Lời Tằng Nam Nam nói đã nhắc nhở bọn Viên Mục Dã, nhưng vấn đề là mặc dù đã biết đây là một tổ hợp số mật mã, nhưng nó là mật mã mở ra cái gì? Két sắt? Hồ sơ? Hay là mật khẩu khởi động máy tính? Mọi thứ đều có khả năng…
“Lấy được chìa khóa lại không tìm thấy ổ khóa… Đúng thật là đi bước nào lún bước đó!” Đoàn Phong bực mình.
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “Từ lần biệt thự phát nổ, nơi ở của Lỗ Phong trước mắt chỉ là tạm thời. Cho nên không thể có két sắt hay những thứ tương tự. Hiện giờ Tiểu Ngọc lại không còn nữa, trên đời này cũng chẳng còn người ông ta tin tưởng thật sự, bởi vậy tôi cảm thấy nơi Lỗ Phong thấy an toàn duy nhất hiện nay ắt hẳn là két sắt ngân hàng.”
Tằng Nam Nam lắc đầu: “Phạm vi này không nhỏ đâu, chỉ mỗi thủ đô thôi đã có hơn chục ngân hàng kinh doanh két sắt rồi, hơn nữa ai có thể chắc chắn nó có phải là két sắt mở ở ngân hàng trong nước hay không?”
Viên Mục Dã vừa nghe đã phát sầu: “Nếu là trước kia, chỉ cần nhờ Từ Lệ điều tra xem cả nước có mấy tài khoản két sắt do Lỗ Phong mở là được. Nhưng giờ… chỉ với một dãy số không thể xác định thì rất khó khiến cảnh sát tin tưởng.”
Đoàn Phong hừ khẽ: “Cùng lắm thì chúng ta tự đi điều tra! Cậu cũng đừng rối rắm chuyện phải theo trình tự nữa, chỉ cần chúng ta có thể lấy được những chứng cứ trong tay Lỗ Phong, đến lúc đó lại nghĩ cách thông báo cho Lệ Thần, bảo cậu ta nộp cho cảnh sát dưới danh nghĩa của Nhiếp Hải Long không phải được rồi ư!”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “Đây cũng là một cách, kế tiếp phải xem khả năng của Nam Nam rồi!”
Sau đó Tằng Nam Nam nghĩ cách hack vào trang web của các ngân hàng lớn trong nước. Đầu tiên cô ấy tìm kiếm những két sắt được mở bằng tên “Lỗ Phong”, kết quả chỉ có hai Lỗ Phong trùng tên trùng họ, nhưng lại có tuổi tác cách xa, không phải quá trẻ thì là quá già.
Ngay khi Tằng Nam Nam đang phát sầu, nghĩ rằng nếu tìm kiếm trên phạm vi ngân hàng toàn cầu thì đúng là tìm kim giữa biển, Viên Mục Dã đột nhiên nhắc nhở cô ấy tìm thử bằng tên Lỗ Văn Ngọc… Không ngờ lần này một phát ăn ngay, bọn họ thật sự đã tìm được một két sắt do Lỗ Văn Ngọc mở ở ngân hàng.
Lúc này tảng đá lớn trong lòng Viên Mục Dã cuối cùng cũng rơi xuống, cậu bảo hai người Tằng Nam Nam và Đại Quân đến ngân hàng lấy đồ trong két sắt về trước, còn cậu và Đoàn Phong thì phải quay lại viện điều dưỡng lo liệu chuyện hậu sự cho Lỗ Văn Ngọc.
Mặc dù Lỗ Phong đã tỏ rõ sẽ không lo chuyện của Lỗ Văn Ngọc, nhưng bọn Viên Mục Dã lại không thể nào ngồi yên bỏ mặc, vì thế bọn họ liên hệ với nhà tang lễ thành phố trước, thuận tiện đến gặp lại gã bảo vệ đã hại chết Lỗ Văn Ngọc.
Ai ngờ lúc họ đến thì gã kia đã tan làm, Viên Mục Dã bèn hỏi thăm đội trưởng đội bảo vệ đang trực về tình hình của đối phương. Đội trưởng Chu nói, đối phương tên là Ngô Minh, là người ngoài tỉnh, nửa năm trước tới viện điều dưỡng làm. Nghe gã kể lúc vừa vào làm, gã tới thủ đô đi làm là để tìm kiếm chị gái Ngô Quyên Quyên đã mất tích nhiều năm, nhưng không biết tại sao gần đây rất ít khi nghe thấy gã nhắc lại chuyện của chị gái.
Viên Mục Dã nghe vậy thì nhớ ngay tới danh sách xác định những nạn nhân của vụ án xác chết chìm dưới đáy biển mà Từ Lệ từng cho cậu xem hồi anh ta còn sống, đúng thật là có một cô gái tên Ngô Quyên Quyên, xem ra đây là lý do Ngô Minh giết hại Lỗ Văn Ngọc. Sau đó Viên Mục Dã xin đội trưởng Chu địa chỉ của Ngô Minh, tối hôm ấy hai người tìm thẳng đến nơi.
Ngô Minh ở một thôn cách viện điều dưỡng không xa, bởi vì tiền thuê nhà ở đó rẻ hơn rất nhiều so với nội thành, cho nên khách thuê ở đây thường khá tạp nham, có đủ mọi thành phần.
Mặc dù đội trưởng Chu cho nhóm Viên Mục Dã địa chỉ, nhưng hai người tìm loanh quanh ở gần khu vực đó rất lâu mới tìm được số nhà mà Ngô Minh thuê, nằm ở bên cạnh một tiệm mạt chược.