Sự xuất hiện của Lỗ Văn Ngọc đã phần nào làm dịu đi bầu không khí căng thẳng trong phòng, mặc dù Đoàn Phong đã nói thẳng rằng “Thế chỉ có con gái của anh là con gái thôi à”, nhưng anh ta vẫn không muốn làm tổn thương cô gái nhỏ chẳng hề biết gì này.
Thấy ba người đều không đáp lời, Lỗ Văn Ngọc dường như cũng cảm nhận được bầu không khí có vẻ không bình thường, vì vậy cô ta thận trọng hỏi: “Sao vậy? Có phải mọi người gặp vấn đề khó giải quyết không?”
Lỗ Phong cười đáp: “Không có gì nghiêm trọng đâu, con đi ngủ đi, mấy người bọn cha còn phải thảo luận rất lâu nữa. Sáng mai con có cái hẹn đi chạy thận mà, mau ngủ sớm đi!”
Mặc dù Lỗ Văn Ngọc không muốn lắm, nhưng bây giờ thật sự đã quá muộn, cô ta đành gật đầu: “Vâng, mọi người cứ từ từ trò chuyện đi ạ...”
Sau khi tiễn Lỗ Văn Ngọc đi, Đoàn Phong dường như cũng mất đi sự kiên nhẫn cuối cùng, giọng anh ta trầm xuống: “Ông chủ động đến đồn cảnh sát tự thú hay là để chúng tôi đưa ông đi? Trông ông cũng không đến nỗi nào... Tuyệt đối đừng ép chúng tôi phải ra tay.”
Có lẽ vì sự xuất hiện của Lỗ Văn Ngọc nên vẻ mặt của Lỗ Phong hiện lên một chút hối hận: “Cảm ơn các cậu đã giữ thể diện của một người cha như tôi trước mặt Tiểu Ngọc.” Lỗ Phong nói đến đây thì chỉ vào bức tranh trên tường và bảo: “Đằng sau bức tranh có một cái két sắt, trong đó chính là mạng lưới mua bán nội tạng của tôi trong những năm qua.”
Đoàn Phong nhanh chóng chạy đến đẩy bức tranh ra, anh ta phát hiện đúng là có một cái két sắt được giấu trong tường, Đoàn Phong quay ra hỏi Lỗ Phong: “Mật mã là gì?”
“Chính là chuỗi ngày tháng ở góc dưới bên phải bức tranh, nó cũng là ngày sinh của Tiểu Ngọc...” Lỗ Phong nói.
Viên Mục Dã nghe vậy thì cũng đi tới bên cạnh két sắt, sau khi Đoàn Phong nhập chuỗi số dưới góc phải bức tranh, trên đầu hai người bỗng vang lên tiếng máy móc hoạt động, nhưng hai người còn chưa kịp phản ứng thì một tấm kính thủy tinh cường lực đã chắn giữa họ và Lỗ Phong...
Thấy cả hai bị trúng kế của Lỗ Phong, Đoàn Phong tức giận nói: “Cơ hội chỉ có một lần thôi... Ông hãy nghĩ cho thật kỹ!”
Không ngờ Lỗ Phong lại cười lạnh: “Tôi có thể hiểu tâm trạng của các cậu, nhưng có những chuyện không phải muốn là được đâu... Tôi cũng là một người cha, tôi biết nếu hôm nay tôi bị các người dẫn đi thì con gái tôi sẽ gặp phải điều gì, bởi vì một khi tôi sa cơ, nó sẽ không thể nhận được quả thận để cứu mạng, vì con bé, tôi sẽ không tự thú với cảnh sát đâu.”
Lúc này, Đoàn Phong liếc nhìn bức tường thủy tinh trong suốt đang chắn giữa bọn họ, anh ta khẽ hừ một tiếng: “Ông thật sự nghĩ rằng chỉ bằng một tấm kính vớ vẩn này là có thể ngăn cản chúng tôi sao? Ông đừng quên rằng mấy chục tấn đất cát lần trước cũng không ngăn được chúng tôi...”
Lỗ Phong cười lắc đầu: “Đó chỉ là do mấy người mạng lớn mà thôi, các người đừng coi thường tấm kính cường lực này, đến cả đạn cũng không thể xuyên qua nó được! Hai người có mạnh đến mức nào thì cũng chỉ là thân thể bằng xương bằng thịt, hai người không thể đánh vỡ nó bằng tay không được đâu.”
Thấy vẻ mặt đắc ý của đối phương, cơn tức giận của Đoàn Phong bùng lên, anh ta dùng sức đập mạnh vào tấm kính trước mặt, đúng là nó không hề suy chuyển.
Lỗ Phong thấy thế bèn xua tay: “Tôi khuyên hai người nên tiết kiệm chút sức lực đi, bởi vì lát nữa sẽ có chỗ để hai người mất sức đấy...” Hắn nói xong thì cầm điện thoại trên bàn lên rồi bấm một dãy số, lát sau, bên ngoài biệt thự vang lên tiếng phanh xe, hơn nữa không chỉ một chiếc.
Thật ra Viên Mục Dã biết rất rõ nguyên nhân khiến Lỗ Phong kể câu chuyện thời thơ ấu là để kéo dài thời gian... Nhưng điều khiến cậu bất ngờ là đối phương lại làm như vậy vì mục đích khác, hắn muốn lừa bọn họ vào trong cái bẫy thủy tinh này.