Mặc dù Lệ Thần đã chữa khỏi thân thể cho Trác Thiếu Quân, nhưng thể chất hiện tại của hắn thật sự quá kém, người Trác Thiếu Quân gầy như trang giấy vậy, cho nên Viên Mục Dã đành tạm thời để hắn ở cùng vợ chồng Trác Khải Phong để điều dưỡng thân thể.
Còn về phần Lâm Noãn Noãn, không lâu sau khi Lệ Thần rời khỏi cơ thể cô ta, Lâm Noãn Noãn đã khôi phục lại ý thức của mình, đối mặt với sự xuất hiện đột ngột của Viên Mục Dã, cô ta tỏ ra vô cùng sợ hãi, cuối cùng Viên Mục Dã đành phải gọi cho cha Lâm Noãn Noãn để họ đến và cùng cô ta tiếp tục làm thủ tục nhập học...
Có lẽ do trạng thái tinh thần của Lâm Noãn Noãn lúc tốt lúc xấu, cho nên cha của Lâm Noãn Noãn đành tạm thời từ bỏ kế hoạch nhập học lại và trực tiếp đưa con gái về nước để nghỉ ngơi.
Sau khi xử lý được cơ thể mới cho Lệ Thần, tảng đá trong lòng Viên Mục Dã cuối cùng cũng được thả xuống, nhưng vào lúc cậu chuẩn bị lên đường về nước S thì đột nhiên nhận được điện thoại của Lệ Thần, hắn nói rằng muốn gặp Viên Mục Dã.
Thấy Lệ Thần có vẻ lảng tránh khi nói chuyện điện thoại, Viên Mục Dã biết hắn gặp đang phải vấn đề khó giải quyết nào đó, vì vậy cậu bèn hẹn Lệ Thần ở một quán cà phê gần tập đoàn. Nhưng bất ngờ là, cậu đợi ở đó đến buổi chiều mà vẫn chẳng thấy bóng dáng Lệ Thần đâu cả...
Lúc này Viên Mục Dã mới nhận ra rằng có thể Lệ Thần đã gặp nguy hiểm, cậu vội vàng gọi cho Thạch Lỗi để nhờ cấp dưới của gã điều tra xem Trác Thiếu Quân hiện tại đang ở đâu? Không ngờ Viên Mục Dã lại nhận được câu trả lời là Trác Thiếu Quân ở nhà cả ngày hôm nay và chưa hề đi ra ngoài.
Mặc dù Viên Mục Dã không muốn suy nghĩ mọi chuyện quá phức tạp, nhưng dù sao Trác Thiếu Quân cũng không phải người bình thường, một người sắp chết bỗng khôi phục bình thường, chắc chắn có người sẽ mất đi quyền lợi.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bảo Thạch Lỗi điều tra xem hai vợ chồng họ Trác có họ hàng con cháu nào không. Nói các khác, nếu Trác Thiếu Quân thật sự chết đi, thì liệu có ai là người được hưởng lợi nhất hay không? Không điều tra không biết, điều tra rồi lại thật sự lòi ra hai người.
Sau khi cố gọi cho Trác Thiếu Quân nhưng không thành công, Viên Mục Dã nhận ra rằng mọi chuyện có thể hơi phức tạp, xem ra muốn trở thành “cậu ấm nhà giàu” Trác Thiếu Quân này cũng không phải chuyện dễ...
Trước tiên, mặc dù Trác Thiếu Quân là con trai duy nhất của Trác Khải Phong, nhưng cậu ta lại không phải đứa con trai duy nhất trong gia đình, Trác Khải Phong còn một người anh cùng mẹ khác cha tên là Triệu Chính Phi. Mấy năm nay Triệu Chính Phi vẫn luôn phụ giúp công việc tại công ty, nhưng anh ta cũng chỉ là phụ việc mà thôi, bởi vì tất cả mọi người đều biết, người kế thừa gia nghiệp to lớn của nhà họ Trác chỉ có thể là con trai ruột của chủ tịch là Trác Thiếu Quân.
Ngoài ra Trác Khải Phong còn có một người anh trai, mặc dù ông ta đã chết vì bệnh từ nhiều năm trước nhưng vẫn để lại một đứa con là Trác Thiếu Dương, đứa con này luôn được Trác Khải Phong nuôi nấng và anh ta còn lớn hơn Trác Thiếu Quân vài tuổi.
Kể từ sau tai nạn của Trác Thiếu Quân, một số cổ đông trong công ty thi nhau đoán xem ai trong số hai người này sẽ trở thành chủ sở hữu tiếp theo của tập đoàn nhà họ Trác? Theo lý thuyết, mặc dù Trác Thiếu Dương và Trác Khải Phong không phải cha con, nhưng so với Triệu Chính Phi thì anh ta vẫn có quan hệ huyết thống, vì vậy phần thắng sẽ cao hơn một chút.
Tuy nhiên, một số người lại cho rằng dù Trác Thiếu Dương mang họ Trác, nhưng dù sao Triệu Chính Phi vẫn là con ruột của bà Trác, nếu Trác Thiếu Quân thật sự không ổn thì bà ta chỉ còn một đứa con là Triệu Chính Phi, vậy tại sao bà ta không chuẩn bị trước chứ?
