Lỗ Phong biết Giám đốc Lưu không phải nói về công việc trong nhà tang lễ, hắn cau mày hỏi: “Cụ thể là việc gì? Có yêu cầu trình độ học vấn không?”
Giám đốc Lưu cười bí ẩn: “Không, hơn nữa cũng không khó, chỉ là giúp người ta chuyển hàng mà thôi...”
Lúc đầu Lỗ Phong nghĩ rằng Giám đốc Lưu tìm một công việc kiêm nhiệm cho mình, vì vậy hắn thuận miệng hỏi: “Tiền lương bao nhiêu vậy? Nó có ảnh hưởng đến giờ làm việc trong nhà tang lễ không?”
Không ngờ Giám đốc Lưu lại nói rằng công việc này có tiền lương gấp ba lần bây giờ, quan trọng nhất là tự do về thời gian, chỉ cần hắn giao hàng đến địa chỉ được chỉ định là được... Lúc đó Lỗ Phong rất thiếu tiền, vì vậy mặc dù biết công việc này không đơn giản như Giám đốc Lưu đã nói nhưng hắn vẫn đồng ý.
Khi lần đầu tiên Lỗ Phong làm loại “việc riêng” này, hắn nhận được một chiếc hộp niêm phong màu xanh lam từ Giám đốc Lưu, có vẻ đồ bên trong rất quý, khi xách có cảm giác hơi nặng, nhưng cũng không đến mức quá nặng khiến hắn không thể xách được.
Sau đó Giám đốc Lưu cho Lỗ Phong một địa chỉ và dặn hắn phải giao hàng trong thời gian quy định, đồng thời ông ta cũng liên tục dặn dò rằng dù có chuyện gì xảy ra giữa đường thì hắn cũng không được mở chiếc hộp đã được niêm phong ra...
Trong những lần đầu tiên, Lỗ Phong nghiêm túc giao hàng đến địa chỉ mà Giám đốc Lưu đã chỉ định, người phụ trách nhận hàng có vẻ không có vấn đề, cho đến một lần hắn gặp sự cố bất ngờ nên đến muộn hơn nửa tiếng so với thời gian quy định, kết quả là hắn thấy người nhận hàng đang sốt ruột đến toát mồ hôi.
“Sao bây giờ cậu mới đến? Cậu muốn hại chết tôi à?” Người đàn ông phụ trách nhận hàng quát to với Lỗ Phong.
Lỗ Phong vội vàng giải thích: “Đường Thanh Niên phía bắc bị tắc do tai nạn, tôi đành phải đi vòng qua một con đường khác!”
Nhưng đối phương hoàn toàn không nghe lời giải thích của Lỗ Phong, anh ta nghiêm mặt cầm lấy chiếc hộp đã được niêm phong, sau đó đạp ga phóng xe đi và để lại Lỗ Phong đứng tại chỗ hít khói...
Lúc đó Lỗ Phong cũng không hiểu tại sao đối phương lại sốt ruột đến thế, chỉ chậm hai mươi đến ba mươi phút mà nghiêm trọng vậy sao? Hơn nữa, chuyện này đâu phải do hắn chủ quan nên đến muộn? Mặc dù nói như vậy nhưng trong lòng Lỗ Phong vẫn cảm thấy hơi lo lắng, hắn sợ Giám đốc Lưu sẽ đuổi mình vì chuyện này. Nhưng điều khiến Lỗ Phong bất ngờ là sau đó Giám đốc Lưu không hề nhắc gì đến chuyện này, chẳng lẽ sau khi quay về, người nhận hàng không hề báo cáo với sếp của anh ta sao?
Hóa ra Lỗ Phong đã suy nghĩ quá nhiều, bởi vì chỉ cần mỗi lần giao hàng đúng hẹn, người nhận hàng sẽ không nói thêm một lời thừa nào... Thời gian trôi qua, Lỗ Phong càng ngày càng tò mò về “hàng hóa” mà mình giao là thứ gì.
Cuối cùng có một ngày, cơ hội đó cũng đến...
Hôm đó trời đã tối, Lỗ Phong giao chiếc hộp niêm phong đúng hẹn như thường lệ, nhưng khi hắn chuẩn bị quay đầu đi về thì đột nhiên nghe thấy một tiếng động lớn ở phía sau lưng, Lỗ Phong lập tức đạp phanh dừng xe lại.
