Sau khi ra khỏi nhà xác, Viên Mục Dã và Đoàn Phong lấy cớ đi liên hệ nhà tang lễ để vội vàng rời khỏi viện điều dưỡng, bởi vì bọn họ cần phải tranh thủ thời gian đến gặp Lỗ Phong trong trại tạm giam, đồng thời cũng muốn nhanh chóng kiểm tra xem thử rốt cuộc thứ trong USB có phải chứng cứ phạm tội của hắn hay không.
Để tiết kiệm thời gian, hai người họ đành phải phân công nhau làm việc, Đoàn Phong cầm USB về số 54 tìm Tằng Nam Nam, bảo cô ấy phân tích nội dung trong USB, còn Viên Mục Dã đến thẳng trại tạm giam gặp Lỗ Phong…
Khi nhìn thấy Viên Mục Dã, Lỗ Phong còn tưởng rằng cậu tới khuyên mình thẳng thắn sẽ được khoan hồng, không ngờ Viên Mục Dã lại nói luôn rằng: “Tiểu Ngọc qua đời sáng hôm nay rồi.”
Nghe vậy, đầu tiên Lỗ Phong tỏ vẻ bình tĩnh, như thể hắn vừa nghe thấy một chuyện rất đỗi bình thường. Một lát sau, hắn mới cười khổ: “Dù gì cũng làm cha của nó nhiều năm, không ngờ lại không đưa tiễn nó được đoạn đường cuối cùng. Chết rồi cũng tốt, chết rồi sẽ không phải chịu tội nữa, hơn nữa không có tôi che chở, cuộc sống về sau của nó ắt hẳn sẽ rất khó…”
Viên Mục Dã lại chẳng thể bình tĩnh được giống như Lỗ Phong, cậu lạnh giọng chất vấn: “Chẳng lẽ ông không hề nghi ngờ cái chết của Tiểu Ngọc có vấn đề gì ư? Đúng là hiện giờ tình trạng sức khỏe của cô ấy rất kém, nhưng đâu kém đến mức nói chết là chết ngay thế được?!”
Lỗ Phong ngẩn người, hắn vội truy hỏi: “Cậu nói thế là có ý gì? Cứ nói thẳng luôn đi...”
“Tiểu Ngọc bị người ta hại chết!” Lời Viên Mục Dã nói giống như những viên đạn nã liên tiếp vào Lỗ Phong, không chừa cho hắn một kẽ hở nào để thở dốc.
Lỗ Phong cúi đầu suy nghĩ một lúc, dường như hiểu ra điều gì đó, ông ta nói: “Được, tôi biết rồi.”
“Cái gì mà ông biết rồi? Ông đã nói dù gì mình cũng làm cha của cô ấy nhiều năm! Cô ấy bị người ta hại chết, hơn nữa, rất có thể là có liên quan đến ông, chẳng lẽ ông chỉ thờ ơ như vậy thôi sao?” Viên Mục Dã không thể tin nổi.
Lỗ Phong cười: “Ai có số nấy, nó làm con gái của Lỗ Phong này, từ nhỏ được sống sung sướng, ăn ngon mặc đẹp đến bây giờ, cũng cần gánh vác một chút gì đó chứ? Với lại, tôi còn phải cảm ơn kẻ đã hại chết nó nữa kìa, bởi vì hắn kết thúc nỗi đau của Tiểu Ngọc trước… Nếu không qua một khoảng thời gian nữa, có thể nó sẽ biết nhiều sự thật tàn khốc hơn, đến lúc ấy mới thật sự là sống không bằng chết.”
Nghe Lỗ Phong nói như vậy, Viên Mục Dã siết chặt nắm tay. Cậu luôn cố gắng kiềm chế bản thân đừng tức giận, để tránh khiến tay phải biến đổi: “Chúng tôi không định nói với Tiểu Ngọc sự thật, những tháng ngày còn lại của cô ấy vốn dĩ có thể trôi qua thật vui vẻ.”
“Vui vẻ? Cậu Viên, một người cả ngày nằm trên giường bệnh chờ chết có thể vui vẻ được ư? Nếu không phải các cậu can dự vào, bây giờ nó đã khỏe mạnh trở lại, bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới! Mặc dù có một ngày nó biết tất cả sự thật, nó vẫn có thể sống khỏe mạnh trên đời này… Nhưng còn bây giờ thì sao?” Lỗ Phong nói bằng sắc mặt âm u.
Viên Mục Dã cảm thấy quá buồn cười: “Đừng đổ hết tất cả nghiệp do chính ông tạo ra lên đầu người khác. Làm sao? Chỉ vì cô ấy là con gái của Lỗ Phong ông nên phải thừa nhận tất cả tội lỗi của ông ư? Ông chớ quên tại sao Tiểu Ngọc lại trở thành con gái của ông? Chẳng lẽ trên tay ông không dính máu cha ruột cô ấy?!”