Ngoài ra, ai cũng thấy rất rõ thực lực của Triệu Chính Phi ở công ty trong mấy năm trở lại đây, anh ta thật sự mạnh hơn nhiều gã “con ông cháu cha” Trác Thiếu Dương, nếu xét từ góc độ lâu dài của công ty thì người được chọn chắc chắn là Triệu Chính Phi.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết của tất cả những điều này là không có Trác Thiếu Quân, nhưng bây giờ cậu chủ nhà họ Trác ngày càng khỏe lại, vậy đương nhiên sẽ không còn chuyện có hai người thừa kế nữa... Chiếc bánh bao thịt đến miệng rồi lại bay, trong lòng của đối phương chắc chắn sẽ nảy sinh những suy nghĩ khác.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã hiểu việc cấp bách trước mắt là phải gặp được Trác Thiếu Quân để xác định hắn không xảy ra chuyện, vì vậy Viên Mục Dã lập tức lái xe đến biệt thự nhà họ Trác, cậu muốn dùng danh nghĩa bạn học cũ để gặp Trác Thiếu Quân.
Trong tình huống bình thường, chỉ cần Trác Thiếu Quân nghe thấy tên Viên Mục Dã thì chẳng có lý do gì mà không gặp, nhưng người mở cửa lại từ chối thẳng thừng: “Thật xin lỗi anh Viên, sức khỏe cậu chủ chúng tôi mấy hôm nay không tốt, không tiện gặp khách.”
Viên Mục Dã sầm mặt: “Tôi đọc được tin tức nói rằng cơ thể cậu ấy đã phục hồi nên mới vội vàng từ nước ngoài chạy về, anh không định báo với cậu chủ của anh một tiếng sao? Đây đâu phải đạo đãi khách của nhà họ Trác.”
Thấy Viên Mục Dã nói với giọng điệu cứng rắn, đối phương nhất thời không biết được mối quan hệ của cậu và Trác Thiếu Quân là thế nào, anh ta vội vàng giải thích: “Thật xin lỗi anh Viên, là do ngài Trác đã dặn dò chúng tôi trước khi ra ngoài, ngài ấy nói rằng bất cứ ai cũng không được làm phiền cậu chủ nghỉ ngơi trong những ngày này, xin anh đừng làm khó một người giúp việc như tôi.”
Viên Mục Dã cười lạnh lùng: “Tôi làm khó anh hay anh làm khó tôi? Tôi là bạn cũ của Trác Thiếu Quân, tôi đi một đoạn đường hàng vạn cây số đến nước M để gặp cậu ta, vậy mà lại bị anh cản ở ngoài cửa, anh hãy nghĩ cho kỹ, cho dù hôm nay tôi không gặp được cậu ta thì sau này cũng sẽ có cơ hội gặp được, đến lúc đó nếu Trác Thiếu Quân biết anh đã từng chặn tôi ở ngoài cửa... Anh cứ xác định đi là vừa.”
Đừng nhìn Viên Mục Dã bình thường trông có vẻ hiền lành, nhưng một khi cậu thật sự muốn đe dọa người khác thì sẽ khiến đối phương cảm thấy uy nghiêm và sợ hãi, điều này còn đáng sợ hơn những kẻ trông hung dữ nhiều...
Cuối cùng, người đàn ông kia thật sự bị Viên Mục Dã làm cho hoảng sợ, anh ta bất đắc dĩ nói: “Thôi được rồi anh Viên, bây giờ tôi sẽ vào báo với cậu chủ, anh hãy ở cửa chờ một lát.”
Tranh thủ lúc tên kia quay về thông báo, Viên Mục Dã nhìn vào sân qua hàng rào, cậu thấy có nhiều nhân viên an ninh hơn lần trước, xem ra nhà họ Trác thật sự đã xảy ra chuyện gì đó, nếu không tại sao lại đột nhiên trở nên thận trọng như vậy?
Một lát sau người kia chạy trở về, khi nhìn thấy Viên Mục Dã, anh ta thay đổi ngay thái độ, vừa cười vừa nói: “Thật xin lỗi anh Viên, đã để anh đợi lâu, cậu chủ của chúng tôi nghe nói có anh tới thì rất vui mừng và bảo tôi dẫn anh vào gặp.”
Viên Mục Dã định đi cùng tên đó vào biệt thự, nhưng anh ta lại bước ra khỏi cánh cổng sắt lớn trước, sau đó tỏ vẻ xin lỗi: “Thật xin lỗi anh Viên, nếu anh muốn gặp cậu chủ của chúng tôi thì không thể đi bằng cửa chính...”
Lúc ấy Viên Mục Dã cũng không nghĩ nhiều nên đi theo người đàn ông đó đến một cánh cổng nhỏ dành riêng cho công nhân bên cạnh bức tường, lần trước cậu và Lệ Thần cũng đi vào từ chỗ này, đối phương còn vừa đi vừa giải thích: “Cổng chính có camera giám sát, nếu ngài Trác biết tôi tự ý để bạn của cậu chủ đi vào, chắc chắn tôi sẽ bị phạt.”