Thời gian rất nhanh đã đến giờ tan làm, Tả Diễm Như chậm rãi kéo lê tấm thân mệt mỏi của mình ra về từ cửa sau siêu thị. Mặc dù mệt gần chết, nhưng khi chị ta sờ vào số tiền lương một tháng vừa được trả trong túi và nghĩ đến việc có thể mua cho con trai một đôi giày thể thao mới, khóe miệng Tả Diễm Như vẫn bất giác hơi nhếch lên...
Không ngờ khi Tả Diễm Như vừa đi đến một ngã tư, một bóng đen bất ngờ lao ra từ bên cạnh rồi giật phăng chiếc túi vải trên tay chị ta, bên trong chứa đựng tiền lương cả tháng trời vất vả nên chị ta đâu thể để nó bị cướp dễ dàng như thế được? Vì vậy Tả Diễm Như vừa hét: “Có cướp!”, vừa đuổi theo sát sau lưng người kia.
Tiếc rằng trị an trên con đường này vốn không tốt, ở đây thường xuyên xảy ra những vụ trộm cướp quy mô nhỏ, vì vậy những người đi đường đã tập thành thói quen, đồng thời bọn họ cũng không muốn ra tay giúp đỡ, dù sao có rất ít người sẵn sàng vì người xa lạ mà trêu chọc đến đám côn đồ chuyên làm nghề này.
Tạ Diễm Như cũng đã gần 50 tuổi, hơn nữa chị ta đi làm mệt mỏi cả một ngày nên thể lực không thể bằng được đối phương, Tạ Diễm Như chạy chưa được bao xa thì đã bị đối phương bỏ rơi, chị ta nhìn số tiền đầy mồ hôi và nước mắt của mình cứ thế biến mất với vẻ mặt đầy tuyệt vọng...
Đúng lúc này, tên cướp vừa định chạy vào một ngõ hẻm thì lại bị một thanh niên đạp ngã, chiếc túi vừa cướp được cũng văng ra ngoài. Lúc này Tạ Diễm Như ở phía sau thấy thế bèn vội vàng lảo đảo chạy đến nhặt chiếc túi lên, chị ta vừa định nói cảm ơn thì lại phát hiện người thanh niên này chính là Viên Mục Dã, người mà mình đã từng gặp mặt một lần.
Lúc này, thấy công sức của mình sắp đổ xuống sông xuống biển, gã giật túi xách tức tối móc một con dao găm bóng loáng từ trong túi ra, sau đó hung hăng nói với Viên Mục Dã: “Thằng nhóc, mày chán sống rồi à? Mày có biết đại ca của tao là ai không? Nếu không muốn gặp rắc rối thì mau cút đi!”
Viên Mục Dã lạnh lùng hừ một tiếng: “Ồ, vậy mày thử nói xem, đại ca của mày là ai?”
“Anh Long! Nhiếp Hải Long! Sợ chưa?” Đối phương ngạo nghễ nói.
Viên Mục Dã lập tức muốn bật cười: “Mày là người của Nhiếp Hải Long? Sao thế? Việc buôn chó gần đây khó làm lắm sao? Đến mức các người phải ra đường làm cướp rồi?”
Nghe thấy Viên Mục Dã dễ dàng nói ra thân phận của Nhiếp Hải Long, sắc mặt của đối phương hơi tái xanh, gã biết mình đã gặp được một khối xương cứng, vì vậy gã đành cười xuề: “Đều là anh em trên đường, vậy cậu cũng nên biết sự khó xử của tôi chứ, việc hôm nay coi như tôi không đúng, tôi cũng đã trả lại đồ rồi, cậu xem...”
Không ngờ đối phương còn chưa nói hết lời, Tạ Diễm Như đã lo lắng hỏi: “Ví tiền đâu? Sao không thấy cái ví của tôi đâu cả!”
Viên Mục Dã nghe xong lập tức sầm mặt nhìn đối phương, tên kia sợ hãi liên tục xua tay: “Đại ca, tôi vừa lấy được cái túi mà, đến nhìn còn chưa kịp nhìn nữa!”
Ban đầu, Viên Mục Dã nghĩ rằng gã này còn có đồng bọn, nhưng khi nhìn chiếc túi vải của Tạ Diễm Như, cậu hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra. Hóa ra vừa rồi tên này giật túi đã dùng sức quá mạnh khiến chiếc túi bị rách, sau đó trong quá trình chạy chiếc ví bị văng ra ngoài...
