Lỗ Văn Ngọc bị Đoàn Phong nói cho câm như hến, ánh mắt nhìn chăm chú nơi nào đó không hề có tiêu cự, mãi một lúc lâu sau cô ta mới nhìn sang Viên Mục Dã và hỏi: “Rốt cuộc tại sao ông ấy bị cảnh sát bắt đi?!”
Viên Mục Dã đáp: “Còn phải đợi cảnh sát điều tra rồi mới phán hành vi phạm tội cụ thể, nhưng chắc chắn không thoát được tội danh buôn bán nội tạng người rồi…”
“Buôn bán nội tạng người?! Sao có thể chứ? Ý các anh là quả thận trước đó vốn dĩ sẽ quyên cho tôi… cũng có được nhờ như vậy ư?” Lỗ Văn Ngọc hỏi với vẻ mặt khiếp sợ.
“Cô cảm thấy sao?” Đoàn Phong hỏi ngược lại.
Lỗ Văn Ngọc sửng sốt một hồi lâu, cuối cùng tỏ ra cam chịu: “Cho dù xấu xa thế nào... ông ấy cũng là cha tôi. Cho dù ông ấy tàn nhẫn và độc ác với người khác như thế nào, ông ấy vẫn yêu thương tôi đủ điều, cho nên tôi không tài nào chỉ trích ông ấy là người xấu giống các anh được.”
Viên Mục Dã trầm giọng nói: “Đây là chuyện thường tình của con người, chúng tôi có thể hiểu. Nhưng trong tay cha cô còn nắm giữ chuỗi cung cầu buôn bán nội tạng khác nữa, nếu lần này không thể đào bới lên hết cả mẻ, thì dù ông ta có phải chịu chế tài của pháp luật, nhưng vẫn sẽ có người bởi vậy mà chết, đường dây buôn bán máu tanh này vẫn sẽ còn tiếp tục.”
Lỗ Văn Ngọc cười khổ: “Hôm nay các anh tới gặp tôi là vì điều này ư? Nhưng các anh cũng thấy tình trạng của tôi rồi đó, hiện giờ tôi còn không xuống giường được thì làm sao đi khuyên bảo cha tôi đây?”
Viên Mục Dã vội giải thích: “Cô hiểu lầm rồi, hôm nay chúng tôi chỉ đơn thuần muốn tới xem tình hình của cô thôi. Hơn nữa, dù cô có thể đến gặp Lỗ Phong, với tính cách của ông ta, cũng chưa chắc ông ta chịu khai. Điều cô nên làm bây giờ là ăn uống đàng hoàng, nếu không với tình trạng sức khỏe của cô bây giờ, thật sự rất khó tiếp tục kéo dài.”
Nghe Viên Mục Dã nói như vậy, chân mày Lỗ Văn Ngọc hơi giãn ra, cô ta nói với vẻ mặt bi quan: “Ăn uống đàng hoàng thì thế nào? Chẳng qua là chuyện chết sớm hay chết muộn mà thôi, với tôi mà nói, có lẽ chết sớm là được giải thoát sớm ấy chứ.”
Nhất thời Viên Mục Dã cũng không biết nên nói gì cho phải, nhưng sự thật đích xác là thế. Suy cho cùng, đối với Lỗ Văn Ngọc, mạng sống của cô ta đã bắt đầu đếm ngược. Sau khi cân nhắc một lát, Viên Mục Dã than: “Bây giờ vẫn chưa tới lúc từ bỏ hoàn toàn, cô phải tin rằng trên đời này vẫn có kỳ tích… Tôi biết mấy ngày nay cô khó chịu trong lòng, hay là như vậy nhé, cô có muốn gặp bạn bè nào không? Cô có thể tự xin với bệnh viện để cho họ vào thăm cô!”
Ai ngờ Lỗ Văn Ngọc lại lắc đầu: “Đã rất lâu rồi tôi không liên lạc với họ, dù cho họ thật sự muốn tới thăm, tôi cũng không biết nên nói gì với họ cả, như vậy sẽ khiến đôi bên đều rất xấu hổ. Thế thì chẳng bằng trò chuyện với các anh.”
Đoàn Phong lập tức cười nói: “Không thành vấn đề, chỉ cần cô nói với phía bệnh viện, chắc chắn chúng tôi sẽ tới thăm cô mỗi ngày. Cô không biết hôm nay chúng tôi vào đây phải tốn công cỡ nào đâu!”
Nghe vậy, Lỗ Văn Ngọc nở nụ cười hiếm thấy: “Vậy được, nếu các anh thật sự muốn thì lát nữa tôi sẽ nói với y tá quản lý, nhờ chị ấy thêm tên các anh vào danh sách thăm hỏi…”
Viên Mục Dã thấy hôm nay tinh thần của Lỗ Văn Ngọc thật sự quá kém, vì thế cậu dặn dò cô ta nhất định phải ăn uống đàng hoàng, còn hỏi cô ta có muốn ăn gì đặc biệt không để mai tới thăm sẽ mang cho.
Lỗ Văn Ngọc suy nghĩ rồi bảo: “Tôi muốn uống trà sữa…”
Viên Mục Dã cười: “Được, ngày mai tôi sẽ mua cho cô.”
Khi hai người rời khỏi phòng bệnh của Lỗ Văn Ngọc, đúng lúc cửa phòng 407 đối diện mở ra. Viên Mục Dã vô tình nhìn lướt qua thì thấy ông cụ lúc trước đã giúp bọn họ đang ngồi ngơ ngác một mình bên trong.
Vừa rồi cả Viên Mục Dã và Đoàn Phong đều nghe thấy lời bác sĩ. Ông cụ này chắc là cụ Lê mà họ nói rồi, nghĩ đến việc đối phương bị ung thư giai đoạn cuối, trong lòng Viên Mục Dã và Đoàn Phong đều cảm thấy hơi hụt hẫng.
Đoàn Phong nói nhỏ bên tai Viên Mục Dã: “Đi trước đã, chờ ngày mai chúng ta được vào đây một cách quang minh chính đại rồi qua thăm ông cụ này.”
Viên Mục Dã gật đầu, sau đó hai người họ nhanh chóng rời khỏi khu nội trú trong tòa nhà số hai từ cầu thang đằng sau.