Lỗ Phong ở bên kia vách thủy tinh đang bình thản thu dọn một vài tài liệu còn sót lại, tiếp đó có mấy người đàn ông cường tráng bước vào, bọn họ vừa nhìn thấy Lỗ Phong thì khẽ gật đầu gọi anh Phong.
Viên Mục Dã thấy vậy âm trầm quay ra nói với Đoàn Phong: “Bọn chúng gọi anh Phong nghe phong độ hơn cái tiếng anh Phong của anh nhỉ!”
Đoàn Phong hừ lạnh: “Nếu bọn chúng dám thả tôi ra ngoài, tôi sẽ đánh đến lúc nào chúng gọi tôi là ông tổ Phong thì mới thôi!”
Lỗ Phong ở bên ngoài vách kính nghe thấy thế bèn cười khinh thường: “Đừng lo, tôi là người biết mình biết ta, vì vậy tôi sẽ không thả các người ra đâu... Hơn nữa, tôi còn muốn nói cho các người một tin tốt, hai người có thể sẽ xuất hiện trên tiêu đề mục tin tức của thủ đô vào ngày mai đấy.”
Lỗ Phong nói đến đây thì liếc nhìn xung quanh, hắn tỏ vẻ tiếc nuối: “Dù sao căn nhà này cũng có giá hơn trăm triệu! Để nó nổ như vậy đúng là đáng tiếc thật.”
Viên Mục Dã nghe xong lập tức biết đối phương muốn làm gì, nhưng bây giờ họ bị mắc kẹt trong bức tường kính mà không làm gì được, bọn họ chỉ đành trơ mắt nhìn bọn đàn em của Lỗ Phong cài một quả bom hẹn giờ bên ngoài vách kính...
Lỗ Phong quay sang nói với một gã đàn ông vạm vỡ ở bên cạnh: “Trước tiên đưa con gái tôi đi đã, nếu con bé hỏi thì cứ nói là đưa nó đến bệnh viện.”
Gã đàn ông đó gật đầu: “Em biết rồi, anh Phong.”
Bên trong bức tường kính, Viên Mục Dã cố gắng tập trung tinh thần để di chuyển khẩu súng lục mà Lỗ Phong đặt trên bàn làm việc, đáng tiếc là mặc dù cậu có thể di chuyển khẩu súng nhưng lại không thể sử dụng linh hoạt, càng đừng nói đến việc chuyển khẩu súng xuyên qua tấm kính để cầm lấy nó...
Trong cơn tức giận, Viên Mục Dã bóp cò một cách bừa bãi, có một phát bắn trúng vào vách thủy tinh, nhưng cả Viên Mục Dã và Đoàn Phong đều giật mình khi thấy vách kính còn chẳng có một vết xước.
Lỗ Phong ở bên ngoài thấy vậy bèn cười nói: “Sao nào? Tôi nói không sai chứ? Đây là loại thủy tinh cứng nhất trên đời, hai người đừng mất công phá vỡ nó nữa, chỉ phí sức thôi.”
Kỹ thuật điều khiển đồ vật bằng suy nghĩ của Viên Mục Dã chỉ ở mức trung bình, cậu không thể thoải mái tấn công người khác như Thạch Lỗi được. Cuối cùng Viên Mục Dã đành trơ mắt nhìn Lỗ Phong kiêu ngạo rời khỏi biệt thự dưới sự bảo vệ của đám đàn em...
Đoàn Phong liếc nhìn thời gian trên đồng hồ của quả bom: “Ba phút... Xem ra tên này cho chúng ta thời gian để báo tin với người nhà đây.”
Viên Mục Dã nhìn chằm chằm vào quả bom hẹn giờ trên bức tường thủy tinh: “Lát nữa tôi sẽ tìm cách ném nó ra ngoài cửa sổ, có lẽ chúng ta vẫn còn một chút hy vọng sống.”
Vào thời khắc mấu chốt, Đoàn Phong lại nói với vẻ thoải mái: “Chẳng phải tên kia đã nói đây là loại kính cường lực cứng nhất thế giới à? Chưa biết chừng nó còn chịu đựng được quả bom ấy chứ?”
Viên Mục Dã liếc nhìn anh ta: “Quả bom này khoảng 1 kg TNT, chỉ một lát nữa thôi tòa biệt thự bê tông cốt thép này sẽ trở thành một đống gạch vụn, chứ chưa cần nói đến tấm thủy tinh cường lực này đâu! Điều tôi có thể làm bây giờ chính là ném nó ra ngoài cửa sổ và cố gắng giảm thiểu sức nổ mà chúng ta phải gánh chịu.”
Sau khi nói xong, Viên Mục Dã chăm chú nhìn quả bom hẹn giờ, cậu muốn gỡ nó từ trên vách kính xuống, nhưng không biết nó bị dính vào vách kính bởi thứ gì, Viên Mục Dã thử vài lần mà nó không hề nhúc nhích...
Đoàn Phong thấy vậy bèn trầm giọng, nói: “Đừng phí công nữa, lát nữa nó nổ thì cậu hãy nấp sau lưng tôi, nhờ thế có thể chặn giúp cậu một chút... Dù sao tôi cũng không chết được.”
Viên Mục Dã không muốn nhìn thấy cảnh thân thể nát bét của Đoàn Phong từ từ ghép lại, cho dù Đoàn Phong không bị nổ chết thì Viên Mục Dã nấp ở phía sau cũng chưa chắc đã thoát được.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã đặt tay lên vách kính rồi dùng sức, cánh tay của cậu lập tức đỏ hồng, ống tay áo cũng biến thành tro tàn, cảm giác đau đớn kịch liệt khiến gân của Viên Mục Dã nổi hết lên, nhưng tay phải của cậu vẫn bám chặt vào vách kính...
Đoàn Phong thấy vậy sốt ruột la lên: “Cậu định làm gì thế? Cậu điên rồi à? Cậu có biết hậu quả khi sử dụng sức mạnh đó không?”
Thật ra không cần Đoàn Phong nhắc, Viên Mục Dã biết rất rõ hậu quả là gì, nhưng bây giờ là thời khắc sống chết, Viên Mục Dã đương nhiên không thể quan tâm nhiều như vậy nữa... Sức mạnh của Viên Mục Dã không thể phá vỡ bức tường pha lê, nhưng yêu tinh dây leo trong cơ thể cậu thì có thể.
Khi cánh tay phải của Viên Mục Dã tiếp tục dùng sức, bức tường kính dần tan chảy dưới nhiệt độ cao, nhưng bức tường kính này quá dày mà thời gian của quả bom lại quá ngắn, Viên Mục Dã còn chưa kịp hòa tan hết bức tường thì quả bom đã phát nổ.