Đoàn Phong lái xe cực nhanh trên đường quốc lộ thắng cảnh Nam Sơn. Mặc dù kế tiếp sẽ có người của cảnh sát tới xử lý xác của tên kia, nhưng từ đầu đến cuối Viên Mục Dã đều không rõ làm sao hắn lại lẳng lặng chết ở trong xe được?
Đoàn Phong thấy sắc mặt của Viên Mục Dã u ám nên nói: “Trước hết đừng nghĩ quá nhiều, chờ bắt được Lỗ Phong thì chẳng phải sẽ biết tất cả hay sao.”
Viên Mục Dã thở dài: “Vấn đề là hiện giờ tất cả những nhân vật mấu chốt đều đã chết. Đám người Nhiếp Hải Long và Triệu Khôn lại không hề quen biết Lỗ Phong, chỉ với những chứng cứ cảnh sát đang nắm giữ trong tay, khả năng định tội hắn thật sự cực kỳ bé nhỏ…”
“Đi bước nào hay bước đó đi, chỉ cần Lỗ Phong không chạy thoát thì mọi chuyện đều dễ nói!” Đoàn Phong chẳng hề để ý.
Khu thắng cảnh Nam Sơn đã được quy hoạch thành khu bảo tồn cấp quốc gia vào mấy năm trước, phong cảnh thiên nhiên hai bên đường vẫn khá đẹp mắt, nhưng Đoàn Phong lại lái xe nhanh như bay, chẳng có chút lòng dạ nào mà thưởng thức phong cảnh, sợ bọn họ đi chậm một bước sẽ để cho Lỗ Phong kia trốn thoát. May là biệt thự Lỗ Phong ở rất dễ tìm. Đoàn Phong lái xe vào khu biệt thự không bao lâu đã tìm thấy tòa biệt thự cao cấp vô cùng sang trọng đó.
“Không phải bảo ông Lỗ đại sư này là người rất giản dị ư? Nhưng trông căn nhà hắn ở chẳng giản dị chút nào cả!” Đoàn Phong châm chọc.
Viên Mục Dã hừ lạnh: “Tiền kiếm được không sạch sẽ nên tất nhiên là phải kín đáo giản dị rồi, nhưng kiếm tiền cũng đâu thể không hưởng thụ được? Nếu không loại người này làm việc mua bán thiếu tính người, thiếu lương tâm đó để được cái gì đây?”
Sau khi dừng xe và tắt máy, Viên Mục Dã bước xuống xe đầu tiên. Lúc này biệt thự nhà họ Lỗ yên tĩnh như tờ, hoàn toàn không có ánh đèn nào. Theo lý mà nói, giờ này người ở biệt thự ắt hẳn đang nghỉ ngơi mới đúng, nhưng Viên Mục Dã lại cảm thấy lúc này Lỗ Phong chắc đang chờ họ ở bên trong.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bèn bước đến đẩy nhẹ cổng chính của biệt thự, phát hiện không bị khóa. Vì vậy cậu đi vào không chút nghĩ ngợi. Ai ngờ cậu vừa mới đi vào đã ngửi thấy mùi cháy khét thoang thoảng, như có ai đó đang hoá vàng mã.
Viên Mục Dã lần theo mùi, trên đường không gặp phải một ai, mãi đến khi cậu và Đoàn Phong vào phòng sách ở lầu hai mới thấy một người đàn ông đang quay lưng về phía cửa, ngồi xổm xuống đất đốt cái gì đó.
Trong tình thế cấp bách, Viên Mục Dã giơ tay tóm lấy một xấp giấy A4 sắp rơi vào ngọn lửa cách khoảng không. Người đàn ông lập tức giật nảy, hắn đứng phắt dậy lạnh giọng chất vấn: “Các người là ai? Tại sao xông vào nhà tôi?!”
Đoàn Phong cười lạnh nói: “Lỗ đại sư, ông đã để cửa cho chúng tôi, sao có thể không biết chúng tôi là ai chứ?”
Bị vạch trần, biểu cảm của Lỗ Phong thoắt thay đổi, sự hoảng hốt vừa rồi bay biến, nhanh chóng thay bằng sắc mặt phẳng lặng chẳng gợn sóng. Hắn nở nụ cười: “Không ngờ các anh tìm đến đây nhanh như vậy… Đáng tiếc cho dù các anh tìm được tôi cũng chẳng ích gì. Đây là xã hội pháp trị, mà tôi lại là một công dân tuân thủ pháp luật.”
Viên Mục Dã quan sát kỹ lưỡng người đàn ông có bề ngoài rất văn vẻ, nói chuyện thong dong này, sau đó trầm giọng nói với hắn: “Ông không cảm thấy mấy chữ công dân tuân thủ pháp luật đó rất buồn cười khi phối với ông ư? Nếu những vong hồn bị ông dìm xuống biển ở trên trời có linh, ông cảm thấy bọn họ sẽ nghĩ như thế nào?!”
Ai ngờ Lỗ Phong lại tỏ vẻ mặt không sao cả: “Con người tôi luôn luôn không tin vào quỷ thần, nhưng tôi lại rất tò mò về các anh. Ngã từ độ cao như vậy xuống, còn bị mười mấy tấn đất đá vùi lấp, thế mà hai người vẫn có thể bình yên vô sự, hơn nữa cú chộp vừa rồi của anh Viên cũng rất thú vị đấy.”
Viên Mục Dã không muốn giải thích dị năng của mình với đối phương, vì thế cậu mỉm cười nói: “Ông không tin quỷ thần thì cũng tin nhân quả chứ? Đáng lẽ ở tuổi này, Lỗ Văn Ngọc chẳng làm chuyện ác gì cả, ông có bao giờ nghĩ tới việc cô bé phải gánh nghiệp ác của cha hay không?”
Khóe miệng của Lỗ Phong giật khẽ, rõ ràng đã bị lời nói của Viên Mục Dã kích thích, sau đó hắn cười lạnh nói: “Tôi cảm thấy hoàn toàn trái ngược. Nếu tôi chỉ là một người cha bình thường và vô dụng, vậy con gái tôi cũng chỉ có nước chờ chết thôi.”
“Con gái ông sắp chết, nên phải cắt sống một quả thận khỏe mạnh của người khác ư? Ông cho rằng ông là ai hả?!” Đoàn Phong nghe vậy hỏi với sắc mặt âm u.