Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã thật sự hoảng rồi, anh ta thở dài một hơi rồi nói: “Đừng hoảng loạn, trước hết lật cậu ta lên đã...”
Viên Mục Dã cố gắng bình tĩnh lại, rồi từ từ lật Từ Lệ lên, ánh mắt cậu vừa lướt qua đã cảm thấy cả người lạnh ngắt!
Mặt Từ Lệ trắng bệnh, hai mắt nhắm nghiền, mặc dù không nhìn thấy có vết thương bên ngoài nhưng hơi thở của anh ta đã vô cùng yếu ớt, hít vào nhiều thở ra ít.
Đoàn Phong nhìn Viên Mục Dã đờ người đứng một chỗ, cũng đoán được tình hình hiện tại của Từ Lệ như thế nào, anh ta trầm giọng nói: “Gọi xe cứu thương trước đã.”
Mười mấy phút sau, một chiếc xe cứu thương và hai xe cứu hỏa chạy đến hiện trường, nhân viên phòng cháy chữa cháy hỏi đi hỏi lại Viên Mục Dã có ai bị mắc kẹt trong xe hay không, lực lượng cứu hỏa chọn giải cứu tài xế xe tải bị mắc kẹt ở ghế lại trước.
Sau khi nhân viên y tế kiểm tra nhịp tim và mạnh đập của Từ Lệ đã thông báo tử vong, Viên Mục Dã nhíu mày nói với bác sĩ: “Các anh có nhầm không, trên người anh ấy không có vết thương nào cả! Các anh không thể từ bỏ cứu chữa như thế?”
Đối phương nói giọng nặng nề: “Anh bình tĩnh đã, tôi có thể hiểu được tâm trạng của anh lúc này, nhưng nhịp tim của cảnh sát Từ đã ngừng đập rồi, tình huống này của anh ấy có lẽ là do bị xuất huyết trong gây ra, cho nên nhìn bề ngoài thì giống như không có tổn thương gì.”
Viên Mục Dã ngẩn người, lập tức cảm thấy lỗ tai ong ong lên, trong lòng cậu đang suy nghĩ xem mình nên nói với vợ Từ Lệ như thế nào? Người vài phút trước còn vui vẻ nhảy nhót cùng mình đi điều ra vụ án, kết quả khi về lại biến thành một thi thể? Đừng nói là người nhà Từ Lệ, ngay cả Viên Mục Dã cũng khó có thể chấp nhận được chuyện này.
Lúc này, một bác sĩ đi tới và nói với Viên Mục Dã: “Thưa anh, một người bạn khác của anh đang bị thương rất nặng. Bây giờ anh phải lập tức đưa anh ấy đến bệnh viện để tiến hành phẫu thuật, mà anh cũng bị rơi từ nơi cao như vậy xuống, rất có thể sẽ bị nội thương, cho nên anh phải đi cùng chúng tôi đến bệnh viện để kiểm tra toàn diện!”
Nghe xong, Viên Mục Dã mơ hồ quay đầu nhìn về phía Từ Lệ, anh ta đang được người khác cho vào túi đựng xác, kết quả lại có máu từ từ chảy ra từ mũi và miệng của cậu, sau đó mắt Viên Mục Dã tối sầm lại, không còn biết gì nữa.
Nửa đêm trong phòng bệnh, Viên Mục Dã đột nhiên ngồi bật dậy trên giường bệnh, Trương Khai ngồi bên cạnh cũng nhảy dựng lên: “Anh Viên? Anh không sao chứ?”
Sau khi nhìn rõ Trương Khai, trong thoáng chốc đầu óc cậu trống rỗng, bỗng nhiên không thể nhớ ra vì sao mình lại ở trong bệnh viện: “Tôi... sao tôi lại ở đây?”
Trương Khai biến sắc nói: “Viên, anh không nhớ vụ tai nạn xe à?”
“Tai nạn xe... tai nạn xe... tôi chỉ nhớ chúng tôi cùng với Từ Lệ đến công ty dược... sau đó, sau đó thì...” Viên Mục Dã vừa nói vừa hồi tưởng lại, ký ức vốn đang bị niêm phong đột ngột tràn ra.
Viên Mục Dã nhớ lại tất cả, cậu im lặng hồi lâu rồi thấp giọng nói: “Đội trưởng Đoàn thế nào rồi?”
Trương Khai nhanh chóng trả lời: “Đội trưởng Đoàn không sao. Bác sĩ đã rút được những thanh thép cắm vào người anh ấy, nói là không đâm vào các vị trí quan trọng, nên sẽ nhanh chóng bình phục thôi.”
