dọa... Mặc dù họ đều không muốn tin vào những điều trước mắt, nhưng quản gia Lưu đã thề rằng Trác Thiếu Quân và Viên Mục Dã đều lên chiếc xe màu đen kia.
Sáng hôm sau, tất cả các báo đều đăng tin động trời Trác Thiếu Quân đã chết, mặc dù lúc đó cảnh sát vẫn chưa lên tiếng xác nhận chính thức rằng, trong mấy thi thể kia có thi thể nào là của Trác Thiếu Quân hay không.
Mà lúc này, Viên Mục Dã đang bắt tréo chân chữ ngũ ngồi trên ghế salon trong văn phòng của Thạch Lỗi xem tin tức trên tivi. Còn Trác Thiếu Quân, người đã chết vì tai nạn xe trong tin tức thì đang hài lòng uống cốc cà phê trong tay, sống quá thoải mái và sung sướng.
Để có lần giả chết này, Viên Mục Dã và Thạch Lỗi đã lên kế hoạch rất tỉ mỉ, chính vì muốn dẫn dụ tên nội ứng vẫn luôn ẩn nấp trong nhà họ Trác ra ngoài. Thật ra, khi chiếc xe màu đen của bọn họ lái đến đường hầm, đã đổi chỗ cho nhau với một chiếc xe khác dừng sẵn ở lối lên cầu vượt, sau đó thần không biết quỷ không hay lái sang một hướng khác.
Mà chiếc xe thế thân kia, bên trong xe ngoài hai thi thể mua ở chợ đen thì ngay cả tài xế cũng không có. Sở dĩ xe có thể chạy bình thường là vì chiếc xe thế thân kia được thuộc hạ của Thạch Lỗi điều khiển từ xa... Ngay cả việc chiếc xe việt dã đột nhiên lao đến chiếc xe màu đen cũng là do hệ thống vận hành bị hack, cho nên mới như con ruồi không đầu đâm thẳng vào chiếc xe màu đen.
Đương nhiên, chuyện này cũng không thể thiếu được sự phối hợp của vợ chồng nhà họ Trác, nếu không rất khó để qua được cửa nghiệm thi của cảnh sát. Cho nên sau khi mọi chuyện xảy ra, biểu hiện của Trác Khải Phong vô cùng kích động, nhiều lần phủ nhận chuyện Trác Thiếu Quân ở trong xe, đồng thời nói thế nào cũng không chịu phối hợp với cảnh sát để đối chiếu ADN.
Nhưng Trác Khải Phong càng làm như vậy, trong mắt người ngoài càng chứng tỏ ông ta đang tự lừa mình dối người, không muốn chấp nhận sự thật con trai đã chết. Cảnh sát cũng không còn cách nào để ép ông ta, bởi vậy việc so sánh ADN đành phải tạm thời dừng lại.
Lúc này Thạch Lỗi dùng điều kiển từ xa tắt tivi đi, sau đó nhìn Viên Mục Dã và Trác Thiếu Quân, gã nói: “Sau này nhớ thanh toán hóa đơn cho tôi đấy... Nào là mua thi thể, nào là đốt xe, bao nhiêu chuyện phức tạp như thế đều phải dùng tiền để trả đấy!”