Đối với loại chuyện trèo tường này Viên Mục Dã còn lâu mới theo kịp Đoàn Phong, anh ta dẫn theo Viên Mục Dã rẽ trái rẽ phải uốn lượn trong rừng, cuối cùng dừng lại trước một hàng rào sắt màu đen...
Viên Mục Dã kinh ngạc thốt lên: “Đây là... cửa sau của viện an dưỡng?”
Đoàn Phong khinh thường nhìn hàng rào sắt trước mặt: “Chỉ với cái này? Cũng chỉ có thể giam cầm những bệnh nhân không thể tự sinh hoạt kia rồi!”
Viên Mục Dã cười: “Đó là vì khi người ta xây dựng tường bao của bệnh viện này, không tính đến chuyện có một ngày anh sẽ trèo rào vào trong.”
Đoàn Phong cười sung sướng, sau đó lùi lại chạy lấy đà nhảy lên một cái, nhẹ nhàng bay qua hàng rào vào phía bên kia... Có Đoàn Phong hướng dẫn, Viên Mục Dã đương nhiên sẽ không lớ ngớ, cũng nhanh chóng bắt chước bật qua rào.
Không ngờ hai người vừa qua được rào sắt, Viên Mục Dã đã vội vàng kéo Đoàn Phong đến trốn bên dưới một đình nghỉ mát, vì cách bọn họ không xa có một camera giám sát, may mà Viên Mục Dã nhanh tay nhanh mắt mới không bị phát hiện.
Sau đó hai người đứng trong đình nghỉ mát quan sát một lúc, phát hiện qua một thời gian khá lâu cũng không có người nào đi qua, bọn họ mới chậm rãi đi vòng xung quanh thăm dò, rồi đi thẳng về phía cửa chính...
Đoàn Phong vừa đi vừa nhìn cảnh trí xung quanh, anh ta không khỏi cảm thán liên tục: “Hội phí một năm gần năm trăm nghìn tệ đúng là không uổng, cậu nhìn điều kiện nơi này xem, đúng là chết ở đây cũng đáng!”
Viên Mục Dã không có tâm trạng thưởng thức cảnh vật xung quanh, chỉ muốn nhanh chóng tìm được Lỗ Văn Ngọc, bởi vì cậu thực sự lo lắng đến tình trạng sức khỏe của cô gái ấy, nhưng diện tích của bệnh viện này quá lớn, hai người họ nhất thời không biết đi đâu để tìm Lỗ Văn Ngọc.
Sau đó, hai người đi thêm một đoạn nữa thì nhìn thấy phía đối diện có một cô y tá đang đẩy một người lớn tuổi dáng vẻ tiều tụy đi dạo bằng xe lăn, hai người vừa đi vừa nói chuyện phiếm... Viên Mục Dã nhanh tay kéo Đoàn Phong trốn ra sau một cây đại thụ bên đường, lén nghe hai người kia nói chuyện.
“Ông Lê, ông nhìn xem thời tiết hôm nay đẹp quá!” Nữ y tá xinh đẹp cười.
Ông lão kia ngước mắt nhìn trời, sau đó yếu ớt nói: “Ừ, rất đẹp... cũng không biết tôi còn được nhìn thấy thời tiết đẹp thế này bao nhiêu lần nữa.”
Nữ y tá dịu dàng đáp lời: “Ông nghe ông nói kìa... cháu nghe bác sĩ Lý nói, thuốc ông đang dùng có hiệu quả rất tốt.”
Nhưng ông lão lại lắc đầu: “Cũng chỉ là chuyện ngày một ngày hai mà thôi. Cô gái, tôi thấy hơi khát, cô có thể quay lại phòng bệnh mang bình trà Ô Long tôi đã pha sẵn mang ra đây không?”
Cô y tá ngập ngừng: “Ông có thể ở đây một mình được chứ?”
Ông lão cười: “Có gì mà không được, chỗ này cũng không có ai khác... mau đi đi.”
Cô y tá không có cách nào, chỉ có thể quay người chạy về phía khu nội trú... Không ngờ cô gái kia vừa chạy đi không xa, ông lão ngồi trên xe lăn lại nói: “Đi ra cả đi!”
Viên Mục Dã và Đoàn Phong đứng sau cây đại thụ đều giật mình, còn tưởng là ông lão đang nói chuyện với người khác, nhưng lại nghe ông lão nói tiếp: “Còn không mau đi ra đây, từ nãy tôi đã biết hai người trốn sau cây rồi.”
Không ngờ một ông lão ở tuổi này mà thính lực còn tốt như vậy, không còn cách nào khác, Viên Mục Dã và Đoàn Phong đành phải bước ra khỏi gốc cây...
Ông lão ngồi trên xe lăn nhìn hai người bọn họ, đầu tiên là đánh giá một lượt, sau đó mới nói: “Tôi thấy hai cậu cũng không giống phường trộm cướp, lén lút đến đây làm gì?”
Viên Mục Dã cười giải thích: “Không nói dối ông, chúng cháu đến đây thăm một người bạn, nhưng bảo vệ ở cổng không cho chúng cháu vào, nên chúng cháu mới phải dùng đến hạ sách này.”
Ông lão bình tĩnh nhìn hai người một lúc, sau đó vừa cười vừa nói: “Nơi này đúng là có quá nhiều quy định, nhưng những người bị đưa đến đây cơ bản đều cách cái chết không xa, xem ra người bạn của các cậu cũng bị bệnh rất nặng!”
Viên Mục Dã gật đầu: “Cô ấy đúng là bị bệnh nặng, vừa mới hai mươi tuổi đã phải đối mặt với sinh tử, mà người nhà của cô ấy lại vừa có chuyện nên không thể đến thăm nom, cho nên bọn cháu muốn đến thăm cô ấy.”
“Hai mươi tuổi... là một cô gái trẻ à?” Ông lão nghi ngờ nói.
Đoàn Phong tò mò: “Không ngờ ông chẳng những có thính lực siêu việt mà còn có năng lực bói toán?”
Ông lão cười lớn: “Đúng là tôi có thính lực tốt đấy, còn năng lực bói toán thì không dám nhận, bởi vì bây giờ trong bệnh viện chỉ có duy nhất một người trẻ tầm hai mươi tuổi mới đến, là một cô gái... Chẳng trách, những lão già hom hem như chúng tôi quanh năm suốt tháng làm gì có người đến thăm, chứ đừng nói là có người giống như các cậu mạo hiểm trèo tường đi vào.”