Có lẽ bọn họ cãi nhau khá to tiếng, dọa Triệu Tư Ái vừa đi vào phòng ngủ đã mang khuôn mặt ngái ngủ đi ra: “Bố ơi, bố và bác đừng cãi nhau nữa, con sợ...”
Lúc này Viên Mục Dã mới ý thức được vừa rồi mình đã hơi thất lễ, bởi vì cho dù thế nào trẻ con cũng vô tội, thế nên cậu vội vàng cười nói: “Tiểu Ái đừng sợ, bọn bác không cãi nhau, chỉ là nói chuyện phiếm nhưng hơi to tiếng thôi, là bác không đúng!”
Triệu Hán Minh cũng nhanh chóng dỗ dành con gái: “Tiểu Ái ngoan... bố và bác không cãi nhau, con về phòng ngủ đi nhé, bố hứa lần này sẽ nói chuyện nhỏ tiếng hơn.”
Sau khi đưa con gái về phòng, Triệu Hán Minh dùng vẻ mặt nhận lỗi nói: “Tôi biết chuyện này có lỗi với anh Lệ, nhưng tôi thực sự không ngờ bọn họ lại độc ác đến thế... Bọn chúng lại tìm người đâm chết các anh! Bây giờ nói gì thì cũng muộn rồi, hơn nữa trái tim kia đã đập trong cơ thể con gái tôi rồi, tôi cũng không thể nào móc nó ra được đúng không? Anh Viên, tôi xin anh, có thể cho hai cha con chúng tôi một con đường sống được không?”
Viên Mục Dã không lên tiếng, bởi vì cậu biết có một điều Triệu Hán Minh nói không sai, đó chính là chuyện của Tiểu Ái đã xảy ra rồi, cho dù Triệu Hán Minh vì lương tâm mà làm chuyện gì đi nữa, thì cũng không thể thay đổi thực tế này.
Nghĩ vậy, Viên Mục Dã âm trầm nói với Triệu Hán Minh: “Cậu tự thú đi, là vì cậu nợ anh Lệ, cũng coi như tích đức cho Tiểu Ái.”
Triệu Hán Minh cảm thấy toàn thân vô lực, cậu ta im lặng rất lâu mới lặng lẽ nói: “Vậy Tiểu Ái phải làm thế nào? Nó còn nhỏ như vậy, vừa ra đời đã không có mẹ, giờ cha lại phải ngồi tù, cứ như vậy chắc chắn nó sẽ bị đưa vào cô nhi viện! Quan trọng nhất là cả đời này nó phải uống thuốc chống đào thải, cô nhi viện bình thường làm sao có thể gánh được tiền thuốc đắt như thế? Sau này con bé phải sống thế nào đây?”
Viên Mục Dã thở dài: “Chuyện này cậu không cần lo lắng... nếu cậu tin tôi, tôi sẽ đưa Tiểu Ái ra nước ngoài, sẽ không để cô bé phải vào cô nhi viện, chuyện thuốc đặc trị cậu cũng không cần phải lo, tôi... công ty của bạn tôi kinh doanh trong lĩnh vực này, tôi cam đoan trước khi Tiểu Ái có thể tự lập sẽ không bị dừng uống thuốc.”
Triệu Hán Minh nghe xong nước mắt chảy dài: “Anh Viên, tôi... thật sự không biết nên nói gì nữa, chúng ta làm anh em nhiều năm như vậy, anh và anh Lệ vẫn luôn để ý đến tôi, nhưng tôi lại làm ra chuyện không phải con người như vậy! Bây giờ anh còn đồng ý chăm sóc con gái tôi, tôi...”
Viên Mục Dã xua tay nói với cậu ta: “Đừng nói những điều này, nếu cậu thực sự nhớ đến tình nghĩa của tôi và anh Lệ, cậu hãy nói hết toàn bộ những chuyện mà đám người kia ép cậu làm đi, chỉ có như vậy mới xứng đáng với cái chết của anh Lệ, cậu hiểu chưa?”
Triệu Hán Minh lau nước mắt nói: “Được, tôi nói... bây giờ tôi sẽ kể mọi chuyện cho anh nghe!”
Nửa năm trước, tình hình của Tiểu Ai đột ngột chuyển biến xấu, bác sĩ nói với Triệu Hán Minh, nếu không nhanh chóng ghép tim, Tiểu Ái có thể ra đi bất cứ lúc nào, nhưng cho dù Triệu Hán Minh gửi đơn xin đi khắp nơi, cuối cùng tất cả đều chìm dưới đáy biển, không có chút hồi âm...
Ghép tim không giống như ghép các nội tạng khác, không những cần kích thước phù hợp, mà người hiến nhất định phải chết não trong tình huống ngoài ý muốn đồng thời thân thể phải khỏe mạnh mới có thể cho tạng. Hơn nữa trọng lượng của Tiểu Ái chưa đến mười lăm cân, nên tim của người trưởng thành là quá lớn đối với cô bé.
Thử hỏi có cha mẹ nào cam lòng đồng ý mổ tim của đứa con vừa qua đời vì việc ngoài ý muốn cho người khác chứ? Mặc dù đây thực sự là một việc làm tạo phúc tích đức, nhưng trên phương diện tình cảm lại khiến người khác khó chấp nhận... Cho nên đối với cha con Triệu Hán Minh mà nói, cơ hội để chờ được một trái tim nhỏ bé gần như là con số không.
Không ngờ, vào lúc Triệu Hán Minh gần như đã tuyệt vọng, lại có một nhân viên của tổ chức công ích xã hội tìm đến, nói là có thể cũng cấp miễn phí cho bọn họ một trái tim nhỏ mạnh khỏe....
Có cơ hội cứu con gái, Triệu Hán Minh cũng không đắn đo quá nhiều, cậu ta chỉ muốn con gái nhanh chóng được thay một trái khỏe mạnh, hơn nữa đối phương không những không thu bất kỳ chi phí nào mà còn miễn phí chi phí phẫu thuật rất lớn nữa, bởi vậy càng khiến Triệu Hán Minh tin rằng đối phương là một tổ chức làm từ thiện.