Viên Mục Dã thấy vậy bèn liếc mắt ra hiệu cho Lệ Thần, sau đó cười nói với cha mẹ Lâm Noãn Noãn: “Bác trai bác gái, nếu không còn chuyện gì nữa thì cháu xin phép đi trước.”
Không ngờ Lâm Noãn Noãn ở bên cạnh lại nắm chặt cánh tay Viên Mục Dã: “Anh Viên, anh đừng đi, nếu không em sẽ không đi khám đâu!”
Trên thực tế, khi hai người còn ở nhà, bọn họ đã bàn với nhau rằng Viên Mục Dã sẽ đưa Lệ Thần về bệnh viện trước, sau khi hắn dùng thân phận của Lâm Noãn Noãn để xoa dịu hai vợ chồng họ Lâm, hắn sẽ quay lại đi với Viên Mục Dã đến nước M tìm Trác Thiếu Quân.
Viên Mục Dã không ngờ Lệ Thần lại đột nhiên giở trò để trêu mình, cậu không biết phải làm thế nào nữa mà lập tức đứng như trời trồng ngay tại chỗ...
Cuối cùng ông Lâm phải đứng ra hòa giải: “Tiểu Viên à, hay là... cháu ở lại thêm một lúc và đi cùng Noãn Noãn làm xét nghiệm trước đã?”
Viên Mục Dã nghe vậy là biết cặp vợ chồng này trước đây rất yêu chiều cô con gái, hơn nữa cô ta mới tỉnh lại sau cơn hôn mê, thế cho nên dù Lâm Noãn Noãn có đưa ra yêu cầu quá đáng thì bọn họ vẫn sẽ cố gắng hết sức để thỏa mãn.
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi lúng túng nói: “Vậy thì... cũng được ạ.”
Tranh thủ lúc cặp vợ chồng già đến gặp bác sĩ phụ trách, Viên Mục Dã thì thầm với Lệ Thần: “Sao cậu không làm theo kịch bản đã bàn trước ở nhà?”
Lệ Thần cười gian: “Tôi cảm thấy hơi xấu hổ với cha mẹ của Lâm Noãn Noãn. Anh Viên à, anh ở lại bên cạnh người ta đi mà...”
Khi nghĩ đến cô gái bề ngoài xinh đẹp đang làm nũng, nhưng ý thức bên trong lại là Lệ Thần này, Viên Mục Dã có một cảm giác rất kỳ quái, cậu đang định giơ tay đập cho tên này một cái để hắn bình thường trở lại, thì đúng lúc này hai vợ chồng họ Lâm lại bước ra từ phòng bác sĩ.
Viên Mục Dã đành vỗ đầu Lệ Thần một cách tượng trưng và bảo: “Ngoan, phải nghe lời bác sĩ biết không?”
Và thế là Viên Mục Dã vẫn đi cùng Lâm Noãn Noãn đi khám sức khỏe tổng quát, bác sĩ phụ trách xem tất cả các kết quả kiểm tra và liên tục sợ hãi thán phục, đây thực sự là kỳ kích của giới y học! Hai vợ chồng ông bà họ Lâm nghe bác sĩ nói thế vô cùng mừng rỡ, nhưng Viên Mục Dã và Lệ Thần lại thấy hơi chột dạ.
Hai ngày sau, Lâm Noãn Noãn thuận lợi xuất viện, sau đó Viên Mục Dã bắt đầu tính toàn làm cách nào để đưa Lâm Noãn Noãn đi Mỹ gặp cậu Trác Thiếu Quân kia? Ai ngờ đúng lúc đang cần thì lại có người đưa tới cửa...
Thì ra trước khi Lâm Noãn Noãn bị gặp tai nạn thì đang học tại Học viện Âm Nhạc ở Mỹ, tất nhiên sau khi xảy ra việc cô ta không thể tiếp tục đi học được nữa, thế là ông bà Lâm đành phải làm đơn xin tạm nghỉ học cho con gái. Hiện giờ sức khỏe của Lâm Noãn Noãn đã không có gì đáng ngại nên định trở về nhập học lại.
Ban đầu cha mẹ của Lâm Noãn Noãn muốn đi cùng con gái, nhưng Lâm Noãn Noãn lại nhất quyết đòi anh Viên đi cùng, nói thế nào cũng không cho cha mẹ đi theo. Hai vợ chồng không biết sự thật của chuyện này, họ cứ nghĩ rằng con gái mình thích vẻ đẹp trai của Viên Mục Dã, vì vậy họ chủ động tìm đến cậu và hy vọng Viên Mục Dã có thể đi cùng Lâm Noãn Noãn đến nước M làm thủ tục nhập học lại.
Vì không muốn hai vợ chồng họ Lâm nghi ngờ nên lúc đầu Viên Mục Dã tỏ vẻ từ chối, dù sao cậu và Lâm Noãn Noãn cũng mới quen nhau được vài ngày, nếu dễ dàng đưa một cô gái ra nước ngoài, về tình về lý đều không ổn... Cuối cùng, trước sự thuyết phục của cha Lâm Noãn Noãn, Viên Mục Dã mới “miễn cưỡng” đồng ý.
