Có thế nào Lỗ Phong cũng không thể ngờ có một ngày Nhiếp Hải Long lại ra đầu thú, không những thế còn kéo cả hắn xuống bùn, mặc dù hắn đã vắt óc tính mưu kế cũng không thể hiểu được vì sao Nhiếp Hải Long lại biết được hắn là cấp trên của gã...
Còn đối với cảnh sát mà nói, việc Nhiếp Hải Long tự thú như một cú tát thẳng vào mặt cục cảnh sát, tất cả các bên truyền thông đều ép hỏi cảnh sát trước đây căn cứ đâu mà nói rằng vụ án “Xác chết trong thùng dầu dưới biển” có liên quan tới việc lao động nhập cư trái phép?
Rất nhanh, Lỗ Phong bị cảnh sát triệu tập để hỗ trợ điều tra, mặc dù hắn phủ nhận toàn bộ những gì Nhiếp Hải Long nói, nhưng cảnh sát vẫn từ bảng sao kê tài khoản trong mấy năm trở lại đây của hắn mà tìm ra được lỗ hổng, lợi nhuận từ những nguồn kinh doanh ở nước ngoài của hắn không thể cao như dòng tiền hắn nhận.
Nhưng Lỗ Phong là một kẻ rất xảo quyệt, trong vụ nổ biệt thự lần trước, hắn cũng đã hủy đi tất cả chứng cứ, cho nên mặc dù cánh sát cảm thấy Lỗ Phong rất khả nghi nhưng không tìm thấy chứng cứ nên không thể vì số tiền trong tài khoản của hắn quá nhiều mà nói hắn phạm tội được.
Trong phòng họp của số 54, Viên Mục Dã và mọi người đang phân loại các manh mối của vụ án, vì Nhiếp Hải Long tự thú nên đám người có liên quan đến đường dây buôn bán nội tạng như Triệu Khôn, Trương Bác, Mạch Tử Lâm cũng lần lượt sa lưới, có thêm lời khai của bọn chúng, đường dây buôn bán nội tạng có tổ chức này mới hoàn toàn bị phơi bày. Chuyện ấy cũng coi như cho những thi thể bị chìm dưới đáy biển kia một câu trả lời thỏa đáng, không đến mức khiến bọn họ phải chết không rõ ràng...
“Tôi cảm thấy Lỗ Phong không thể tiêu hủy hết tất cả tư liệu về khách hàng của hắn được, dù sao đó đều là tiền cả.” Đại Quân đưa ra ý kiến.
Đoàn Phong nói: “Hiện tại Lỗ Phong đã bị bắt, những tài liệu kia đương nhiên không thể ở trên người hắn, nếu như nói trên đời này có người mà hắn tin tưởng... thì chỉ có Lỗ Văn Ngọc.”
Viên Mục Dã trầm giọng: “Lỗ Phong đã bị bắt mấy ngày rồi, không biết mấy ngày nay cô ấy thế nào...”
“Chắc cũng không thoải mái gì, với tình trạng hiện giờ của cô ấy không biết có chịu được đả kích này không.” Đoàn Phong tỏ ra lo lắng.
Thạch Lỗi ngồi trong góc phòng chơi trò rắn ăn mồi, gã cười lạnh: “Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa béo, cha cô ta nhiều tiền như vậy, nhất định đã tính đường lui cho con gái mình rồi, còn cần các người ở đây lo chuyện bao đồng à? Trên đời này còn có nhiều người đáng thương hơn cô ta nhiều!”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Tuy nói thì như vậy, nhưng dù sao Lỗ Văn Ngọc cũng không phải con gái ruột của Lỗ Phong, hơn nữa việc Lỗ Phong bị bắt rất đột ngột, chắc chắn Lỗ Văn Ngọc cũng chưa kịp chuẩn bị tâm lý.” Cậu nói xong thì quay đầu bảo với Tằng Nam Nam: “Nam Nam, giúp anh tìm hiểu xem Lỗ Văn Ngọc chuyển đến bệnh viện nào rồi!”
Tằng Nam Nam mở laptop ra thao tác một chút rồi nói: “Hiện giờ cô ấy đang ở một bệnh viện tư nhân trong thủ đô. Căn cứ theo chế độ hội viên của bệnh viện này thì hội phí thường niên của một hội viên phổ thông cũng gần năm trăm nghìn tệ, nói trắng ra đây là bệnh viện cao cấp mở cho những kẻ nhiều tiền đến an dưỡng.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Gửi địa chỉ cho anh, lát nữa anh với đội trưởng Đoàn đến thăm cô ấy...”
