Trước mắt có thể khẳng định, Triệu Chính Phi thật sự chết do tự sát, nhưng điều khiến Viên Mục Dã và Trác Thiếu Quân không thể hiểu được là một người có sự nghiệp như mặt trời giữa trưa như anh ta sao lại đi đến bước này? Trong ký ức của Trác Thiếu Quân, người anh cùng mẹ khác cha này là một người hiền lành, từ nhỏ đã rất yêu thương mình, với năng lực hiện tại của anh ta, cho dù sau này không còn dựa vào nhà họ Trác cũng hoàn toàn có thể xây dựng sự nghiệp riêng cho bản thân.
Mặc dù trước mắt, Trác Thiếu Quân về cơ bản đã khôi phục bình thường, nhưng cũng không đạt đến trình độ lập tức tiếp quản được công việc kinh doanh của gia đình, nên người mà Trác Khải Phong có thể coi như “người một nhà” để dựa vào chỉ có một mình Triệu Chính Phi.
Hơn nữa, cho dù có một ngày Trác Thiếu Quân kế thừa sản nghiệp của nhà họ Trác, thì Triệu Chính Phi cũng là anh trai của cậu ta, điều này sẽ vĩnh viễn không bao giờ thay đổi. Với tình cảm của anh em họ, đến lúc đó địa vị của anh ta trong công ty cũng sẽ không thấp hơn so với hiện tại bao nhiêu, nói thẳng ra cũng sẽ là một nhân vật quan trọng “dưới một người trên vạn người”... Nhưng Triệu Chính Phi lại lựa chọn tự sát vào đúng thời điểm này?
Nghĩ đến những chuyện phiền toái liên tiếp xảy ra mấy ngày gần đây, Viên Mục Dã thực sự cảm thấy hơi hối hận vì đã để Lệ Thần dùng thân thể của Trác Thiếu Quân, không ngờ xung quanh mấy vị thiếu gia này lại có nhiều rắc rối như thế! Thật ra sau khi Lệ Thần biến thành Trác Thiếu Quân không lâu thì luôn muốn mình lại sống cuộc sống trước đây của Trác Thiếu Quân, như vậy sẽ không ảnh hưởng đến lợi ích của ai, mà bản thân cũng tự do tự tại.
Có điều hắn đã đánh giá thấp bản tính tham lam của con người, với tình hình hiện tại không phải hắn muốn rút ra là có thể rút ra được. Trong mắt đám người ngấp nghé tài sản của nhà họ Trác, chỉ khi Trác Thiếu Quân chết đi thì lợi ích của bọn họ mới không bị ảnh hưởng, nếu không chỉ cần hắn còn sống một ngày, những người này vẫn sẽ như ngồi trên bàn chông.
“Bây giờ cậu định làm thế nào? Nếu cậu muốn rời khỏi nhà họ Trác, tôi sẽ đưa cậu đi ngay hôm nay!” Viên Mục Dã hỏi ý.
Trác Thiếu Quân lắc đầu: “Muốn đi thì dễ thôi, nhưng trước đó tôi đã đồng ý với Trác Thiếu Quân sẽ chăm sóc cha mẹ cậu ta thật tốt, nếu rời đi thế này... chẳng phải là bội ước sao?”
Viên Mục Dã không ngờ vị “phi nhân loại” trước mắt lại coi trọng chữ tín hơn con người nhiều, thế là cậu cười bảo: “Nếu cậu đã nghĩ như vậy thì chuyện này chúng ta chỉ có thể làm đến cùng... Có điều cậu cũng phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, bởi vì cho dù cái chết của Triệu Chính Phi có liên quan đến chuyện phân chia tài sản hay không, thì vẫn tồn tại kẻ muốn cậu phải chết. Hiện giờ Triệu Chính Phi đã chết, cái gai còn lại trong mắt đối phương chỉ còn lại một mình cậu thôi.”
Trác Thiếu Quân thở dài: “Thật ra trong ký ức của Trác Thiếu Quân, quan hệ của cậu ta và anh trai vẫn luôn rất tốt, bởi vì cậu ta biết Triệu Chính Phi chẳng những sẽ quản lý tốt công ty, mà còn có thể chăm sóc cha mẹ mình. Hơn nữa, tôi cũng dự định sau khi cơ thể này hồi phục sẽ tìm anh ta nói chuyện một chút, dù sao tôi không có hứng thú với những gia sản này, hơn nữa mọi người đều là người nhà, đâu cần thiết phải vì những vật ngoài thân ấy mà trở mặt thành thù chứ.”
Viên Mục Dã hiểu rõ, dù Trác Thiếu Quân luôn bắt chước các hàng động của con người, nhưng có những thói xấu của con người hắn sẽ không bao giờ học được, đó chính là khát vọng với tiền bạc, bởi vì hắn chỉ thèm muốn cuộc sống của con người, cho nên đã đánh giá thấp sự tham lam tiền bạc phú quý của những người khác... Nhưng những lời này Viên Mục Dã cũng không thể nói rõ được, bởi vì cậu hy vọng Trác Thiếu Quân sẽ giữ được bản tính đơn thuần đó, vĩnh viễn không bị vướng vào thế tục thì càng tốt.
