Dựa theo kế hoạch của Viên Mục Dã, Tằng Nam Nam vào bệnh viện trung tâm thành phố nằm với bệnh án giả, Đại Quân giả mạo thành anh họ cô để chăm nom, còn Viên Mục Dã đeo một cặp mắt kính không độ, nhận lời mời đến phỏng vấn ở công ty Nhiếp Hải Long bằng tên giả “Viên Triết”… Sau đó Viên Mục Dã đi theo mười mấy ứng viên cùng kiểm tra sức khoẻ.
Buổi tối hôm nay, Viên Mục Dã đeo túi máy tính xách tay đi một mình trên đường, cặp kính không độ khéo léo che giấu sự thù địch trong mắt cậu, làm cậu thoạt nhìn cực kỳ giống một anh nhân viên văn phòng vô hại.
Viên Mục Dã đã sống với tên Viên Triết gần một tuần. Cậu nhẩm tính rằng mấy ngày này những người đó sẽ ra tay với mình. Quả nhiên, lúc chiều nay Lệ Thần gửi tin nói với cậu: “Tối hôm nay hành động.”
Bởi vậy hôm nay Viên Mục Dã cố tình đi chậm hơn ngày thường một chút, kết quả khi chỉ còn cách một ngã tư là về tới căn hộ mini thuê tạm, cậu bị một chiếc xe van màu xám sượt sát qua chặn đứng.
Cứ như vậy, Viên Mục Dã ngơ ngác bị mấy người đàn ông khiêng lên xe, sau đó trong xe có một tên để ria mép cầm tấm ảnh của Viên Mục Dã săm soi cả buổi, rồi mới gật đầu với vài người bên cạnh: “Chính xác, đúng là anh ta!”
“Các… các người muốn làm gì? Tôi... tôi không có tiền! Tôi còn... còn chưa hết thời gian thử việc!” Viên Mục Dã lắp bắp nói.
Ria mép nghe vậy nở nụ cười: “Viên Triết đúng không, cậu đã hết thời gian thử việc, hiện giờ chúng tôi sẽ đưa cậu đến tổng công ty!”
Viên Mục Dã tỏ vẻ không tin: “Hết rồi? Sao tôi không biết? Tổng công ty cái gì?! Không đi không được à?”
Ria mép mất kiên nhẫn ngay tắp lự. Hắn rút con dao giắt bên hông ra cái roẹt, hung tợn nói: “Cậu nói xem?”
Bởi vì Viên Mục Dã khá phối hợp, cho nên những người này chỉ bịt kín mắt cậu, không trói tay chân, dù gì trong tài liệu đều ghi Viên Triết là con gà nhép chẳng võ vẽ gì, hiểu biết chẳng bao nhiêu, cho nên đối phương vốn không để cậu vào mắt…
Không biết xe chạy đi bao xa, Viên Mục Dã có cảm giác bọn họ đi từ đường xi măng nhẹ nhàng dần dần chạy đến đường núi hơi xóc nảy, hơn nữa tốc độ xe còn lúc nhanh lúc chậm, có lẽ là sợ có người theo dõi nên mới lúc đi lúc dừng để xem xét sau lưng có cái đuôi hay không.
Có điều chúng làm như vậy cũng phí công, bởi vì với kỹ thuật lái xe của Đoàn Phong, muốn cắt đuôi anh ta quả thật hơi khó khăn, hơn nữa trước đó Hoắc Nhiễm lại còn gắn thêm máy định vị vào đế giày cho Viên Mục Dã, cho nên dẫu lúc này chúng đưa Viên Mục Dã tới xó xỉnh nào thì cũng không thể thoát khỏi sự theo dõi của Đoàn Phong…
“Các… các người muốn đưa tôi tới chỗ nào?” Viên Mục Dã hỏi với vẻ mặt căng thẳng.
Tên ngồi bên cạnh cậu tức giận nói: “Bớt nói nhảm đi! Đến nơi tự nhiên mày sẽ biết.”
Thật ra những người này đều là đàn em của Nhiếp Hải Long. Sau khi nhận được lệnh của Triệu Khôn, Lệ Thần lập tức thông báo cho Viên Mục Dã, bảo cậu chuẩn bị sẵn sàng trước. Hơn nữa Lệ Thần còn cố tình dặn dò mấy tên đàn em: “Người hiến tạng này vô cùng quý giá, lúc bắt phải cẩn thận một chút, tuyệt đối đừng làm bị thương.”
Cuối cùng xe ngừng ở cổng một trung tâm chăm sóc sức khỏe cách nội thành mấy chục km, sau đó Viên Mục Dã bị mấy người khiêng xuống xe, đồng thời cũng gỡ bịt mắt trên mặt cậu xuống. Đây là một trung tâm chăm sóc sức khỏe trông hơi cũ nát, bờ tường rào bên ngoài loang lổ thể hiện tình hình kinh doanh ở đây dường như không được tốt lắm.
Viên Mục Dã thầm biết đây chắc là nơi bọn người kia lấy nội tạng, vì thế nơm nớp lo sợ hỏi: “Các anh ơi, hơn nửa đêm… các anh đưa tôi tới đây làm gì?”
Ria mép chưa kịp nói, cửa sắt trước sân đã kẽo kẹt mở ra, mấy người mặc áo blouse trắng đi ra, chẳng nói chẳng rằng lôi Viên Mục Dã vào trong sân. Cậu kinh hãi gào lên: “Tôi không có tiền… Có phải anh bắt nhầm người rồi không?!”