Bên trong quán cà phê, Viên Mục Dã xuất thần nhìn chằm chằm cốc cà phê mới được đổi trên bàn, cậu hiểu rõ hành động khi nãy của mình hoàn toàn làm theo bản năng, may mà đây chỉ là một cốc cà phê, nếu đổi thành người... thì hậu quả khó mà lường được.
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã cứ nhìn chằm chằm vào cốc cà phê đến xuất thần, anh ta thở dài, nói: “Đừng nghĩ nhiều, cho dù thế nào thì khi nãy cậu cũng đã khống chế được bản thân rồi.”
Viên Mục Dã không nói chuyện, bởi vì cậu biết Đoàn Phong đang an ủi mình, cậu tiếp tục nhìn cốc cà phê đến xuất thần, trong lòng không ngừng nghĩ đến những lời Lỗ Phong vừa nói...
Mặc dù trong lòng Viên Mục Dã không tin vụ án này sẽ kết án vội vàng như thế, nhưng cậu vẫn gọi điện cho cục cảnh sát, hỏi thăm tình hình vụ án thi thể bị nhét trong thùng dầu ném xuống biển thế nào rồi? Không ngờ lại nhận được câu trả lời là chuẩn bị kết án!
Đoàn Phong nghe xong liền đập một phát xuống mặt bàn: “Không có Từ Lệ, đám người đó không ai muốn làm việc sao? Chết nhiều người như vậy mà cũng có thể cưỡng ép kết án?”
Viên Mục Dã cũng rất thất vọng: “Mỗi người đều có nhược điểm của mình, Lỗ Phong rất biết cách dùng nhược điểm đó để bắt người ta làm việc cho mình... Hơn nữa, những lời hắn nói không sai, những vị khách của hắn là vàng thau lẫn lộn, trong đó nhất định sẽ có những người muốn cực lực che giấu chuyện này, vào thời khắc mấu chốt ngay cả bản thân Lỗ Phong cũng có thể bị diệt khẩu.”
Đoàn Phong suy nghĩ rồi trầm giọng nói: “Xem ra chúng ta phải giải quyết chuyện này theo cách của mình vậy.”
Viên Mục Dã đã từng là cảnh sát, cho nên cách hành xử của cậu cho đến giờ vẫn tuân thủ nghiêm ngặt theo pháp luật, nếu không phải chuyện vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối không làm chuyện gì trái pháp luật, cho nên từ đầu đến cuối cậu đều nghĩ rằng chỉ có tuân thủ theo pháp luật mới khiến dạng người như Lỗ Phong phải chịu các chế tài của pháp luật.
Nhưng cục diện trước mắt lại là điều mà Viên Mục Dã không muốn nhìn thấy nhất, không có Từ Lệ, Viên Mục Dã không hề có bất cứ người nào có thể tin được trong cục cảnh sát.
Sáng hôm sau, tin tức buổi sáng đã tuyên bố nội dung kết án của cảnh sát, chính thức cho ra kết quả tất cả những người bị hại đều liên quan đến lao động bất hợp pháp, bởi vì tất cả những kẻ có liên quan đến vụ án đều đã trốn ra nước ngoài, cho nên bản án chỉ có thể tạm thời gác lại, đợi đến khi những kẻ có liên quan quay về quy án thì mới tiến hành phá án và xử phạt được.
Sau khi tin tức này công bố đã gây nên sự xáo động trong dư luận xã hội, những người dân không biết rõ sự thật chỉ có thể chấp nhận tuyên bố này, hơn nữa cũng không ai đặt ra các điểm khả nghi, bản án cuối cùng cũng chỉ trở thành một đề tài được nhắc đến trong những câu chuyện phiếm mà thôi...
Người khác có lẽ không quan tâm chân tướng của vụ án này là gì, nhưng Viên Mục Dã thì không chấp nhận được. Vụ án này là vì cậu muốn cứu Lệ Thần nên mới liên lụy đến Từ Lệ phải bỏ mạng, cậu không quan tâm đến cùng có bao nhiêu nhân vật không tầm thường muốn che giấu chuyện này, nhưng cậu muốn phá tan hết những âm u trong này phơi bày tất cả dưới ánh mặt trời!
Đêm hôm đó, Viên Mục Dã và Đoàn Phong lái xe đến một trang viên tư nhân, theo sự dẫn đường của quản gia, hai người đi vào một căn phòng được sắp xếp theo phong cách hoài cổ, Lệ Thần đã ở trong đó pha trà chờ sẵn hai người.
“Úi giời, bây giờ cậu còn biết pha trà cơ đấy, đúng là càng ngày càng biết dưỡng sinh nhỉ!” Đoàn Phong trêu chọc.
Lệ Thần cười nói: “Cũng đâu còn cách nào, ai bảo Nhiếp Hải Long thích cái này cơ chứ? Anh nói xem một tên buôn lậu xuất thân bần hàn như hắn, tại sao cứ nhất định phải tạo cho mình cái vỏ bọc tinh anh của xã hội làm gì!”
Viên Mục Dã không có tâm tư uống trà, ngắt lời Lệ Thần: “Cậu xem bản tin sáng nay chưa? Có cảm nghĩ gì không?”
Lệ Thần vừa rót trà cho họ, vừa trầm giọng nói: “Tên Lỗ Phong này đúng là rất có vị thế, chuyện đã lớn đến mức này rồi mà vẫn không thể giải quyết được gì? Hiện giờ, chỗ cảnh sát tạm thời không dùng được nữa, vậy chúng ta chỉ có thể tự đi thôi. Nói đi, các anh định làm gì? Dù sao tôi cũng không muốn làm Nhiếp Hải Long nữa rồi!”
Viên Mục Dã ngẫm nghĩ và đưa ra một biện pháp: “Cậu đi tự thú đi, rồi khai thẳng ra Lỗ Phong...”
Lệ Thần hỏi lại: “Nhưng trong trí nhớ của Nhiếp Hải Long, hắn thực sự không biết quản lý trực tiếp của mình chính là Lỗ Phong mà? Làm sao bắt được?”
Viên Mục Dã cười lạnh: “Nếu Lỗ Phong có thể thì sao chúng ta lại không thể? Đúng là Nhiếp Hải Long không biết cấp trên của hắn là ai, nhưng chúng ta biết, chỉ cần cậu cung cấp cho cảnh sát những thông tin chính xác, chân thật, thì dù Lỗ Phong có trăm cái miệng cũng không thể phủ nhận được. Dù sao việc hắn là cấp trên của Nhiếp Hải Long cũng là thật.”