Nhà Từ Lệ, Viên Mục Dã đã đến đây rất nhiều lần, nhưng chưa lần nào cậu cảm thấy bước chân lại nặng nề như hôm nay. Vừa nghĩ đến sự hiếu khách của chị dâu những lần trước đây, cậu lại không có dũng khí để gõ cửa...
Viên Mục Dã đột nhiên hối hận vì đã từ chối đề nghị đi cùng của Đoàn Phong, cậu không ngờ mình còn không dám bước vào cửa, nhưng hối hận cũng đã muộn, cậu chỉ có thể một mình loanh quanh trước cửa nhà Từ Lệ.
Đôi khi, lòng dũng cảm của người đàn ông cũng buồn cười như vậy đấy, cậu có thừa dũng cảm để đối mặt với những con quái vật khát máu và chưa từng do dự, nhưng lại không có dũng khí để nói “xin lỗi” với một người phụ nữ yếu đuối...
Không ngờ trong lúc Viên Mục Dã định từ bỏ và quay người bước đi thì cửa nhà Từ Lệ lại lặng lẽ mở ra.
“Đã đến cửa rồi, vì sao không vào? Từ khi nào trong lòng cậu, chị dâu trở nên đáng sợ như vậy?” Vợ Từ Lệ tiều tụy bước ra.
“Chị dâu, em... em có lỗi với chị!” Viên Mục Dã ấp úng mãi mới nghẹn ngào thốt ra một câu.
Đối phương nghe xong, khẽ thở dài nói: “Đừng nói như thế, không ai muốn chuyện này xảy ra, hơn nữa cậu có thể sống sót đã là may mắn rồi, chị có quyền gì mà trách cứ cậu?”
Viên Mục Dã nghe chị ấy nói vậy, trong lòng càng thêm áy náy: “Chị dâu, tất cả là lỗi của em, lẽ ra hôm đó em không nên gọi anh Lệ đi cùng!”
“Vào nhà nói chuyện đi, đừng đứng ở cửa, dù có chuyện gì thì chúng ta cũng không trở nên xa lạ đến mức này...” Vợ Từ Lệ quay người đi vào nhà.
Vừa bước vào nhà Từ Lệ, tất cả những ký ức trước đây tràn về trong đầu cậu, năm đó khi cậu liên quan đến cái chết của Lý Tử Y, các đồng nghiệp khác đều sợ hãi tránh mặt, chỉ có Từ Lệ dám đứng ra trước đầu sóng ngọn gió chủ động liên hệ với cậu, sau đó còn thường xuyên kéo cậu đến nhà uống rượu giải sầu...
Với một người quen sống theo kiểu sống chết mặc bay như Viên Mục Dã mà còn không thể chấp nhận cái chết của Từ Lệ trong thời gian ngắn được, nữa là vợ của Từ Lệ. Tình cảm của hai vợ chồng họ rất tốt, từng khiến Viên Mục Dã hâm mộ không thôi, nhưng bây giờ cậu không thể hâm mộ nổi nữa, bởi vì tình cảm lúc đầu tốt đẹp bao nhiêu, thì nỗi đau lúc này càng sâu đậm bấy nhiêu.
Thấy Viên Mục Dã vẫn đứng sững ở đó, vợ Từ Lệ khẽ vỗ vai cậu nói: “Đừng ngây người nữa, ngồi đi, chị đi pha trà!”
Viên Mục Dã vội vàng nói: “Chị dâu, không cần phiền phức đâu, em ngồi một lúc rồi đi thôi.”
Vợ Từ Lệ khẽ giật mình, sau đó thở dài nói: “Sao lại đến đây muộn như vậy? Nếu không phải chị nghe thấy tiếng đèn tự động ở hành lang tắt bật thì cậu còn định đứng ở đó đến khi nào?”
Viên Mục Dã lúng túng, ngượng ngùng nói: “Chị dâu, em... em thật sự không biết phải đối mặt với chị thế nào.”
