CNhưng sự thật lại không đơn giản như Triệu Hán Minh tưởng, bởi vì khi cậu ta cho rằng cuối cùng con gái có thể lớn lên một cách vô ưu vô lự, cậu ta đột nhiên nhận được cuộc gọi từ một người xa lạ, bảo cậu ta cung cấp những tài liệu điều tra vụ án gần đây nhất.
Ngay từ đầu Triệu Hán Minh từ chối, thậm chí cậu ta cảm thấy đối phương đưa ra yêu cầu khá buồn cười, mãi đến khi đầu kia điện thoại nói với cậu ta bằng giọng âm u: “Gần đây tình trạng sức khỏe của con gái cậu cũng khá đấy nhỉ? Cậu có muốn biết chủ nhân cũ của trái tim bé nhỏ kia hiện giờ thế nào không?!”
Nghe vậy, tim Triệu Hán Minh lập tức giật thót, vì thế cậu truy hỏi đối phương ngay: “Câu này của anh có ý gì? Trái tim của con gái tôi được người khác hiến cho, chúng tôi không có quyền được biết tình trạng của người hiến tạng!”
Ai ngờ đối phương lại cười lạnh: “Người hiến tạng ư? Có phải cậu làm cảnh sát đến mức ngố rồi không? Khi không cho rằng trên đời này còn có chuyện tốt như vậy sao?! Nếu không phải chúng tôi giúp cậu, dù cậu có chờ thêm mười năm cũng không có trái tim phù hợp với con gái cậu xuất hiện đâu!!”
Triệu Hán Minh ngẩn người, dường như đã suy nghĩ cẩn thận mọi chuyện trong này, vì thế cậu ta trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc anh là ai? Hãy nói rõ ràng hết một lần đi, đừng có xì từng tí nhát gừng như vậy!”
“Được thôi, Triệu Hán Minh, cậu hãy nghe cho kỹ, hiện giờ tôi yêu cầu cậu báo lại tất cả thông tin từ lớn đến nhỏ về vụ án xác chìm trong thùng xăng cho tôi, không được giấu giếm một tí ti nào, nếu không… tôi sẽ gửi hết toàn bộ thông tin của chủ nhân trái tim kia cho cậu, bao gồm cả việc làm thế nào mà cuối cùng nó được đưa vào trong cơ thể của con gái cậu.” Đối phương cười ha hả nói.
Triệu Hán Minh hừ lạnh: “Nếu tôi không đồng ý thì sao?”
Hình như người kia đã sớm biết Triệu Hán Minh sẽ nói như vậy, hắn cười lạnh lẽo: “Đương nhiên cậu có thể từ chối, nhưng nếu vụ án này được phá, người đời sẽ biết trái tim trong cơ thể con gái cậu có được như thế nào, mặc dù nó có thể trưởng thành, nhưng cả đời nó đều phải thừa nhận nỗi đau khổ vì hại chết người khác.”
Con gái chính là mối uy hiếp của Triệu Hán Minh. Cậu ta tuyệt đối không cho phép vì sự sơ suất của mình mà khiến con sống cả đời trong sự áy náy. Vì vậy cậu ta chỉ đành đồng ý yêu cầu của đối phương, gửi cho đối phương tất cả tài liệu của vụ án đó, trong đó bao gồm kế hoạch Từ Lệ và Viên Mục Dã chuẩn bị đến điều tra công ty dược phẩm vào ngày xảy ra chuyện.
Nhưng Triệu Hán Minh chẳng thể nào ngờ rằng, đối phương nhằm mục đích giết người diệt khẩu, nếu biết sẽ có hậu quả này, dù cậu ta ôm con gái cùng chết cũng không thể để Từ Lệ xảy ra chuyện!
Sau khi nghe Triệu Hán Minh kể hết toàn bộ sự việc xong, trong lòng Viên Mục Dã biết cậu ta cũng bị lợi dụng, nên mới gây ra sai lầm lớn. Hiện giờ Từ Lệ đã không còn nữa, điều duy nhất Triệu Hán Minh có thể làm là tự thú, hoàn toàn hướng tầm mắt của cảnh sát vào công ty dược phẩm sinh học Xuân Huy.
Lúc này Viên Mục Dã xem đồng hồ, cảm thấy hôm nay mình đã nói hết những gì nên nói, vì thế cậu vỗ vai Triệu Hán Minh và nói: “Mấy ngày tới cậu hãy chuẩn bị trước một chút, tôi về chờ điện thoại của cậu… Đến lúc đó tôi sẽ qua đây đón Tiểu Ái đi.”
Triệu Hán Minh tỏ vẻ biết ơn: “Anh Viên, cảm ơn anh vẫn còn sẵn lòng tin tưởng tôi.”
Ra khỏi nhà Triệu Hán Minh, Viên Mục Dã lập tức gọi điện thoại cho Đoàn Phong, nói hai ngày tới mình sẽ nhận nuôi một bé gái.
Đoàn Phong hơi giật mình: “Nhãi con giấu kỹ lắm, cả con gái cũng có rồi!”
Viên Mục Dã cười gượng: “Nếu là con gái tôi thật thì tốt rồi, là con đồng nghiệp trước kia của tôi, Triệu Hán Minh.”
Sau đó cậu kể với Đoàn Phong chuyện của cha con Triệu Hán Minh. Nghe xong, anh ta cảm thán: “Không ngờ Từ Lệ bỏ mạng chỉ bởi vì vậy…”
Viên Mục Dã thở dài nói: “Ai bảo không phải chứ! Thật ra Triệu Hán Minh cũng bị người ta lợi dụng. Với tình nghĩa giữa cậu ta và Từ Lệ, tuyệt đối không thể nào nhìn đối phương đi tìm cái chết.”
Lúc này Đoàn Phong liền cười nói: “Trước kia cậu nuôi chó giùm bạn, hiện giờ lại thăng cấp thành nuôi con luôn!”
Viên Mục Dã lập tức trừng anh ta: “Người và chó có thể giống nhau ư? Hơn nữa, đứa trẻ này phải uống thuốc đặc hiệu để chống đào thải lâu dài, không phải gia đình bình thường có thể gánh nổi, cho nên chỉ có thể tạm thời đưa đến chỗ tôi thì Triệu Hán Minh mới yên tâm đi tự thú.”
Sáng sớm hôm sau, Viên Mục Dã còn cố tình gọi điện thoại cho Thạch Lỗi vì chuyện của Tiểu Ái, nói tình trạng cụ thể của Tiểu Ái cho gã. Nghe xong, gã nói với Viên Mục Dã: “Trước mắt tập đoàn có hai loại thuốc đặc hiệu chống đào thải ở nước M, đến lúc đó cậu đưa cô bé tới kiểm tra toàn thân trước, sau đó hẵng quyết định uống loại thuốc nào.”
Giải quyết xong chuyện của Tiểu Ái, lúc này Viên Mục Dã mới bình tâm lại, ai ngờ cậu đợi hai ngày mà mãi không thấy phía Triệu Hán Minh có động tĩnh gì, gọi điện thoại cho cậu ta cũng không bắt máy. Cuối cùng Viên Mục Dã đành gọi điện thoại đến cục cảnh sát dò hỏi, thế mới biết đã hai ngày cậu ta không đi làm.
Viên Mục Dã càng nghĩ càng thấy không ổn nên vội vàng đến nhà Triệu Hán Minh cùng với Đoàn Phong, kết quả khi hai người vào nhà lại phát hiện, đối phương chẳng thèm khóa cửa, đẩy nhẹ là đã mở...