Vào thời điểm vụ nổ xảy ra, Viên Mục Dã hoàn toàn bất tỉnh, ký ức cuối cùng của cậu chỉ là sức nóng từ cánh tay phải truyền đến toàn thân, còn chuyện sau đó thế nào thì cậu hoàn toàn không nhớ.
Nhưng Đoàn Phong lại nhớ rất rõ tình huống lúc đó, nếu không phải tận mắt chứng kiến, anh ta thật sự khó mà tin rằng mình được cứu bởi yêu tinh dây leo trong cơ thể Viên Mục Dã...
Hóa ra vào một giây trước khi vụ nổ xảy ra, cánh tay phải của Viên Mục Dã lập tức tách ra thành vô số sợi dây leo, những sợi dây này nhanh chóng lan dọc theo bức tường thủy tinh rồi bao phủ cái không gian chật hẹp của hai người và giúp cả hai tránh được hầu hết sóng xung kích do vụ nổ tạo ra.
Nhưng chấn động dữ dội vẫn khiến Đoàn Phong ngất đi một thời gian ngắn, khi anh ta tỉnh lại, cánh tay phải của Viên Mục Dã đã khôi phục bình thường, hai người họ bị chôn bên trong một đống gạch vụn.
“Viên! Mau tỉnh lại đi! Viên?” Đoàn Phong vất vả đẩy đống gạch đá đang đè lên người ra, sau đó vội vàng kiểm tra tình hình của Viên Mục Dã ở bên cạnh.
Nhưng cho dù Đoàn Phong có hô thế nào, Viên Mục Dã vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, cực chẳng đã, Đoàn Phong đành kéo cậu ra khỏi đống đổ nát, sau khi kiểm tra thấy trên người Viên Mục Dã không có vết thương nào nghiêm trọng, Đoàn Phong bèn đỡ cậu đi ra khỏi đống đổ nát.
Sau khi nhận được điện thoại của Đoàn Phong, Trương Khai và Đại Quân lập tức lái xe chạy đến, Đại Quân nhìn thấy đống đổ nát trước mặt thì than thở: “Lỗ Phong đúng là một kẻ tàn nhẫn, biệt thự hơn trăm triệu mà nói nổ là cho nổ ngay được!”
Trương Khai hừ lạnh: “Điều đó chứng tỏ gã đã kiếm được rất nhiều tiền bẩn, có thế thì gã mới thoải mái tiêu xài được!”
Đoàn Phong liếc nhìn Viên Mục Dã ở ghế sau, anh ta phát hiện cậu nhíu mày như muốn tỉnh lại, Đoàn Phong vội vàng vỗ vỗ lên mặt Viên Mục Dã: “Viên? Mau tỉnh lại đi!”
Nghe thấy giọng nói của Đoàn Phong, khuôn mặt Viên Mục Dã hiện lên vẻ đau đớn, dường như cậu muốn cố gắng tỉnh dậy, nhưng dường như đang gặp ác mộng không thể tỉnh giấc...
Trương Khai nhìn cánh tay phải của Viên Mục Dã rồi ngạc nhiên hỏi: “Đội trưởng Đoàn, tại sao dấu vết trên cánh tay anh Viên mãi vẫn không biến mất vậy?”
Đây cũng là điều mà Đoàn Phong lo lắng nhất, anh ta không biết cơ thể Viên Mục Dã đã xảy ra những thay đổi gì vào thời điểm vụ nổ xảy ra, Đoàn Phong lại càng sợ Viên Mục Dã sẽ biến thành một người hoàn toàn xa lạ sau khi tỉnh dậy.
Hoắc Nhiễm ở bên cạnh lo lắng hỏi: “Có muốn đến bệnh viện trước không?”
Nhưng Đoàn Phong lại lắc đầu: “Chúng ta chưa biết rõ tình huống hiện giờ của Viên, nếu cứ đưa cậu ấy đến bệnh viện thì hậu quả có thể sẽ rất nghiêm trọng, hãy cứ về số 54 trước rồi tính sau.”
Do Viên Mục Dã vẫn hôn mê nên mấy người Đoàn Phong đành phải dừng việc điều tra tập đoàn tội phạm do Lỗ Phong cầm đầu, đồng thời Đoàn Phong cũng báo ngay cho Thạch Lỗi và Diệp Dĩ Nguy đang ở nước ngoài về tình hình của Viên Mục Dã...
Thạch Lỗi biết khá rõ về tình huống của Viên Mục Dã, vì vậy sau khi nhận được tin tức, Thạch Lỗi lập tức dẫn A Triết về nước. Còn Diệp Dĩ Nguy thì yêu cầu Đoàn Phong gửi toàn bộ thông tin của Lỗ Phong cho anh ta, anh ta muốn biết cái gã muốn nổ chết Viên Mục Dã là thần thánh phương nào.
Lần này Viên Mục Dã cũng không hôn mê quá lâu, sau hôm Thạch Lỗi và A Triết đến nơi, Viên Mục Dã đã tỉnh lại. Nhưng ngay lúc cậu tỉnh lại, cậu đã làm Đại Quân đang ngồi canh ở bên cạnh bị giật nảy mình...
Khi đó Đại Quân đang ngồi canh bên giường của Viên Mục Dã, nhìn cậu truyền dịch. Không ngờ đúng vào lúc này, Viên Mục Dã lại đột ngột mở mắt.
Nhưng đây còn chưa phải chỗ kỳ quái nhất, bởi vì khi Viên Mục Dã mở mắt, Đại Quân nhìn thấy mắt phải của cậu hiện đầy những đường vân màu đỏ như mạng nhện. Đồng thời ánh mắt cậu nhìn Đại Quân đầy vẻ xa lạ.
May là vào lúc mấu chốt, Đại Quân kịp thời hô lên: “Viên, cậu... cảm thấy thế nào?”
Có lẽ do tiếng gọi này mà ý thức của Viên Mục Dã đột nhiên được khôi phục. Cậu giơ tay lên dụi mắt phải, khi Viên Mục Dã lại nhìn Đại Quân thì những đường vân kỳ quái kia đã biến mất...
Do những đường vân biến mất quá nhanh nên Đại Quân cũng không chắc liệu có phải mình bị hoa mắt hay không. Sau khi anh ta nói rõ tình huống với mấy người Đoàn Phong, bọn họ cùng nhau xem lại camera giám sát trong phòng, tiếc rằng do ánh sáng nên không thể nhìn rõ mắt phải của Viên Mục Dã, nhưng ánh mắt của cậu nhìn Đại Quân khi vừa tỉnh dậy thật sự rất xa lạ.