Viên Mục Dã không ngờ Lỗ Phong lại gật đầu và nói dõng dạc: “Hiện thực chính là như thế đấy. Nó gọi tôi là cha nhiều năm như vậy thì phải gánh tội thay tôi thôi… Nợ cha con trả là lẽ thường tình mà!”
Viên Mục Dã lạnh lùng liếc nhìn Lỗ Phong: “Lần này tôi đến đây không phải để thảo luận với ông việc Tiểu Ngọc có đáng hứng món nợ nghiệp chướng nặng nề cho lão cha nuôi như ông hay không. Tôi chỉ hy vọng ông có thể lấy danh nghĩa cha của Tiểu Ngọc để đưa ra mối nghi ngờ, đồng thời xin khám nghiệm tử thi…”
Ai ngờ Lỗ Phong lại từ chối ngay lập tức: “Không cần, người đã chết rồi, bây giờ làm bất cứ chuyện gì cũng chẳng có ý nghĩa. Vì sao không để nó yên lặng rời khỏi cõi đời này chứ? Cho dù chứng minh được là nó bị người ta hại chết thì thế nào? Có thể làm Tiểu Ngọc sống lại không?!”
“Có phải ông sợ chứng minh được Tiểu Ngọc chết vì ông thì buổi tối ông sẽ chột dạ không ngủ yên hay không?!” Viên Mục Dã cười lạnh.
Lỗ Phong nhún vai: “Nghĩ thế nào tùy cậu, đây là quyết định của tôi.”
Viên Mục Dã nhìn Lỗ Phong ở đối diện qua thanh chắn bằng đôi mắt lạnh tanh, nếu không có quản ngục, cậu thật sự muốn xé sống gã này ngay tại trận luôn cho rồi. Nhưng cuối cùng Viên Mục Dã vẫn không phát tác, mà lạnh lùng nói: “Chúng tôi đã lấy được cái vòng cổ USB trên người Tiểu Ngọc. Tôi khuyên ông, hãy chủ động khai ra trước khi chúng tôi giao đồ vào tay cảnh sát, không chừng còn có thể được tính là thẳng thắn và được khoan hồng.”
Lỗ Phong khẽ giật mình, nhưng hắn vẫn chẳng hé răng.
Viên Mục Dã thấy thế bèn đứng dậy rời khỏi phòng thăm tù. Cậu thật sự không muốn nhìn gã cặn bã này thêm một lần nào nữa. Nếu sự việc đã tới nước này, Viên Mục Dã chỉ hy vọng Từ Lệ không bị chết uổng, những vong hồn vô tội kia sẽ được rửa sạch nỗi oan.
Ai ngờ chuyện kế tiếp lại không thuận lợi như Viên Mục Dã tưởng tượng. Ngay khi trở lại số 54, cậu thấy Đoàn Phong ngồi cạnh Tằng Nam Nam với khuôn mặt dài như cái bơm, không nói một lời, cậu vội đến dò hỏi đã xảy ra chuyện gì?
Đoàn Phong tức giận nói: “Cậu xem trong USB của Lỗ Văn Ngọc là những gì đây?”
Viên Mục Dã cúi đầu nhìn màn hình máy tính trước mặt Tằng Nam Nam, thấy trong đó là mười mấy tệp âm thanh MP3. Cậu click mở một tệp trong số đó, một bài hát có giai điệu vui tươi lập tức vang lên.
Viên Mục Dã tỏ ra hơi thất vọng: “Trừ những bài hát ra, trong USB còn có tệp ẩn nào khác không?!”
Tằng Nam Nam tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Đây chắc hẳn là mấy bài hát mà hồi còn sống Lỗ Văn Ngọc thích nghe. Tôi đã kiểm tra cẩn thận rồi, trừ những tệp âm thanh này ra, trong USB chẳng còn gì nữa.”
Đoàn Phong thở dài: “Ai biết rốt cuộc là cô nhóc này nghĩ như thế nào? Vừa rồi tôi đã nghe đi nghe lại mấy bài hát đó mấy lần rồi, chỉ là một vài bài hát được yêu thích rất bình thường!”
Nhưng Viên Mục Dã lại lắc đầu: “Không đúng, nếu chúng thật sự chỉ là những bài hát bình thường, Tiểu Ngọc hoàn toàn có thể lưu vào điện thoại di động hoặc là máy phát nhạc, muốn nghe lúc nào cũng được. Tại sao còn phải để trong một cái USB bí ẩn như vậy và mang theo bên người chứ?!”
Đoàn Phong nghiền ngẫm, cũng cảm thấy Viên Mục Dã nói có lý, vì thế anh ta bắt đầu xem xét kỹ lại những bài hát kia một lần nữa, nhưng vẫn không thấy có cái khỉ gì ở đây.
Cuối cùng Tằng Nam Nam nói với vẻ suy tư: “Vừa rồi tôi đã thử tìm những bài hát đó ở trên mạng, phát hiện lời bài hát của chúng đều có xuất hiện con số, các anh nói xem liệu đây có phải là một tổ hợp số mật mã không?”