Sau khi xử lý xong cha mẹ Lâm Noãn Noãn, Viên Mục Dã liên lạc với Thạch Lỗi, không biết gã đang bận rộn việc gì ở trong nước, Viên Mục Dã nói cho Thạch Lỗi biết mình và Lệ Thần chuẩn bị đến nước M để gặp Trác Thiếu Quân. Thạch Lỗi nói rằng gã cũng vừa hoàn thành xong công việc, đến lúc đó bọn họ sẽ cùng quay về.
Theo thông tin tình báo của Thạch Lỗi, bên phía Trác Thiếu Quân đã bắt đầu liên hệ với một tổ chức chuyên cung cấp cái chết nhân đạo ở Thụy Sĩ, chỉ cần cha mẹ cậu ta gật đầu, Trác Thiếu Quân sẽ bay sang đó bất cứ lúc nào...
Hiện tại có rất ít quốc gia trên thế giới hợp pháp hóa cái chết nhân đạo, bởi vì suy cho cùng, đây cũng là một vấn đề gây ra rất nhiều tranh cãi, người ủng hộ và người phản đối thường chia thành hai phe rõ ràng.
Những người ủng hộ thường là bệnh nhân đã chịu đủ cơn đau của bệnh tật và người nhà của họ, cảm giác nhìn người thân bị giày vò vì đau đớn nhưng không thể làm gì được rất tàn nhẫn, chỉ những người thật sự trải qua mới hiểu được.
Đương nhiên những người phản đối cũng không sai, bọn họ lo lắng rằng một khi cái chết nhân đạo được hợp pháp hóa, ranh giới trong đó rất dễ bị xóa nhòa, từ đó sẽ khiến một số kẻ có động cơ thầm kín làm hại người khác một cách hợp pháp... Còn một số người bị áp lực bởi dư luận, bọn họ cảm thấy thật vô đạo đức khi đồng ý người thân bị bệnh nan y được thực hiện cái chết nhân đạo.
Bởi vì cái chết nhân đạo dính đến pháp luật, luân lý và đạo đức, thậm chí cả tranh cãi về mặt y tế, vì vậy nó không đơn giản chỉ là đồng ý hoặc không đồng ý... Sở dĩ Trác Thiếu Quân chọn Thụy Sĩ là vì những quốc gia khác chỉ cung cấp dịch vụ cho cư dân địa phương, do đó Thụy Sĩ là lựa chọn duy nhất của Trác Thiếu Quân.
Trên máy bay, Thạch Lỗi mặc đồ cải trang nhìn chằm chằm phiên bản nữ của Lệ Thần rồi nhếch mép nói: “Thật thú vị, bản lĩnh của cậu còn mạnh hơn nhiều so với A Triết của chúng tôi!”
Nghĩ đến những gì xảy ra năm đó, Lệ Thần vẫn hơi e ngại Thạch Lỗi, vì vậy cậu ta cười ngượng ngùng: “Đừng nhìn chằm chằm người ta như vậy mà, người ta xấu hổ đó.”
Nhìn hai kẻ dở hơi ở bên trái và bên phải, trong lúc nhất thời Viên Mục Dã cũng không biết phải nói gì nữa, cuối cùng cậu đành cố ý đổi chủ đề và hỏi Thạch Lỗi: “Anh có chắc khách hàng của mình có suy nghĩ đó không?”
Thạch Lỗi gật đầu: “Đương nhiên, tình báo của tôi đã sai bao giờ chưa... Theo tôi thì chẳng cần chờ tên đó đi Thụy Sĩ, chúng ta cứ trực tiếp tìm đến nói chuyện là được. Tôi tin rằng một người chỉ muốn chết sẽ không quan tâm mình chết thế nào.”
Đề nghị của Thạch Lỗi khiến Viên Mục Dã có cảm giác như cướp đoạt cơ thể của người khác, cậu suy nghĩ rồi nói: “Làm như vậy không tốt, nếu chúng ta trực tiếp đến gặp Trác Thiếu Quân, vậy chẳng phải sẽ phá vỡ quy luật sinh lão bệnh tử của người bình thường sao? Nguyên tắc của chúng ta là chờ đến khi cuộc sống của đối phương kết thúc thì mới... Lợi dụng một chút.”
Thấy Viên Mục Dã nói mơ hồ như vậy, Thạch Lỗi bĩu môi: “Nói cứ như tên này từ trước đến giờ chưa từng chiếm cơ thể người khác ấy...”
Viên Mục Dã vội vàng lườm Thạch Lỗi một cái, Thạch Lỗi mới nuốt nửa câu sau xuống.
Thật ra Viên Mục Dã cũng biết trước đây Lệ Thần đã từng “chiếm” cơ thể của người khác, hơn nữa không chỉ là một người, nhưng đó chỉ là chuyện trước đây... Từ khi hắn nói với Viên Mục Dã rằng mình muốn làm một người bình thường, Lệ Thần không còn chiếm đoạt thân thể người khác một cách tùy tiện nữa.