Hắn thấy một chiếc xe tải mất lái đâm vào chiếc xe con màu xám của người nhận hàng, khi Lỗ Phong chạy đến thì chiếc xe con đã bắt đầu bốc cháy, hắn muốn cứu người trước nhưng cửa xe bị đâm biến dạng khiến người nhận hàng bị mắc kẹt ở ghế lái.
Lỗ Phong giơ tay thăm dò mũi người đó và phát hiện anh ta đã tắt thở! Nhưng khi hắn quay người chuẩn bị rời đi, Lỗ Phong lại thoáng thấy chiếc hộp niêm phong màu xanh đang nằm trong bụi cỏ ven đường.
Đồng thời cái nắp của nó cũng bị mở ra...
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Lỗ Phong khó mà tin được lại có một quả thận rơi ra khỏi chiếc hộp được niêm phong, mặc dù hắn chưa từng nhìn thấy thận người, nhưng dùng đầu gối để suy nghĩ cũng biết rằng Giám đốc Lưu sẽ không mất công mất sức để hắn vận chuyển một quả thận lợn đúng không?
Lỗ Phong cũng không sợ hãi đến mức mất lý trí, hắn biết chuyện này không hề tầm thường, hơn nữa hắn cũng đã dính vào trong đó rồi, nếu bị cảnh sát phát hiện... Lỗ Phong thật sự không thể nói rõ được chuyện này là thế nào, vì vậy hắn nhanh chóng nhặt quả thận đã bị nhiễm bẩn vào trong chiếc hộp, sau đó vội vàng lái xe rời khỏi hiện trường vụ tai nạn.
Sau khi quay về nhà tang lễ, Lỗ Phong hốt hoảng kể lại mọi chuyện cho Giám đốc Lưu, đối phương nghe xong không hề tỏ ra quá hoảng sợ, ông ta bình tĩnh cầm lấy chiếc hộp trong tay Lỗ Phong, sau đó xoay người đi đến phòng hỏa táng...
Kể từ đó, rốt cuộc Lỗ Phong đã biết mình đi vận chuyển thứ gì vào mỗi đêm, hắn cũng biết tại sao một người vận chuyển như hắn lại kiếm được nhiều tiền đến thế, hóa ra Giám đốc Lưu lại là nhân vật quan trọng trong tập đoàn mua bán nội tạng.
Lúc ấy Lỗ Phong cũng có ý định nghỉ việc, nhưng hắn lo lắng nếu mình bỏ việc sẽ mất một nguồn thu nhập ổn định, hơn nữa còn có thể bị những kẻ kia diệt khẩu. Dù sao hắn cũng đã làm rồi, vậy hoặc là không làm, còn nếu đã làm thì làm cho xong. Từ đó hắn chính thức gia nhập cái nghề nghiệp đen tối này.
Trong những năm đầu, việc buôn bán của bọn họ khá thuận lợi do có một số người sẵn sàng bán nội tạng của mình vì lợi nhuận trước mắt, nhưng khi nhận thức của mọi người dần cải thiện, bọn họ rất khó tìm được những kẻ tự nguyện bán nội tạng, vì thế bọn họ bắt đầu nhắm vào những kẻ vô gia cư...
Lúc đầu, bọn họ dùng lý do làm từ thiện để đưa những người vô gia cư đi, tắm rửa và kiểm tra cơ thể họ, từ đó tìm được một số “nguồn cung cấp” có nội tạng khỏe mạnh. Sau đó dùng danh nghĩa sắp xếp công việc để đưa tất cả những người này vào một xưởng gia công phụ kiện ở tỉnh khác, đến khi nào người mua trả tiền thì sẽ dẫn từng người đi.
Thật ra khi sự việc phát triển đến mức này, Lỗ Phong cũng cảm thấy hơi hối hận, nhưng chuyện “giết người đốt nhà” đã làm lần đầu thì tự nhiên sẽ có lần thứ hai, hơn nữa lợi nhuận của loại hình kinh doanh này rất khả quan, Lỗ Phong cũng dần chết lặng, hắn không còn coi những kẻ cung cấp nội tạng đó là con người nữa...
Mấy năm sau đấy, Giám đốc Lưu vì lý do sức khỏe nên phải về hưu, vì vậy công việc kinh doanh trong tay ông ta dần rơi vào tay Lỗ Phong. Bắt đầu từ đó, Lỗ Phong mới tiến gần hơn đến danh hiệu Lỗ đại sư.