Quả nhiên vào một đêm sau đó một tuần, bà Trác thấy chồng mình gọi con trai cả Triệu Chính Phi vào phòng làm việc và bí mật thảo luận rất lâu, mặc dù bà ta không rõ nội dung cuộc trò chuyện, nhưng khi bà Trác thấy Triệu Chính Phi bước ra khỏi phòng với vẻ mặt nghiêm trọng, trong lòng bà ta chợt sinh ra cảm giác lo lắng...
Mặc dù bà Trác đã cố gặng hỏi, nhưng không biết có phải do mấy năm qua bà ta đã tạo áp lực quá lớn cho con trai hay không, vậy mà đứa con trai lớn luôn lạc quan vui vẻ lại trở nên tâm sự nặng nề, hỏi cái gì cũng không nói.
Lúc đầu, bà Trác tự an ủi bản thân, có lẽ bà ta hơi nhạy cảm, nhưng những chuyện liên tục xảy ra trong vài ngày sau đó đã khiến sự việc phát triển theo chiều hướng không thể kiểm soát được... Khi đó bà Trác đang chăm sóc cho Trác Thiếu Quân bị thương trong bệnh viện, không ngờ bà ta nhìn thấy một tin tức cáo phó trong WeChat.
Bà Trác thấy thế bèn mở ra xem, và bà ta sững sờ ngay tại chỗ, hóa ra người chết không phải ai khác mà là con trai cả của Tôn Mặc Nhiên, ông ta là một người bạn cũ lâu năm của nhà họ Trác, và người con trai cả này cũng là một trong sáu người bạn thân của Trác Thiếu Quân.
Nguyên nhân cái chết là do tai nạn giao thông, Tôn Phóng uống rượu say lái xe và chạy quá tốc độ, sau hai lần vượt đèn đỏ, anh ta đâm vào một chiếc xe tải hạng nặng... Nghe nói Tôn Phóng chết rất thảm, vì vậy lễ tang phải hủy bỏ phần nhìn mặt người chết lần cuối.
Mặc dù trước đó bà Trác rất oán hận Tôn Phóng, vì anh ta là người chơi với Trác Thiếu Quân lâu nhất trong đám, vậy mà vào thời khắc nguy cấp nhất Tôn Phóng lại không ra tay giúp đỡ. Nhưng khi tên nhóc này thật sự chết, bà Trác cũng cảm thấy hơi khó chịu.
Nếu như chỉ có mỗi Tôn Phóng chết bất ngờ, bà Trác sẽ tin chắc rằng đây chỉ là trùng hợp, nhưng sau đó mấy người Ngô Vũ Phong, Trương Thành Kiệt lại liên tục tiếp bước nhau, điều này khiến bà Trác nảy sinh sự nghi ngờ.
Nhưng dù bà Trác có hỏi thì Triệu Chính Phi cũng nhất định không chịu nói, nếu hỏi gấp quá thì anh ta chỉ cười và nói với bà Trác thế này: “Mẹ... Có một số việc con hy vọng mẹ không bao giờ phải biết.”
Đã nói đến nước này thì bà Trác đương nhiên không thể hỏi nữa, nhưng dù sao Triệu Chính Phi cũng là con ruột của bà ta, một người cha bình thường sao có thể để đứa con trai còn lại đi giết người phóng hỏa vì một đứa khác đã bị tàn phế chứ?
Rõ ràng là Trác Khải Phong không coi Triệu Chính Phi là con ruột của mình, ông ta chỉ muốn báo thù cho đứa con ruột và trút bỏ sự căm giận của mình mà thôi... Cũng từ lúc đó, bà Trác luôn sống trong lo sợ, bà ta vừa lo chuyện con trai giết người bị lộ, lại vừa lo Trác Khải Phong sẽ sai Tiểu Phi đi làm một số chuyện mạo hiểm.
Sau khi nghe bà Trác nói tất cả những điều này, Viên Mục Dã hiểu rằng những gì bà ta biết chỉ là suy đoán cá nhân chứ không có bằng chứng chính xác, còn về chuyện của Triệu Cẩm Bưu sau này thì bà ta hoàn toàn không biết gì, bởi vì trên thế giới này không có người mẹ nào muốn con trai mình giết người vì mình cả.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã trầm giọng hỏi: “Tại sao Thiếu Quân lại mất trí nhớ vậy ạ?”
