Viên Mục Dã thấy trạng thái của Trác Thiếu Quân không ổn thì lập tức đi đến phía sau hắn, cậu nhẹ giọng hỏi: “Cậu không sao chứ? Có phải không thoải mái ở đâu không?”
Trác Thiếu Quân day mi tâm: “Tôi không sao, chỉ thấy hơi choáng đầu thôi.”
Bà Trác vẫn rất quan tâm tới con trai, nghe thấy con trai bảo chóng mặt, bà ta lập tức lo lắng nói: “Tiểu Quân? Con khó chịu à? Để mẹ gọi bác sĩ đến kiểm tra nhé?”
Trác Thiếu Quân lại khoát tay: “Không cần đâu ạ, một chút nữa là con ổn thôi.”
Ông nội Hải Nhi thấy sắc mặt Trác Thiếu Quân khác thường thì cho rằng hắn đang chột dạ, thế là nghiêm nghị nói: “Trác Thiếu Quân! Hôm nay ông sẽ không tính sổ chuyện cháu nợ Hải Nhi, vì ông biết khi chúng nó xảy ra chuyện cháu vẫn đang hôn mê... Nhưng cháu nhất định phải nói rõ ràng, rốt cuộc giữa các cháu có chuyện gì? Vì sao từ khi Kiều Viêm qua đời thì mọi chuyện lại bắt đầu mất kiểm soát như vậy?”
Không ngờ khi nghe thấy ông nội Hải Nhi lại nhắc đến Kiều Viêm, Trác Khải Phong không kiềm chế được tức giận mà nói: “Đừng nhắc đến thằng đó nữa, những chuyện này không liên quan gì đến nó hết!!”
Viên Mục Dã cảm giác được có vẻ Trác Khải Phong vô cùng ghét Kiều Viêm, có khi nào... ông ta đã biết chuyện giữa Trác Thiếu Quân và Kiều Viêm?
Nghĩ đến đây, cậu liền đứng ra nói chuyện với ông nội Hải Nhi: “Thật ra cái chết của bọn họ vẫn luôn khiến Trác Thiếu Quân rất đau lòng, cậu ấy thực sự rất khổ sở, chuyện đến nước này quả thực không phải ý muốn của cậu ấy. Nếu như có thể... Thiếu Quân sẽ cố gắng dùng hết khả năng để bù đắp cho mọi người, nhưng dù sao người chết cũng không thể sống lại, cho nên hôm nay dù mọi người có chém giết cậu ấy một ngàn lần thì cũng có ích gì đâu? Hơn nữa, cháu tin rằng đây cũng không phải điều mà mấy người Hải Nhi muốn nhìn thấy. Bởi vì cho dù mọi chuyện có ra sao thì tình cảm của bọn họ vẫn chưa bao giờ thay đổi.”
Không ngờ ông Tôn nghe vậy lại cười khẩy: “Đúng là buồn cười... Bây giờ người chết là con chúng tôi, còn Trác Thiếu Quân vẫn còn sống sờ sờ đây. Cậu nói với tôi là hiện giờ cậu ta đang rất đau khổ à? Tôi không thấy như vậy đâu?!”
Viên Mục Dã nghe ông ta nói thế cũng bất lực: “Chú Tôn, trước đây chắc chú cũng có nghe thấy một vài tin đồn Thiếu Quân muốn tự sát? Hôm nay cháu có thể nói cho mọi người biết, đó không phải là tin đồn, mà là sự thật... Có lẽ ở trong mắt mọi người, hiện giờ Thiếu Quân sống rất tốt, nhưng có những lúc người ở lại mới là người đau khổ nhất. Cháu có thể khẳng định một trăm phần trăm rằng, nếu như thời gian có thể quay lại, Thiếu Quân sẽ tình nguyện người chết là mình, tiếc rằng trên đời này không có ‘nếu như’. Hơn nữa, mỗi người sinh ra đều có trách nhiệm và sứ mệnh của riêng mình, Thiếu Quân cũng không ngoại lệ. Nửa đời đầu của cậu ấy vẫn luôn bị những trách nhiệm và sứ mệnh kia trói buộc, không dám sống là chính mình, vì thế cậu ấy đã phải trả một cái giá vô cùng đắt. Các vị ở đây đều là người nhà của những người bạn thân nhất của cậu ấy, mọi người hãy nghĩ kỹ lại mà xem, nếu như cậu ấy thật sự là một người hèn hạ không thể chấp nhận được như mọi người nói, thì cậu ấy và con cháu của mọi người có thể trở thành bạn bè thân nhất của nhau không? Người muốn giả vờ một lúc không khó, nhưng nếu đóng giả cả đời thì có mấy người thực sự làm được. Trải qua chuyện này, Trác Thiếu Quân trước kia đã chết rồi, hiện tại trách nhiệm và sứ mệnh của cậu ấy, ngoài chăm sóc cha mẹ của mình ra, thì còn phải chăm sóc và bảo vệ từng người các vị... Đây không phải đền bù, mà là chuyện cậu ấy nhất định phải làm thay bạn bè của mình. Vì vậy, tôi xin mọi người hãy cho Thiếu Quân một cơ hội, để cậu ấy có thể thực hiện được lời hứa với bạn bè của mình.”
