Viên Mục Dã thớ dài nói: “Ham muốn của con người sẽ dần mở rộng theo tuổi tác, một đứa trẻ vài tuổi đòi mẹ chỉ là một món đồ chơi trị giá một đến hai trăm tệ, bởi vì nhận thức và cái nhìn của nó chưa đủ sâu sắc, nhưng một đứa trẻ mười mấy tuổi lại khác, nếu tôi nhớ không nhầm thì cậu bé đó muốn mua một phiên bản đồ chơi mô hình giới hạn, một cái là mười hai nghìn, tổng cộng là mười hai cái, anh thử tính xem là bao nhiêu tiền?”
Đoàn Phong lập tức giật mình: “Được lắm, thật là đắt đấy!”
“Vì vậy, người mẹ đó đã từ chối đứa con của mình lần đầu tiên trong đời, nhưng cô ta lại bị đứa bé đã mất lý trí đâm chết.” Viên Mục Dã bất đắc dĩ nói.
“Chậc chậc... Chẳng nhẽ Tả Chú muốn mua những thứ này nên mới làm như vậy chăng?” Đoàn Phong trầm giọng hỏi.
Nhưng Viên Mục Dã lại lắc đầu nói: “Không đâu, tôi thấy đứa bé này có nội tâm rất nhạy cảm và hiểu những khó khăn của mẹ nó, tôi đoán lý do nó mua những đồ chơi mô hình này là vì bây giờ nó vẫn chưa trưởng thành, trong tài khoản có quá nhiều tiền sẽ dẫn đến những rắc rối không cần thiết, vì vậy nó dùng tất cả số tiền bất hợp pháp của mình để mua đồ chơi mô hình, đến khi nào nó lớn thì sẽ lấy những thứ này ra.”
“Tên nhóc này cũng gian đấy! Biện pháp như vậy mà nó cũng nghĩ ra được... Đúng là người làm việc lớn mà!” Đoàn Phong chế nhạo.
Viên Mục Dã thở dài: “Những gì cậu ta làm còn chưa đủ lớn sao? Tả Chú bây giờ vẫn chưa trưởng thành, cậu ta là người duy nhất có thể quay đầu trong số những người đó... Quan trọng nhất là trên tay cậu ta còn chưa dính máu, nếu không, cho dù Tả Chú có thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật nhờ vào tuổi tác, nhưng sau này cậu ta cũng không có cơ hội trở thành một người tốt.”
“Sao cậu biết trên tay nó không có mạng người?” Đoàn Phong hỏi ngược lại.
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “Bởi vì cậu ta vẫn còn là một học sinh, hơn nữa mẹ Tả Chú rất nghiêm khắc nên cậu ta không có nhiều thời gian như những thành viên khác để làm việc này, tôi đoán rằng những hoạt động của Tả Chú chỉ là ở trên mạng Internet, đây cũng là lý do tại sao bọn họ lại tìm một học sinh để làm điều này, một là bí mật, hai là Tả Chú cũng có khả năng đó.”
“Hy vọng sự kỳ vọng của cậu không phí công vô ích!” Đoàn Phong trầm giọng nói.
Mọi chuyện điều tra đến bước này, việc mà mấy người Viên Mục Dã có thể làm là kiên nhẫn chờ phản hồi từ trang web nước ngoài, ngoài ra theo tình huống trước mắt, trong số những thành viên của tập đoàn tội phạn này không hề có một kẻ “có thân phận quý tộc” như đã suy đoán trước đó... Nhưng mấy người Viên Mục Dã rất nhanh đã nhận ra, người có “thân phận quý tộc” này có thể không phải người bán mà là người mua.
Mặc dù ca bệnh trong tay bọn họ chỉ là một cô gái rất bình thường, những thành viên trong gia đình cũng không quá nổi bật, nhưng sau khi Hoắc Nhiễm điều tra bối cảnh sau lưng cô ta mới biết, người có thể lấy mạng trả mạng sao lại là người bình thường được?
Cô gái này tên là Lỗ Văn Ngọc, năm nay hai mươi mốt tuổi, cô ta là sinh viên năm ba của Học viện Âm nhạc của Thủ đô, cô ta được chẩn đoán mắc bệnh thận vào hai năm trước, bây giờ cô ta cần gấp một quả thận khỏe mạnh để cấy ghép...
Lý lịch của Lỗ Văn Ngọc nhìn qua thì chẳng có gì đặc biệt, thậm chí phần mô tả công việc của người cha Lỗ Phong còn ghi là “Thất nghiệp”, nhưng khi điều tra sâu hơn sẽ phát hiện, gia cảnh của Lỗ Văn Ngọc không hề đơn giản.
Đầu tiên là gia đình cô ta sống trong khu biệt thự Nam Sơn, vị trí này đã được đưa vào khu bảo tồn thiên nhiên quốc gia cách đây năm năm, ngoài khu biệt thự ra thì tất cả những kiến trúc khác đã bị dỡ bỏ... Điều này có nghĩa là những người có thể sống trong khu biệt thự Nam Sơn thì đều là những nhân vật hô mưa gọi gió ở thủ đô, mà cha của Lỗ Văn Ngọc là Lỗ Phong cũng là một trong số đó.
Viên Mục Dã và Đoàn Phong không biết nhiều về tư vấn trong giới tài chính, trừ khi họ là những con cá mập nổi tiếng, vì vậy không có gì lạ khi họ không biết Lỗ Phong, hơn nữa Lỗ Phong luôn giấu giếm bản thân nên những người ngoài không thể biết được nhà giàu giấu mặt Lỗ Phong....
Mặc dù bề ngoài Lỗ Phong không có công ty hay xí nghiệp, nhưng ông ta có một cái nhìn rất độc đáo về đầu tư, cho nên hễ ai quen biết Lỗ Phong đều hiểu sự lợi hại của ông ta, hơn nữa chỉ cần kết hợp được với Lỗ Phong, ông ta có thể giúp họ biến một quả trứng gà thành rổ trứng... Chính vì vậy mà người giang hồ gọi ông ta là “Lỗ đại sư”!