Sau khi hiểu ra điều này, Viên Mục Dã vội vàng quay lại tìm, tiếc rằng vừa rồi có rất nhiều người đứng xem nên không biết ai đã lén nhặt chiếc ví mất rồi. Còn gã giật túi thấy tình huống này thì cũng lén trốn vào trong đám người, chỉ còn lại một mình Tạ Diễm Như đứng ngẩn người tại chỗ.
Viên Mục Dã thấy Tạ Diễm Như lúc đầu khá hoảng sợ, sau đó mất mát rồi hồi phục, cuối cùng là hoàn toàn tuyệt vọng, chị ta trở nên rất chán nản, cứ như vừa bị giáng một đòn mạnh.
Thấy vẻ mặt đáng thương của Tạ Diễm Như, Viên Mục Dã bèn hỏi: “Chị à, chị có muốn tôi đi cùng đến đồn cảnh sát báo án không?”
Tạ Diễm Như bất lực xua tay: “Thôi bỏ đi, tôi thấy cậu hơi lạ mặt, chắc không phải là người ở gần đây hả? Trị an ở nơi này nổi tiếng kém, cho dù báo cảnh sát cũng không tìm được đâu. Cậu đi đi, vừa rồi tôi đã làm phiền cậu rất nhiều rồi!”
Nói xong, Tạ Diễm Như chuẩn bị xoay người rời đi, không ngờ chị ta vừa bước một bước đã khuỵu xuống vì đau, Viên Mục Dã vội vàng đỡ chị ta dậy. Sau khi hỏi thăm mới biết, hóa ra vừa rồi vì sốt ruột nên Tạ Diễm Như chạy quá nhanh, kết quả là vô tình bị trật chân.
Viên Mục Dã nghe xong bèn đỡ Tạ Diễm Như dậy rồi đưa thẳng đến một phòng khám xương khớp gần đó... Trên đường đi, Tạ Diễm Như rất ngại ngùng và liên tục cảm ơn Viên Mục Dã, chị ta còn bảo thời buổi bây giờ những thanh niên có lòng tốt như cậu không còn nhiều nữa.
Viên Mục Dã cười: “Vẫn có người tốt mà, nhưng người tốt bây giờ thường bị lừa nên bọn họ tự nhiên sẽ thêm tâm lý đề phòng, chứ thật ra phần lớn mọi người vẫn còn lòng tốt...”
Tạ Diễm Như cứ nghĩ rằng chân mình chỉ bị bong gân nhẹ, nên sau khi đến phòng khám chị ta bảo Viên Mục Dã cứ về đi, không ngờ bác sĩ kiểm tra xong lại nói: “Tình huống khá nghiêm trọng, chắc là nứt xương rồi... Để an toàn thì chị nên bó bột lại!”
“Hả? Sao có thể như vậy được? Tôi chỉ bị trật chân một chút thôi mà!” Tạ Diễm Như giật mình.
Bác sĩ ngoại khoa nghe vậy bèn nói: “Ở độ tuổi của chị xương hay bị loãng, nếu không chú ý bổ sung canxi trong bữa ăn, xương cốt sẽ rất dễ bị giòn.”
Thấy sắc mặt Tạ Diễm Như không tốt, Viên Mục Dã đoán lúc này đối phương không có tiền, vì vậy cậu tiến lên nói với bác sĩ: “Bác sĩ, vậy xin phiền anh, phải làm gì anh cứ làm thế đi.”
Tạ Diễm Như không ngờ một người thanh niên tình cờ gặp mặt lại tốt bụng như vậy, mặc dù chị ta mất một tháng lương nhưng trong lòng cảm thấy rất ấm áp...
Sau khi chữa trị xong, Viên Mục Dã chủ động thanh toán mọi chi phí, điều này khiến Tạ Diễm Như rất xấu hổ: “Cậu thanh niên, tôi còn chưa biết tên cậu là gì? Cậu giúp tôi nhiều như vậy, tôi cũng không biết phải nói gì nữa! Đi nào, bây giờ cậu về nhà với tôi, trong nhà tôi vẫn còn chút tiền.”
Viên Mục Dã cười: “Tên tôi là Viên Mục Dã, chị cứ gọi tôi là Tiểu Viên đi, chắc chắn tôi phải đưa chị về rồi, còn về chỗ tiền chữa trị, lúc nào chị dư dả thì trả lại cho tôi cũng không muộn...”
Sự giúp đỡ của Viên Mục Dã đã nhanh chóng thu hẹp khoảng cách giữa cậu và Tạ Diễm Như, vì vậy trên đường về, hai người đã chuyển chủ đề sang tận đứa con trai Tả Chú của chị ta.