Lúc này, cơ thể của Trác Thiếu Quân hơi run lên, nếu không phải Viên Mục Dã nhanh tay đỡ được, thì hắn đã suýt ngã xuống đất. Sau khi ổn định cơ thể, hắn đột nhiên “bịch” một tiếng quỳ trên mặt đất...
Trác Khải Phong thấy thế sắc mặt xanh mét, đưa tay muốn kéo Trác Thiếu Quân lên: “Con làm cái gì thế? Đứng lên cho ta! Đừng có làm mất mặt người nhà họ Trác ở đây!!”
Nhưng Viên Mục Dã lại chắn giữa hai cha con, cậu nói: “Chú Trác, đây là chuyện của Thiếu Quân, cháu hy vọng chú có thể để cậu ấy tự giải quyết.”
Trác Khải Phong hét lên với vẻ mặt dữ tợn: “Để nó tự giải quyết? Nếu thật sự để nó tự giải quyết thì chẳng biết nó đã chết bao nhiêu lần rồi! Tôi là cha của nó! Chuyện của nó do tôi quyết!”
Không ngờ Viên Mục Dã lại khác hẳn với vẻ hiền lành khiêm tốn tốt tính mọi khi, thái độ của cậu trở nên kiên quyết, cậu nói: “Thật xin lỗi chú Trác, cháu không thể tán thành cách giải quyết này của chú! Chuyện vì sao lại phát triển đến mức này... trong lòng chú không rõ sao? Chẳng lẽ đến bây giờ chú còn không nên nghĩ lại xem cách giải quyết vấn đề của mình có chỗ nào không ổn ư?”
Trác Khải Phong cười lạnh: “Viên Mục Dã, cậu là cái thá gì? Đây là chuyện riêng của nhà họ Trác chúng tôi, liên quan gì đến cậu?”
Viên Mục Dã thấy cảm xúc của Trác Khải Phong đã đến mức mất khống chế, bèn khẽ cười, nói: “Chú Trác, chú là cha của Thiếu Quân, cho nên cháu mới dành cho chú sự tôn trọng... nhưng cũng chỉ có vậy thôi. Sở dĩ hôm nay cháu đứng ở đây, là bởi vì cháu là bạn của Thiếu Quân. Có lẽ trong mắt chú bạn bè không là gì cả, bất cứ lúc nào cũng có thể bị lợi dụng và vứt bỏ, nhưng đối với chúng cháu, bạn bè là bạn bè. Giữa bạn bè không nên có bất cứ sự lợi dụng hay tính toán gì, nhiều khi còn phải đứng ở vị trí của đối phương vì đối phương mà suy nghĩ. Đương nhiên, điều này không phải ai cũng có thể làm được, nhưng chú không làm được không có nghĩa người khác cũng không làm được, ít nhất là Thiếu Quân, Tôn Phóng, Ngô Vũ Phong bọn họ đều làm được. Mà chú thì sao? Đã khi nào chú suy nghĩ cho Thiếu Quân chưa? Chú có biết cậu ấy muốn trở thành người như thế nào, sống cuộc sống ra sao không? Chú có biết con người thật sự của cậu ấy không? Đương nhiên là chú không biết, bởi vì chú không hề quan tâm đến những chuyện này, chú chỉ cần con trai mình trở thành một người ưu tú trong mắt người khác là được, đúng không?!”
Trác Khải Phong dường như ý thức được Viên Mục Dã ám chỉ điều gì, ông ta tức giận quát: “Cậu im đi! Đừng nói nữa”
Viên Mục Dã gật đầu: “Được... cháu sẽ không nói đến chuyện chú kiêng kỵ kia, nhưng cháu hy vọng hôm nay chú không can thiệp vào quyết định của Thiếu Quân. Trước kia, vì không muốn làm cô chú mất mặt, cậu ấy thường xuyên ép bản thân làm những chuyện mình không thích, cuộc sống của cậu ấy đã từng rất ngột ngạt. Những chuyện này cô chú là cha mẹ của cậu ấy đều biết chứ? Hiển nhiên, hai người không biết, nhưng những người bạn kia của cậu ấy đều biết cả. Trong thời điểm Thiếu Quân đau khổ nhất bọn họ khuyên bảo cậu ấy, vào thời điểm cậu ấy cảm thấy áp lực nhất sẽ cùng cậu ấy leo núi giải tỏa tâm trạng, đó là những điều tốt đẹp nhất trong đời cậu ấy, nhưng tất cả lại bị sự ích kỷ và nghi ngờ của chú phá hỏng.”