Tai nạn xảy ra quá đột ngột, khi Viên Mục Dã còn chưa kịp phản ứng đã cảm thấy cả người bị vô số dây leo cuốn chặt lấy, ngay sau đó là những cú lộn nhào xóc nảy khiến lục phủ ngũ tạng của cậu đều đảo lộn hết cả.
Viên Mục Dã biết cánh tay phải đang bảo vệ mình, nhưng hiện giờ cậu bị đám dây leo cuốn chặt, không nhìn được tình hình bên ngoài như thế nào? Không ngờ khi cậu định dùng suy nghĩ ép cánh tay phải trở lại bình thường thì đột nhiêm cảm nhận được một vật khổng lồ xuất hiện trên đầu cậu, giáng một đòn nặng nề xuống!
Bị một lực quá mạnh đập vào đầu, Viên Mục Dã nháy mắt mất đi ý thức, chờ đến khi cậu tỉnh lại lần nữa thì đã thấy xung quanh tối đen, tay phải cũng đã khôi phục bình thường...
Viên Mục Dã thử mò mẫn trong bóng đêm, phát hiện mình vẫn đang ở trong xe, nhưng khi cậu sờ tay sang phía ghế lái để tìm kiếm Đoàn Phong, thì lòng cậu lập tức trùng xuống... cậu chỉ sờ thấy cả người Đoàn Phong ướt đẫm.
“Đoàn Phong?” Viên Mục Dã vừa gọi vừa tìm kiếm điện thoại để chiếu sáng, khi nhìn thấy cảnh tượng được chiếu sáng bởi ánh đèn điện thoại trước mắt, cậu lạnh sống lưng, Đoàn Phong bị mấy cây thép đâm xuyên qua kính chắn gió đâm thẳng vào cơ thể anh ta, đây cũng là nguyên nhân vì sao máu lại chảy ra nhiều đến vậy...
Mặc dù Viên Mục Dã biết Đoàn Phong sẽ không chết, nhưng ngoài việc bất tử, thì anh ta vẫn có đầy đủ các giác quan, nên lúc này mới đau đến ngất đi. Bấy giờ Viên Mục Dã nhớ đến Từ Lệ, cậu vội vàng dùng điện thoại chiếu về phía ghế sau, nhưng không thấy Từ Lệ đâu?
Theo suy đoán của Viên Mục Dã, có lẽ trong lúc xe mất kiểm soát lăn xuống Từ Lệ đã bị văng ra ngoài, mà hiện giờ xe ô tô của bọn họ bị chôn vùi dưới một lớp dày cát đá... Vì lo lắng đến an nguy của Từ Lệ, Viên Mục Dã đành dùng tay không lật tấm kính chắn gió đã bị đống thép đâm thủng, nhưng vừa khẽ động thì đã có rất nhiều cát mịn chảy vào trong xe...
Viên Mục Dã biết không thể làm như vậy, nếu để cát đá ở ngoài xe tràn vào bên trong sẽ nguy hiểm hơn nhiều, cậu nhìn Đoàn Phong, bây giờ phải nghĩ cách kéo anh ta ra khỏi mấy thanh thép kia đã.
Nghĩ vậy, Viên Mục Dã thử động vào mấy thanh thép đang cắm trên người Đoàn Phong, nhưng lại phát hiện trong điều kiện không có công cụ hỗ trợ mà muốn cắt được mấy thanh thép này thì không khả thi cho lắm, nhưng cậu tìm quanh xe vẫn chẳng thấy có thứ gì dùng được.
Vừa lo nghĩ đến Từ Lệ không biết sống chết thế nào, trong lòng Viên Mục Dã như lửa đốt, cậu biết mình và Đoàn Phong thì dễ hơn, cho dù bị thương nặng hơn nữa cũng không bị nguy hiểm đến tính mạng... nhưng Từ Lệ thì khác, so với Viên Mục Dã và Đoàn Phong, anh ta chỉ là một người bình thường mà thôi.
Không còn cách nào, Viên Mục Dã đành dùng tay phải nắm lấy một thanh thép, muốn sử dụng sức mạnh của tay phải để cắt đoạn thép đó ra, nhưng đúng lúc này yêu tinh dây leo trong tay cậu đột nhiên lên tiếng: “Cậu phải suy nghĩ cho kỹ, lần này là cậu chủ động cần tôi giúp đỡ...”
Câu nói của nó khiến Viên Mục Dã chần chừ một chút, nhưng cứu người quan trọng, cậu cũng không do dự nữa, tập trung toàn bộ tinh thần, đến khi cảm thấy cánh tay phải của mình nóng lên từng đợt, ngay sau đó thanh thép kia trở nên mềm oặt, chỉ hơi dùng lực là có thể bẻ gãy.
Sau khi đưa được Đoàn Phong ra khỏi chỗ ngồi, Viên Mục Dã dùng tay phải lục lọi xung quanh xe, muốn tìm một chỗ bị ít đất đá vùi lấp nhất...
Phía trên cầu vượt, rất nhiều người đang ngó xem vụ tai nạn xe này, có người còn vươn ra ngoài rào chắn nhìn xuống rồi lắc đầu nói: “Tôi thấy xe cứu thương đến cũng không cứu được, rơi xuống từ độ cao thế này nhất định không cứu nổi!”
Lúc này có người chỉ vào lùm cây ở dưới cầu nói: “Mọi người nhìn xem, có phải ở lùm cây kia có người không?”
“Thật đúng là... ông trời ơi, ông anh kia văng ra từ một nơi cao như vậy, chắc chắn là không sống được!”
Trong lúc mọi người đều cảm thán vụ tai nạn thảm khốc này, thì chiếc xe gặp nạn bên dưới bỗng dưng rung lắc, tiếp đó có mấy nhánh dây leo chui ra từ trong đống đất cát, nháy mắt đã lật ngược chiếc xe lại... đám người trên cầu đều hét lên, nhưng không ai nhìn rõ chuyện gì vừa xảy ra.
Cùng lúc đó, Viên Mục Dã chui ra từ cái hốc mà dây leo vừa tạo thành, cậu kéo những thanh thép đang cắm trên người Đoàn Phong ra rồi đặt anh ta vào chỗ an toàn, sau đó nhìn xung quanh tìm kiếm Từ Lệ.
Khi Viên Mục Dã tìm thấy Từ Lệ đang nằm bất động úp mặt trong bụi cỏ, trong lòng lập tức có dự cảm không lành, mặc dù nhìn bề ngoài Từ Lệ không có vết thương nào, nhưng Viên Mục Dã lại không cảm nhận được hơi thở của người sống trên người anh ta...
Cậu vội vàng chạy đến, nhưng không có dũng khí lập người anh ta lên, chỉ gọi thử: “Anh Từ?”
Nhưng đối phương không có chút phản ứng nào, Viên Mục Dã hoảng hốt: “Từ Lệ... anh đừng dọa tôi?”
Lúc này từ phía không xa vang lên tiếng ho sặc sụa của Đoàn Phong, Viên Mục Dã quay lại nhìn, thấy anh ta đã tỉnh lại thì vội vàng nói với anh ta: “Từ Lệ... hình như không ổn lắm.”