Bà Trác thở dài: “Nguyên nhân cụ thể ngay cả bác sĩ cũng không biết, lúc đó Thiếu Quân đã hôn mê gần nửa năm, khi tất cả chúng tôi đều nghĩ rằng nó sẽ mãi như thế, vậy mà nó lại bất ngờ tỉnh lại... Đây thật sự là một niềm vui bất ngờ đối với chúng tôi, vì vậy chúng tôi đã liên lạc với một bệnh viện chuyên chữa bệnh về thần kinh, đồng thời muốn chuyển nó sang chỗ khác, không ngờ khi chúng tôi vừa liên lạc với bệnh viện xong thì Thiếu Quân lại xảy ra chuyện!”
“Xảy ra chuyện? Chuyện gì có thể xảy ra với một bệnh nhân nằm liệt trên giường chứ?” Viên Mục Dã cảm thấy khó hiểu.
Bà Trác bấc đắc dĩ nói: “Tôi nghe y tá phụ trách giường bệnh của nó lúc đó nói rằng, khi đang nhìn vào điện thoại Thiếu Quân đột nhiên bị mất kiểm soát cảm xúc, người đầu tiên vào phòng là Tiểu Phi, mặc dù nó đã liên tục an ủi Tiểu Quân nhưng vẫn không ngăn được thằng bé liên tục la hét, cuối cùng bác sĩ phải tiêm cho thằng bé một liều thuốc an thần.”
“Ý của dì là sau khi Thiếu Quân tỉnh dậy, cậu ấy nhìn thoáng qua WeChat của mình rồi nổi điên?” Viên Mục Dã hỏi.
Bà Trác gật đầu: “Đúng là như vậy, sau đó dì cũng nhìn điện thoại của nó và phát hiện ra rằng hầu hết là tin nhắn báo tử của những người bạn thân kia... Sau lần hôn mê đó, Tiểu Quân đã mất một phần ký ức.”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “Có vẻ như cái chết của mấy người Tôn Phóng và Ngô Vũ Phong đã kích thích Thiếu Quân khi cậu ta vừa mới tỉnh lại... Dì à, dì có bao giờ tự hỏi, nếu mấy người Tôn Phóng thật sự làm hại Thiếu Quân, vậy tại sao cậu ấy lại sốc đến mức đó khi biết tin bọn họ đã chết không?”
Bà Trác ngẩn người vì câu hỏi của Viên Mục Dã, sau khi bà ta đoán được chồng mình và con trai lớn bí mật làm những chuyện kia, bà Trác đều tự nhủ với bản thân rằng: chính bọn họ đã làm hại Tiểu Quân nên chết là xứng đáng... Nhưng khi thấy con trai mình đau khổ đến mức mất trí nhớ, suy nghĩ ban đầu của bà Trác đã bị dao động.
Thấy thời gian cũng đã muộn và Trác Khải Phong cũng sắp quay về, Viên Mục Dã nhìn bà Trác rồi bảo: “Dì à, hôm nay chúng ta nói chuyện đến đây thôi, dì yên tâm, chuyện đã hứa với dì thì cháu chắc chắn sẽ làm được... Nhưng về nội dung cuộc trò chuyện của chúng ta tối nay, cháu mong dì tạm thời đừng để chú Trác biết, nếu không sẽ rất khó để điều tra lý do anh Chính Phi tự sát.”
Bà Trác gật đầu: “Được, dì biết rồi, cháu cũng về nghỉ sớm một chút đi.”
Sau khi chia tay bà Trác, Viên Mục Dã vội vàng đến gặp Trác Thiếu Quân, cậu nói với hắn những gì mình thăm dò được từ chỗ bà Trác, Trác Thiếu Quân gật đầu: “Có vẻ như Trác Khải Phong biết toàn bộ sự thật của chuyện này... Nhưng ông ta không chịu nói.”
Viên Mục Dã hừ một tiếng: “Ông ta không chịu nói chắc vì cảm thấy có lỗi, khi chưa biết sự thật mà ông ta đã nhẫn tâm ra tay sát hại mấy người Ngô Vũ Phong. Còn việc Triệu Chính Phi tự sát cũng không chỉ vì anh ta bị cha ruột Triệu Cẩm Bưu tống tiền, rất có thể là Trác Khải Phong đã đổ hết tội danh giết nhầm người cho Triệu Chính Phi, điều đó khiến anh ta không thể đối mặt với Trác Thiếu Quân đã bình phục.”
Trác Thiếu Quân suy nghĩ rồi nói: “Nhưng sự thật của chuyện này là thế nào? Cho dù chúng ta điều tra thì cũng chỉ nghĩ rằng Trác Thiếu Quân gặp chuyện là do đám người kia báo thù cho Kiều Viêm, huống hồ Trác Khải Phong chứ.”