KKhi Viên Mục Dã và Đoàn Phong vào nhà Triệu Hán Minh, họ lập tức nhận ra sự khác thường trong nhà. Không khí ngập ngụa mùi máu tanh, ắt hẳn không lâu trước đó đã xảy ra chuyện gì chẳng lành.
Trái tim Viên Mục Dã bỗng chùng xuống, cậu chạy ngay vào phòng Triệu Tư Ái, vừa vào cậu đã sững sờ tại chỗ…
Cả đời Viên Mục Dã đều sẽ không quên được cảnh tượng trong phòng, Triệu Hán Minh treo cổ thẳng đứng bên dưới quạt trần, không biết đã chết bao lâu rồi, còn bé Tư Ái nằm ngửa chỏng chơ trên chiếc giường hồng nhạt của mình, lỗ máu ở ngực trông rất rợn người.
Đoàn Phong lập tức bước tới để kiểm tra, nhưng ngay sau đó anh ta ngoảnh đầu sang một bên, không đành lòng nhìn thêm nữa. Không biết bé Tư Ái bị ai moi sống trái tim ra, trước khi chết cô bé còn trừng mắt thật to, vẻ mặt hoảng sợ…
Viên Mục Dã cũng không thể nào ngờ kết cục của cha con Triệu Hán Minh sẽ là thế này, nhất thời cậu ngớ người ra tại chỗ giống như bị sét đánh trúng giữa đỉnh đầu, mặc dù lý trí nói với cậu rằng hiện giờ cậu nên báo cảnh sát ngay lập tức, bảo vệ hiện trường, nhưng cậu nghĩ đến cảnh nhìn thấy bé Tư Ái, trong lòng khó chịu tựa như bị dao cắt.
“Là tôi đã hại chết bọn họ…” Viên Mục Dã tự lẩm bẩm.
Đoàn Phong trầm giọng nói: “Đừng có ôm hết mọi chuyện vào mình, rõ ràng hai cha con bị người ta diệt khẩu. Vừa rồi tôi đã tìm ở trong phòng một vòng, không có trái tim của cô bé… Đối phương sợ lúc cảnh sát khám nghiệm tử thi sẽ xét nghiệm ADN của trái tim, điều tra ra chủ nhân ban đầu của trái tim! Những kẻ đó cũng quá đỗi tàn nhẫn, nghĩ tới cả điều này nữa!”
Viên Mục Dã nhìn về phía Triệu Tư Ái nằm trên chiếc giường nhỏ, trong lòng hối hận muôn phần, tại sao tối hôm đó mình không đưa cô bé đi luôn chứ? Kết quả lại bị những kẻ đó thừa lỗ hổng!
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã vẫn mang vẻ mặt ảo não nên thở dài nói: “Cậu cũng chỉ muốn cho cha con họ một chút thời gian để từ biệt, hơn nữa, trước mắt xem ra sớm hay muộn Triệu Hán Minh cũng sẽ bị diệt khẩu. May mà lúc trước cậu không nói với Từ Lệ quá mức kỹ càng và tỉ mỉ, nếu không có thể những đầu mối kia sẽ bị diệt sạch.”
Viên Mục Dã ngẫm nghĩ, sau đó nhanh chóng tìm kiếm khắp nơi, kết quả là cậu tìm thấy một con dao dính máu ở bên cạnh tủ đầu giường, không cần nghĩ cũng biết, bên trên con dao này nhất định có dấu vân tay của chính Triệu Hán Minh.
Ngay sau đó Đoàn Phong cầm lấy một tờ giấy A4 từ trên tủ đầu giường và nói: “Có một di thư viết tay này… Cậu tới xem thử có phải chữ viết của Triệu Hán Minh không?”
Viên Mục Dã bước đến xem sơ nội dung di thư: Ý đại khái là nói cậu ta đã làm một việc khiến bản thân cảm thấy vô cùng xấu hổ, thật sự không còn mặt mũi để sống tiếp, nhưng lại lo lắng để lại con gái không nơi nương tựa về sau, cho nên dẫn cô bé theo cùng.
Viên Mục Dã xem xong rồi trầm giọng nói: “Tôi không quen thuộc lắm với chữ viết của Triệu Hán Minh, cụ thể có phải cậu ta viết hay không thì phải đợi chuyên gia chữ viết tay của cảnh sát tới xác nhận… Tuy nhiên có thể khẳng định một điều, Triệu Hán Minh tuyệt đối sẽ không giết chết con gái của mình, cho nên từ đó suy đoán ra bức di thư này là giả một trăm phần trăm.”
Đoàn Phong gật đầu: “Chắc chắn vậy! Người bình thường, nếu luyến tiếc để người thân thiết nhất sống trên đời một mình mà nhất định phải dẫn theo chết cùng, ắt sẽ chọn cách chết ít đau đớn nhất, dù thế nào cũng sẽ không đến mức dùng cách tàn nhẫn như vậy đâu!”
Viên Mục Dã liếc nhìn xác của Triệu Tư Ái, bất đắc dĩ thở dài: “Báo cảnh sát đi, mặc kệ thế nào cũng phải an trí cho cha con bọn họ trước hẵng nói…”
Trong cục cảnh Sát, Viên Mục Dã trần thuật với cảnh sát tình hình lần cuối cùng mình gặp Triệu Hán Minh. Cậu còn cố tình nhắc tới bức di thư giả khiến cậu ta cảm thấy “hổ thẹn” kia, cũng là chuyện Triệu Hán Minh tiết lộ hành trình của Từ Lệ, đồng thời cậu còn nhấn mạnh rằng Triệu Hán Minh tuyệt đối không thể nào cùng tự sát với con gái.
Cảnh sát chịu trách nhiệm vụ án này đều là cấp dưới cũ của Từ Lệ, cũng là đồng nghiệp lâu năm của Triệu Hán Minh, mặc dù tất cả bọn họ đều tin lời Viên Mục Dã, nhưng không may là không tìm thấy bất cứ chứng cứ nào...