Viên Mục Dã thấy lần này Ngô Minh không phủ nhận, cậu gật đầu nói: “Vậy chắc anh biết Lỗ Phong là ai nhỉ?”
Ngô Minh lắc đầu: “Tôi chỉ biết ông ta là cha của một người bệnh thôi.”
Viên Mục Dã nhìn thẳng vào mắt đối phương và nói: “Ngô Minh, chúng tôi đang cho anh cơ hội… Anh thật sự cho rằng mình làm những chuyện đó không lọt giọt nước ư?”
Ngô Minh chột dạ dời mắt sang nơi khác ngay lập tức: “Tôi không biết các anh đang nói gì…”
Đoàn Phong ở bên cạnh cảm thấy giọng điệu của Viên Mục Dã còn khách sáo quá, vì thế anh ta lạnh lùng nói: “Ngô Minh, tôi biết cậu ỷ vào chuyện mình quen thuộc tất cả hệ thống camera giám sát của viện điều dưỡng nên cho rằng chút chuyện nhỏ mình làm sẽ không bị ai phát hiện. Nhưng cậu có nghĩ tới Lỗ Phong là ai không? Hắn sẽ mặc kệ con gái mình nằm cô đơn một mình trong phòng bệnh ư?”
Nghe vậy, sắc mặt Ngô Minh thay đổi: “Anh muốn nói cái gì?”
“Trong phòng bệnh của Lỗ Văn Ngọc có camera giám sát riêng, sau khi cậu vào đó đã làm những gì... camera đều quay lại rõ ràng. Xét thấy chị gái cậu cũng là nạn nhân, cho nên chúng tôi mới không giao video cho cảnh sát trước tiên.” Giọng Đoàn Phong trầm xuống.
Nhất thời, Ngô Minh không biết làm sao, hai mắt gã hằn tơ máu, đủ loại suy nghĩ thay đổi liên tục trong đầu. Thậm chí Viên Mục Dã thấy cả sát khí ở trong mắt gã… Nhưng Ngô Minh không phải đồ ngốc, nhìn Viên Mục Dã và Đoàn Phong là biết không dễ trêu vào, vì thế gã đành phải tạm thời chịu thua: “Rốt cuộc các anh muốn thế nào?!”
Viên Mục Dã thấy Ngô Minh bị Đoàn Phong hù dọa thật thì nói giọng lạnh tanh: “Vì sao anh muốn giết Lỗ Văn Ngọc? Cô ấy chưa hề làm gì cả!”
Nghe thế, cảm xúc của Ngô Minh đột ngột mất kiểm soát: “Thế chị gái tôi có lỗi gì hả? Một mình chị ấy đến thành phố xa lạ này dốc sức đi làm, chẳng lẽ ở đây không có người thân, không có bạn bè là lỗi của chị ấy ư? Dựa vào đâu mà muốn moi tim của chị ấy rồi dìm xuống biển?! Dựa vào đâu hả?!!”
“Bất cứ kẻ nào đều không có quyền cướp đoạt mạng sống của người vô tội, cho nên người xấu nhất định phải chịu chế tài của pháp luật. Giờ Lỗ Phong đã sa lưới, chúng tôi cũng sắp tìm được chứng cứ phạm tội của hắn rồi, nhưng anh lại giết Lỗ Văn Ngọc chẳng hề làm gì cả ư?!” Viên Mục Dã nói với sắc mặt âm u và nặng nề.
Ngô Minh lại điên cuồng quát lên: “Ai bảo cô ta là con gái của Lỗ Phong chứ? Muốn trách thì trách cô ta đã đầu thai sai!”
Viên Mục Dã thấy Ngô Minh bị hận thù che mất lý trí, đã đánh mất sự phân biệt thị phi đúng sai của người bình thường từ lâu, cậu chỉ đành lắc đầu: “Nếu để trả thù kẻ làm hại người nhà của mình mà anh lại đi hại người thân của đối phương, anh làm như vậy có khác gì kẻ đã làm hại người nhà anh đâu? Thử nghĩ mà xem, hôm nay anh báo thù cho chị gái nên hại chết Lỗ Văn Ngọc, ngày mai người thân của Lỗ Văn Ngọc báo thù cho cô ấy liệu có thể hại con gái của anh không?”
Ngô Minh lập tức hoảng loạn: “Con gái tôi không biết gì cả! Con bé vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi…”
Viên Mục Dã thở dài: “Nếu mỗi người đều giống anh, anh cảm thấy còn có ai để ý những điều đó không?!”
Ngô Minh lặng đi một lúc rồi nói: “Con gái tôi còn nhỏ… Cầu xin các anh hãy tha cho tôi được không? Chắc chắn tôi sẽ không truy cứu chuyện của chị gái tôi nữa!”
Viên Mục Dã bật cười: “Anh coi pháp luật là trò đùa ư? Đây là vụ án hình sự, không phải anh nói không truy cứu là có thể không truy cứu!”
Hai người đang nói thì điện thoại di động của Đoàn Phong bỗng đổ chuông. Anh ta bắt máy nghe trong chốc lát rồi nói với Viên Mục Dã: “Đại Quân và Nam Nam đã mở được két sắt! Bọn họ kiểm tra rồi, thứ bên trong không thành vấn đề!”
Viên Mục Dã nhìn sang Ngô Minh: “Hiện giờ chúng tôi đã lấy được chứng cứ phạm tội của Lỗ Phong. Sớm muộn gì hắn cũng phải chịu chế tài của pháp luật. Cùng lý lẽ đó, anh cũng phải chịu trách nhiệm cho việc mình đã làm. Tôi chỉ cho anh thời gian ba ngày để sắp xếp việc gia đình. Anh phải biết rằng, mức hình phạt được cân nhắc giữa tự thú và bị bắt ở nước S có sự khác nhau rất lớn.”