KKhi Viên Mục Dã bị những người đó mang vào trung tâm chăm sóc sức khỏe ẩn náu trong cánh rừng rậm ở vùng ngoại thành này, cậu mới hoàn toàn yên lòng, dù sao chỉ cần có thể vào trong là mọi thứ đều dễ dàng rồi. Hơn nữa, dường như những kẻ đó vốn không hề nhận ra lúc này ánh mắt của Viên Mục Dã đã hoàn toàn khác trước.
Hoàn cảnh bên trong và kiến trúc mặt ngoài của trung tâm chăm sóc sức khỏe quả thật khác biệt một trời một vực, hơn nữa điều khiến Viên Mục Dã cảm thấy kinh ngạc là, một số thiết bị ở đây còn không hề thua kém bệnh viện lớn của thành phố, cái khác duy nhất là trừ Viên Mục Dã ra ở đây không còn “khách hàng” nào khác.
Lúc này Viên Mục Dã bị nửa mời nửa ép đưa vào một căn phòng bệnh, bên trong đã có mấy bác sĩ ăn mặc chỉnh tề đang chờ cậu sẵn. Một bác sĩ nhìn thấy cậu liền cầm lấy một mặt nạ thở và chuẩn bị tròng lên miệng Viên Mục Dã.
Nếu đổi thành người khác, có lẽ sau khi mê man sẽ bị cắt mất nội tạng, nhưng Viên Mục Dã lại lật tay hất mặt nạ thở trong tay đối phương đi, sau đó lạnh giọng nói: “Gọi người phụ trách chỗ các người tới đây…”
Vài người ở đây rõ ràng đều sửng sốt, có thể do trước giờ chưa từng thấy ai đã đến đây mà còn kiêu ngạo như vậy, vì thế tên chuẩn bị gây mê Viên Mục Dã lập tức lừ mắt với vài người sau lưng cậu, ra hiệu bọn họ mau bắt lấy Viên Mục Dã.
Ai ngờ bọn họ còn chưa kịp ra tay, Viên Mục Dã đã nghiêng mình đạp người đàn ông tới gần cậu đầu tiên. Mấy người khác thấy thế thì cùng nhau xông lên, nhưng bọn họ nhanh chóng bị Viên Mục Dã lần lượt đánh ngã ra đất…
Có lẽ những nạn nhân bị đưa đến đây trước kia đều có thể trạng rất bình thường, mặc dù có chống đối cũng bị khống chế rất dễ dàng… Không ngờ lần này lại đụng phải gốc rạ cứng là Viên Mục Dã, cả đám đều bị đánh tơi bời hoa lá.
So sánh với đám đánh nhau với Viên Mục Dã, mấy bác sĩ phẫu thuật chuẩn bị mổ cắt lấy nội tạng ắt hẳn chẳng có võ vẽ gì. Ban đầu bọn họ anh nhìn tôi tôi nhìn anh, sau đó không ai nói câu nào mà chạy hết ra ngoài theo một cánh cửa khác.
Thấy thế, Viên Mục Dã cũng không nóng ruột đuổi theo, mà liếc nhìn mấy tên bị cậu đánh thê thảm nằm dưới đất và nói: “Tao lặp lại lần nữa, gọi người phụ trách ở chỗ này ra đây.”
Mấy tên đó đều mang vẻ mặt đưa đám, tỏ vẻ mình chỉ đi làm thuê, thật sự không biết người phụ trách ở đây cụ thể là ai?
Viên Mục Dã hừ lạnh nói: “Làm thuê? Bình thường khiêng xác chết không ít đâu nhỉ? Mày cảm thấy cảnh sát sẽ tin lời chúng mày nói hả? Không tìm ra chủ mưu, những người chết trước kia có thể đều sẽ đổ lên đầu chúng mày đấy!”
Lý do Viên Mục Dã không nóng ruột đuổi theo mấy bác sĩ chạy trốn là bởi vì nhóm Đoàn Phong đã chờ sẵn ở bên ngoài rồi, trừ khi tất cả bọn họ đều mọc cánh, nếu không đừng hòng có ai chạy ra khỏi trung tâm chăm sóc sức khỏe này.
Sau đó Đại Quân và Trương Khai lại lục soát toàn bộ trung tâm chăm sóc sức khỏe một lượt, thấy trừ những người này ra thì không còn ai khác, hơn nữa theo tay bác sĩ béo cầm đầu khai, bọn họ chỉ chịu trách nhiệm cắt lấy nội tạng, về phần kế tiếp nội tạng sẽ được đưa đến đâu, sẽ cấy ghép vào cơ thể của ai... bọn họ một mực không biết.
Đoàn Phong nhìn đồng hồ và nói: “Bao giờ đối phương đến đây lấy hàng?”
“Thông... thông thường sẽ nhanh chóng có chuyên gia đến đây lấy thôi…” Bác sĩ béo nơm nớp lo sợ nói.
Hai tiếng sau, một chiếc xe việt dã màu đen ngừng trước cổng trung tâm chăm sóc sức khỏe, một người đàn ông có dáng người trung bình xuống xe rồi gõ vang cánh cửa sắt của trung tâm chăm sóc sức khỏe. Sau khoảng nửa phút, một cái hộp vận chuyển màu xanh được đưa ra từ trong cánh cửa.
Hai bên hoàn thành công việc giao nhận mà không có bất cứ giao lưu gì. Đầu tiên, người đàn ông xách hộp vận chuyển rồi liếc xung quanh, sau khi xác định bốn bề vắng lặng rồi mới nhanh chóng lái xe rời khỏi đây.