Trác Thiếu Quân nhìn Viên Mục Dã: “Hay là... dùng năng lực của anh kiểm tra xem?”
Viên Mục Dã ngạc nhiên, cậu hiểu ngay Trác Thiếu Quân nói đến cái gì, cậu bèn nhìn xung quanh rồi bảo: “Hiện trường vẫn còn mới, chờ sau khi cảnh sát đến kiểm tra hiện trường rồi tính tiếp.”
Không bao lâu sau cảnh sát đến nơi, phán đoán sơ bộ của họ cũng là Triệu Chính Phi chết do tự sát. Còn về phần động cơ tự sát... thì tạm thời chưa biết được, vì trước khi chết anh ta cũng không hề để lại bất cứ thông tin gì nói rõ nguyên nhân vì sao anh ta tự sát.
Bà Trác vì quá đau lòng mà phải nhập viện ngay đêm hôm ấy, suốt thời gian đó Trác Khải Phong vẫn luôn ở bên bà, Trác Thiếu Quân muốn đến bệnh viên thăm mẹ nhưng bị Trác Khải Phong ra lệnh không được phép rời khỏi nhà một bước.
Theo lý thuyết, khi nhà họ Trác xảy ra chuyện như vậy, Viên Mục Dã vốn không nên tiếp tục ở lại nơi này, nhưng Trác Khải Phong lại nhiều lần đề nghị Viên Mục Dã ở lại thêm vài ngày, đồng thời còn nhấn mạnh rằng không nên để Trác Thiếu Quân ở một mình, sợ rằng hắn sẽ quá đau lòng vì cái chết của Triệu Chính Phi.
Viên Mục Dã phỏng đoán, không phải Trác Khải Phong lo lắng Trác Thiếu Quân ở một mình sẽ đau lòng, mà chủ yếu là ông ta lo lắng Trác Thiếu Quân sẽ gặp nguy hiểm. Dù sao hiện giờ ai nấy trong nhà họ Trác cũng đang rất lo lắng vì cái chết của Triệu Chính Phi, nếu như Trác Thiếu Quân gặp chuyện ở đúng thời điểm này thì sẽ rất phiền phức.
Sáng hôm sau, Trác Thiếu Quân bảo bác Lưu cho tất cả mọi người rời khỏi phòng Triệu Chính Phi, sau đó để Viên Mục Dã một mình đi vào hiện trường, muốn thông qua khả năng đọc từ trường tư duy của Viên Mục Dã xem lại những gì đã xảy ra khi đó...
Sau khi Viên Mục Dã vào phòng, đầu tiên cậu nhắm mắt lại để tập trung tinh thần, khi cậu mở mắt ra, đồng hồ trên tường hiển thị thời gian của buổi tối ngày hôm qua, mà lúc này Triệu Chính Phi đang ngồi ngây người trong phòng.
Từ y phục trên người Triệu Chính Phi có thể thấy, sau khi rời khỏi bữa tối anh ta vẫn luôn ngây người ngồi ở nơi đó... Trong trí nhớ của Viên Mục Dã, mặc dù hôm nay Triệu Chính Phi về nhà hơi muộn, nhưng trong bữa cơm cũng không có biểu hiện bất thường nào, tại sao một người vừa về phòng không được bao lâu thì đã nghĩ quẩn chứ?
Trong lúc Viên Mục Dã vẫn còn đang nghi ngờ, cậu nhìn thấy Triệu Chính Phi chán nản đứng dậy, dường như đang muốn tìm kiếm thứ gì đó trong phòng. Anh ta gần như lục tung các ngăn tủ để tìm thứ gì đó nhưng vẫn không tìm thấy thứ mình muốn... Cho đến khi anh ta tìm thấy một khẩu súng lục trong ngăn kéo đầu giường.
Viên Mục Dã có thể khẳng định, trước khi Triệu Chính Phi nhìn thấy khẩu súng kia, anh ta không hề có bất kỳ ý định tự sát nào, mà khi nhìn thấy khẩu súng, nó như đã nhắc nhở anh ta điều gì đó...
Mặc dù Triệu Chính Phi hơi chần chừ, nhưng cuối cùng anh ta vẫn cầm khẩu súng lên, sau đó có vẻ mệt mỏi dựa vào đầu giường. Cùng lúc đó, Viên Mục Dã nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường và phát hiện thời gian này cách lúc vang lên tiếng súng nổ không xa.
Thật ra, có nhiều người tự sát hoàn toàn là do bốc đồng, nếu như người đó có thêm thời gian để suy nghĩ xem mình có đáng chết hay không, thì hẳn có thể tránh được bi kịch xảy ra. Triệu Chính Phi cũng không ngoại lệ, đầu tiên anh ta cười khổ, nhìn chằm chằm vào khẩu súng ngắn một lúc, rồi cầm nó lên chống vào cằm mình, bóp cò súng... Đoàng một tiếng, cảnh vật xung quanh nháy mắt quay trở lại hiện thực.
Khi Viên Mục Dã ra khỏi phòng, Trác Thiếu Quân đang đứng dựa vào tường hành lang chờ cậu, thấy Viên Mục Dã đi ra, Trác Thiếu Quân vội vàng hỏi: “Triệu Chính Phi thực sự tự sát ư?”
Viên Mục Dã gật đầu, sau đó trầm giọng nói: “Hiện giờ vẫn chưa tìm ra bất cứ động cơ nào...”