Sau khi nghe Lỗ Phong nói nhiều như vậy, Viên Mục Dã và Đoàn Phong không hề nhận thấy hắn bị ép buộc, đơn giản là hắn bị lòng tham dụ dỗ lên một con đường không có lối về mà thôi...
Đoàn Phong cười lạnh: “Ông nói nhiều với chúng tôi như vậy là để chứng minh chuyện gì? Những gì ông làm đều là bất đắc dĩ sao? Trên đời này có nhiều người còn thảm hơn ông nhiều nhưng đâu thấy họ đi làm những chuyện thất đức như vậy? Đừng tìm mấy lý do vớ vẩn để bao biện cho lòng tham của mình nữa được không?”
Nhưng Lỗ Phong nghe vậy lại đột nhiên kích động: “Tôi không hề tìm lý do cho mình, nếu tôi được sinh ra trong một gia đình hoàn hảo, cho dù nhà nghèo nhưng chỉ cần cha mẹ đều yêu thương tôi, làm sao tôi lại trở thành một người như ngày hôm nay được? Cha mẹ nuôi của tôi... Không, nói chính xác phải là chú thím của tôi, hai kẻ khốn kiếp ấy chẳng có gì tốt đẹp cả, nếu muốn lấy nhà của cha mẹ tôi thì phải đối xử tốt với tôi chứ? Nhưng bọn họ đã làm gì? Tất cả đều là một lũ xấu xa!”
Thấy Lỗ Phong có vẻ không khống chế được cảm xúc, Viên Mục Dã bèn trầm giọng hỏi: “Ông đã làm gì cha mẹ nuôi của mình?”
Lỗ Phong cười khẩy: “Tôi có thể làm gì họ chứ? Cho dù họ không phải cha mẹ ruột của tôi thì cũng là chú thím mà? Tôi đương nhiên phải cho họ ăn sung mặc sướng rồi...”
Viên Mục Dã hoàn toàn không tin Lỗ Phong, một kẻ tàn nhẫn với cả người lạ thì sao có thể tha cho kẻ có thù với mình chứ? Không ngờ đúng lúc này, một cô gái xanh xao bước vào và ngơ ngác nhìn ba người trong phòng.
Khi nhìn thấy cô gái, Lỗ Phong lập tức biến thành một người cha hiền lành, hắn trách móc: “Tiểu Ngọc? Muộn thế này rồi mà sao con chưa ngủ?”
“Cha, hai người này là... Bạn của cha à?” Lỗ Văn Ngọc tò mò nhìn Viên Mục Dã và Đoàn Phong.
Thấy người đến là Lỗ Văn Ngọc, Viên Mục Dã mỉm cười chào hỏi: “Chào cô, chúng tôi được một người bạn giới thiệu đến đây, tôi muốn nhờ Lỗ đại sư tư vấn một số việc, xin lỗi vì muộn thế này rồi mà còn quấy rầy.”
Thấy Viên Mục Dã vừa đẹp trai lại lịch sự, cô gái trẻ đỏ mặt nói: “Thế à, vậy mọi người trò chuyện đi, tôi đi pha ấm trà!”
Không đợi Viên Mục Dã trả lời, Lỗ Văn Ngọc xoay người chạy ra ngoài. Viên Mục Dã thấy vậy quay ra bảo với Lỗ Phong: “Đừng lãng phí thời gian của nhau nữa, tôi có thể giữ lại chút thể diện của một người cha trước mặt con gái ông, nhưng điều kiện tiên quyết là ông phải phối hợp với chúng tôi...”
Nghe thấy tiếng con gái đã đi xa, Lỗ Phong nhỏ giọng nói: “Tiểu Ngọc không biết gì đâu, các người đừng làm khó con bé.”
Đoàn Phong nghiêm nghị chất vấn: “Làm sao? Con gái của ông là con gái, còn con gái người khác đều là rác rưởi à? Ông đã quên chuyện của cha con Triệu Hán Minh rồi ư?”
Nghe thấy ba chữ Triệu Hán Minh, Lỗ Phong trong nhất thời không nhớ ra được đối phương là ai, hắn nghĩ một lúc rồi bất đắc dĩ nói: “Có một số việc không phải một mình tôi có thể khống chế được, nếu cha con Triệu Hán Minh không chết, vậy người chết chính là cha con tôi... Tiểu Ngọc là một đứa trẻ ngây thơ... Con bé luôn đối xử tốt với tất cả mọi người.”
“Đừng tưởng rằng ai cũng không từ thủ đoạn giống ông, con gái ông chưa từng làm chuyện phạm pháp, chúng tôi đương nhiên sẽ không làm gì cô ta, nhưng đối với ông thì...” Lúc này, Viên Mục Dã nghe thấy tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, cậu bèn dừng lại không nói nữa.
Tiếp đó cậu thấy Lỗ Văn Ngọc bê khay trà bước vào, cô ta cười nói với Viên Mục Dã: “Cha tôi rất tốt, ông ấy còn rất giỏi về đầu tư tài chính! Các anh cần gì cứ hỏi, nếu ông ấy biết thì chắc chắn sẽ nói cho các anh mọi thứ.”