Mấy ngày sau, Trác Khải Phong lấy tư cách người cha làm tang lễ cho “con trai trưởng” Triệu Chính Phi, mà người anh họ của Trác Thiếu Quân, Trác Thiếu Dương lúc này mới chính thức xuất hiện. Mặc dù anh ta mặc đồ đen, trên ngực mang hoa trắng, nhưng Viên Mục Dã luôn cảm nhận được nụ cười đắc ý trên khóe môi anh ta.
Phải chăng, hiện giờ Trác Thiếu Dương cảm thấy đối thủ mạnh nhất của mình đã chết, mà người em họ Trác Thiếu Quân của mình cũng là phế nhân một nửa rồi, xem như sản nghiệp của nhà họ Trác sớm muộn gì cũng sẽ vào tay anh ta mà thôi?
Đáng giận hơn là, khi Trác Thiếu Dương nhìn thấy Trác Thiếu Quân lại tỏ ra ân cần: “Tiểu Quân, em nhất định phải chăm sóc sức khỏe thật tốt, chuyện công ty em không cần lo lắng, chúng ta đều là người một nhà, ở thời điểm này anh sẽ quản lý tốt chuyện ở công ty, mặc dù hiện giờ anh Chính Phi không còn ở đây, nhưng công ty sẽ không ngừng lại, có anh ở đây em cứ yên tâm.”
Biểu cảm của bà Trác vô cùng lạnh lùng trước những lời nói này của Trác Thiếu Dương, chỉ có Trác Khải Phong nói giọng nặng nề: “Thiếu Dương, cháu có thể nghĩ được như vậy bác rất mừng... sức khỏe Thiếu Quân cũng gần như hồi phục rồi, đến lúc đó cháu phải giúp đỡ nó nhiều hơn chuyện ở công ty nhé!”
Nghe Trác Khải Phong nói vậy, Trác Thiếu Dương hơi ngẩn người, hiểu rõ dù sao cháu cũng không phải con, nên lấp liếm nói: “Bác cả yên tâm, cháu nhất định sẽ giúp đỡ Thiếu Quân...”
Đến phiên Trác Thiếu Quân nói chuyện, hắn chỉ cười nhạt một tiếng: “Cảm ơn anh họ!” Sau đó quay đầu nói với mọi người: “Anh tôi... cả đời này anh ấy luôn tận tụy vì nhà họ Trác, trước kia tôi còn nhỏ không hiểu chuyện, thích sống theo ý mình, nhưng đó là vì tôi biết có anh tôi ở đó nhà họ Trác nhất định sẽ không rối loạn. Anh ấy bên trên chăm sóc cha mẹ, bên dưới quản lý công ty, cho nên tôi mới có thể yên tâm sống cuộc sống của riêng mình. Mặc dù... tôi không thể hiểu nổi vì sao anh ấy lại làm như vậy, có lẽ là vì anh ấy cảm thấy quá mệt mỏi. Nhưng có một câu tôi phải nói trước cho mọi người rõ, tôi không muốn bất cứ ai nói lời nào không hay về anh ấy! Bởi vì người anh ấy có lỗi trên đời này chính là bản thân anh ấy! Tôi biết tất cả mọi người đều cảm thấy tôi còn ít tuổi, không có nhiều kinh nghiệm, nhưng Trác Thiếu Quân tôi lớn đến giờ, chưa từng có chuyện gì muốn làm mà không làm được, cho nên tôi hy vọng các vị đang ngồi đây có thể chỉ dẫn cho tôi, chúng ta cùng nhau đưa nhà họ Trác đi thật xa được không!”
Trác Khải Phong đương nhiên rất hài lòng với biểu hiện của con trai, thế là ông ta vừa cười vừa nói: “Ngồi ở đây có không ít bạn bè đồng nghiệp mấy chục năm của tôi, giao tình giữa chúng ta không cần phải nói. Nhưng Thiếu Quân còn ít tuổi, nếu như sau này nó có làm chuyện gì không đúng hoặc nói lời không nên, xin nhờ mọi người chỉ bảo thêm!”
Mọi người nghe xong đều nhao nhao bày tỏ thái độ, nói những lời nịnh nọt sau này nhất định sẽ phụ tá cậu chủ thật tốt, Viên Mục Dã nhìn từ lời nói đến nét mặt của những người này thì biết bọn họ đều là những kẻ mượn gió bẻ măng, đều có mục đích riêng muốn đạt được mà thôi.
Lúc đầu Trác Thiếu Dương cho rằng lần này mình xuất hiện có thể nhìn thấy một Trác Thiếu Quân nửa sống nửa chết, không ngờ người em họ này của mình lại mạnh khỏe đến vậy, trong lòng không khỏi phẫn nộ, nhưng ngoài miệng vẫn không ngừng nói cười toe toét tâng bốc khen tặng. Có lẽ bình thường gã sống tùy tiện thành quen, cho nên khi nói những lời trái với lòng, biểu cảm khó tránh khỏi cứng nhắc mất tự nhiên, nhìn qua rất buồn cười.
Sau khi tang lễ kết thúc, cả đám người nhao nhao rời đi, chỉ còn lại nhà họ Trác và Viên Mục Dã thu dọn linh đường. Viên Mục Dã nhìn thấy hai mắt bà Trác sưng húp, bà ấy là người duy nhất thực sự đau lòng vì cái chết của Triệu Chính Phi, nên cậu đến gần an ủi bà: “Dì à... dì bớt đau lòng, cháu nghĩ anh Chính Phi cũng không muốn nhìn thấy dì khổ sở như vậy.”