“Cậu vì chuyện này... mà không đến tiễn Từ Lệ đoạn đường cuối cùng sao?” Câu nói này của vợ Từ Lệ như một cái dùi khoét một lỗ to trong lòng Viên Mục Dã.
Cậu im lặng một lúc lâu mới thì thầm nói: “Trước khi mọi chuyện được điều tra rõ ràng, em không có mặt mũi nào để gặp chị, càng không thể gặp anh ấy! Em đã đánh giá thấp sự ngông cuồng của đám người đó, mới hại chết anh Lệ.”
Vợ Từ Lệ sầm mặt nói: “Tiểu Viên, cậu nhìn vào mắt chị trả lời chị, là cậu lái xe đâm chết Từ Lệ sao?”
Viên Mục Dã ngơ ngác lắc đầu...
“Vậy là cậu chủ động đâm vào chiếc xe tải kia sao?” Vợ Từ Lệ lại hỏi tiếp.
“Không, là chiếc xe tải kia đâm vào xe bọn em...” Viên Mục Dã trầm giọng nói.
Nghe xong những lời này, vợ Từ Lệ nghiêm mặt nói: “Nếu đã như vậy, cậu đừng nói những lời xin lỗi vô nghĩa đó nữa. Từ Lệ là cảnh sát, từ ngày gặp anh ấy, chị đã biết đây là nghề có tính nguy hiểm cao. Chị cũng đã từng khuyên anh ấy đổi nghề, nhưng anh ấy lại cười nói với chị, người làm nghề cảnh sát phải có ý thức về sứ mệnh của mình, nếu như tất cả mọi người đều vì sợ gặp phải nguy hiểm mà không lựa chọn nghề này, thì khi nguy hiểm xảy ra ai sẽ là người đứng ra giữ gìn an ninh quốc gia, trật tự xã hội chứ?”
Mắt Viên Mục Dã đỏ hoe: “Chị, sau này... chị định thế nào?”
Vợ Từ lệ cười nói: “Từ Lệ mất rồi, nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn, cha mẹ anh ấy và cha mẹ chị đều khỏe mạnh, vì bọn họ chị phải sống tiếp thật tốt... Viên, hôm nay cậu đến đây có phải còn chuyện gì khác không?”
Viên Mục Dã gật đầu nói: “Đúng là có một chuyện... em cũng không biết hiện giờ có nên nói với chị hay không.”
Vợ Từ Lệ sửng sốt một chút, dường như linh tính được gì đó, nghiêm mặt nói: “Cậu và chị không có gì phải giấu giếm, có chuyện gì cậu cứ nói đi, chị có thể chịu đựng được.”
Viên Mục Dã cố gắng kiềm chế cơn giận nói: “Cái chết của anh Lệ tuyệt đối không đơn giản là một vụ tai nạn, có người đã tiết lộ chuyện bọn em đi điều tra công ty dược phẩm, nên đối phương muốn giết người diệt khẩu!”
Vợ Từ Lệ rất kinh ngạc, hồi lâu sau chị ấy mới phản ứng lại: “Ý cậu là trong những người đồng nghiệp của Từ Lệ, có người đã phản bội anh ấy?”
Viên Mục Dã gật đầu nói: “Tạm thời chỉ có kết luận này!”
“Không thể nào! Không thể nào! Bọn họ đều là bạn thân của Từ Lệ, sao có thể làm ra chuyện như vậy được!” Vợ Từ Lệ nhất thời không thể chấp nhận được chuyện này.
Viên Mục Dã vội vàng thuyết phục: “Chị dâu, em biết chuyện này rất khó chấp nhận, nhưng bây giờ chúng ta cần phải nhanh chóng tìm ra người này, em đoán người này cũng là bị ép phải làm như vậy, cho nên hôm nay em đến đây là để hỏi chị một chút, trong lễ truy điệu của anh Lệ, có ai có biểu cảm kỳ lạ không?”
Vợ Từ Lệ suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ngày đó chị quá đau buồn, nên không chú ý đến thái độ của những người khác... Đúng rồi, chị có video buổi lễ truy điệu, không biết có thể giúp được cậu không?”