Viên Mục Dã biết Đoàn Phong có khả năng tự chữa lành, chỉ cần lấy được mấy đoạn thép kia ra thì không có gì đáng ngại, nhưng Từ Lệ...
“Từ Lệ... đang ở đâu?” Viên Mục Dã yếu ớt hỏi.
Trương Khai chần chừ một lát rồi nói: “Cảnh sát Từ... di thể của anh ấy đã được người nhà đến nhận. Viên, anh đừng quá đau lòng, không ai muốn những chuyện này xảy ra cả.”
Không ngờ Viên Mục Dã lại lắc đầu nói: “Không phải chuyện ngoài ý muốn... đối phương cố tình đâm chết chúng tôi.”
“Hả? Không thể nào! Tôi nghe nói người lái xe kia cũng đã chết, phải có thù sâu hận lớn đến mức nào chứ, dùng mạng của mình đổi lấy mạng người khác!” Trương Khai ngạc nhiên nói.
Viên Mục Dã nghe Trương Khai nói người tài xế kia đã chết thì cười lạnh nói: “Đối phương muốn biến vụ tai nạn này thành vô ý... không dễ dàng như thế đâu!”
Lễ truy điệu Từ Lệ được cử hành ba ngày sau đó, Viên Mục Dã không có mặt.
Theo lý thuyết, với giao tình nhiều năm giữa Viên Mục Dã và Từ Lệ, sau khi tai nạn xảy ra, cậu nên giải thích việc này với vợ Từ Lệ càng sớm càng tốt, nhưng Viên Mục Dã thực sự không biết phải đối mặt với vợ Từ Lệ như thế nào... Mặc dù cậu đã biết trước việc điều tra vụ án này sẽ gặp phải nguy hiểm, nhưng không thể lường được Từ Lệ lại chết.
Cảnh sát cũng không tìm thấy bất cứ điều khả nghi gì ở hiện trường vụ tai nạn, hướng điều tra ban đầu của vụ án có thể là do người lái xe tải quá mệt mỏi đã dẫn đến vụ tai nạn, nhưng Viên Mục Dã không đồng ý với kết quả này.
Vào thời điểm xảy ra vụ việc, bọn họ vừa phát hiện ra một chiếc ô tô bám theo họ suốt quãng đường, sau đó chiếc xe tải kia lập tức xuất hiện ở phía sau, hơn nữa, Viên Mục Dã đã xem đi xem lại camera giám sát trong xe của bọn họ, phát hiện chiếc xe kia dùng tốc độ cao nhất để lao về phía bọn họ, nếu thật sự do tài xế mệt mỏi quá độ điều khiển, thì chiếc xe tải kia nên di chuyển với tốc độ bình thường, chứ không phải là đột nhiên tăng tốc...
Hiện giờ, Viên Mục Dã gần như có thể khẳng định, đây là một vụ giết người, nhưng người kia không tính được số mạng của cậu và Đoàn Phong lại lớn đến thế, bị xe đâm như vậy mà đều không chết!
Một tuần sau, Đoàn Phong bình phục và xuất viện, anh ta thấy Viên Mục Dã luôn ủ rũ không vui thì mở lời an ủi: “Chuyện của Từ Lệ không ai muốn xảy ra cả, nhưng sống chết có số, việc bây giờ chúng ta có thể làm là nhanh chóng điều tra ra kẻ sát nhân thực sự để báo thù cho cậu ta.”
Viên Mục Dã cười khổ nói: “Nói thì nói vậy, nhưng tôi luôn cảm thấy nếu tôi không kéo anh ấy vào chuyện này, thì lúc này anh ấy vẫn đang vui vẻ bên vợ con!”
Đoàn Phong nghe vậy thì tức giận nói: “Cậu đừng có chuyện gì cũng ôm vào mình như thế chứ? Từ Lệ là cảnh sát, điều tra vụ án là công việc của cậu ta. Cho dù tôi và cậu không can thiệp vào chuyện này thì cũng sẽ có những người khác đến điều tra, đương nhiên cũng sẽ có người khác bị hại! Chỉ có một điều mà tôi vẫn chưa nghĩ ra được, tôi cảm thấy lúc ở công ty dược phẩm cả ba chúng ta đều cư xử rất bình thường, tại sao đối phương lại phát hiện ra được? Con mẹ nó còn vừa ra ngoài đã bị giết người diệt khẩu!”
Đây cũng là vấn đề mà Viên Mục Dã nghĩ mãi không ra? Ba người bọn họ vào công ty dược phẩm với lý do “kiểm tra giám sát” rất hợp tình hợp lý, chắc chắn không có vấn đề gì... Nếu có sơ hở, cho dù bọn họ bị đối phương phát hiện ra thì cũng không thể đuổi theo giết người diệt khẩu nhanh đến thế được?