Không ngờ Tằng Nam Nam lại nói: “Địa chỉ thì không khó tìm, nhưng em đoán hai người có đi cũng không gặp được Lỗ Văn Ngọc đâu... Như em vừa nói đấy, nơi đó có quy chế hội viên, chắc sẽ không dễ dàng cho người ngoài vào thăm.”
Đoàn Phong cười xấu xa: “Có vào được hay không phải đến mới biết, trên đời này không có nơi nào Đoàn Phong này muốn mà không vào được...”
Sự thật chứng minh lần này Đoàn Phong đã quá chủ quan, ngay đến cổng ngoài hai người bọn họ cũng không bước qua được, bị bảo vệ bệnh viện chặn ở cổng cách bệnh viện cả km.
“Chào ngài, đây là nơi an dưỡng của hội viên, không đón người ngoài vào thăm...” Bảo vệ nói năng khá lễ phép.
Đoàn Phong tỏ ra khinh thường: “Một người bạn của tôi mấy hôm trước có chuyển đến đây dưỡng bệnh, anh có thể gọi điện hỏi cô ấy, chúng tôi chỉ đến đây thăm cô ấy một chút thôi.”
Không ngờ bảo vệ lại kiên quyết lắc đầu: “Rất xin lỗi ngài, trừ khi có tên trong danh sách họ hàng thân thuộc của người bệnh đã đăng ký với bệnh viện, nếu không theo quy định của bệnh viện bất cứ ai cũng không được vào thăm nom.”
Đoàn Phong không nhịn được, nói: “Chàng trai trẻ này, cậu làm việc không biết linh động chút à? Cậu xem đây là bệnh viện chứ có phải nhà tù đâu, sao lại không cho bạn bè vào thăm chứ?”
Bảo vệ chắc là thường xuyên gặp tình huống này, anh ta vẫn hết sức điềm đạm: “Thưa ngài, nếu bạn của ngài vào đây tĩnh dưỡng, thì ngài nên biết rõ đây là bệnh viện điều trị theo hướng giảm nhẹ, cho nên trong tình huống không có sự đồng ý của người nhà, chúng tôi không thể để ngài vào trong thăm bệnh nhân được.”
Trong lòng Viên Mục Dã cũng cảm thấy khó chịu, chẳng lẽ Lỗ Phong chuyển Lỗ Văn Ngọc đến đây để chờ chết sao? Nghĩ vậy, cậu cười và nói với bảo vệ: “Nếu là như vậy, thì anh càng nên để chúng tôi vào trong thăm cô ấy một chút, bạn của chúng tôi tên là Lỗ Văn Ngọc, hiện giờ cô ấy đang phải trải qua giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc sống, chúng tôi thật sự không hy vọng những ngày tháng cuối cùng của cô ấy lại chẳng có một người bạn nào bên cạnh.”
Người bảo vệ nghe thấy tên Lỗ Văn Ngọc sắc mặt lập tức biến đổi thấy rõ, anh ta thu lại nụ cười khách sáo, nghiêm mặt nói: “Mời hai vị quay về, chúng tôi làm việc theo quy định, cho nên không thể để hai người đi vào.”
Đoàn Phong định nói thêm nhưng bị Viên Mục Dã chặn lại: “Được rồi, đừng làm khó họ nữa, chúng ta hãy về trước đi.”
Đoàn Phong cũng không còn cách nào, đành phải quay đầu xe, vừa đi vừa lầm bầm: “Đây là kiểu bệnh viện chết dẫm gì vậy, còn điều trị giảm nhẹ, không phải là để người ta đến đây chờ chết à?”
Viên Mục Dã chán nản: “Cũng không thể nói vậy, có những bệnh khi phát hiện vào giai đoạn cuối, thì đúng là việc đều trị giảm nhẹ này có thể giúp bệnh nhân bớt đau đớn. Hơn nữa, hội phí ở đây cao như vậy, chứng minh điều kiện bên trong chắc cao hơn nhiều so với các bệnh viện công. Anh cũng biết tình trạng của Lỗ Văn Ngọc rồi đấy, trước khi được ghép thận, Lỗ Phong đưa cô ấy đến đây thứ nhất là có thể giảm bớt nỗi khổ của cô ấy, thứ hai cũng có thể ngăn chúng ta gặp cô ấy.”
Không ngờ đúng lúc này Đoàn Phong lại đột ngột bẻ lái, lái xe rẽ thẳng vào con đường nhỏ ven rừng, sau đó anh ta hừ một tiếng, nói: “Cửa chính không cho vào thì ta đi cửa sau, tôi cũng không tin bệnh viện này tường đồng vách sắt!”