Trừ khẩu cung của Viên Mục Dã ra, cảnh sát không tìm thấy bất cứ manh mối nào chứng minh hai cha con Triệu Hán Minh bị người ta mưu sát ở nhà họ, mà nhà Triệu Hán Minh lại ở trong một khu chung cư cũ kĩ, đừng nói là camera giám sát, ngay cả cái cổng cũng không có, cho nên càng đừng hy vọng có thể quay được cảnh hung thủ vào nhà.
Mà khẩu cung của Viên Mục Dã lại chứng minh nội dung trong di thư của Triệu Hán Minh, cậu ta nghĩ nhầm rằng mình tiết lộ tài liệu vụ án đang điều tra mới dẫn đến cái chết của Từ Lệ, nhưng điều này lại không thể chứng minh rằng tai nạn xe của ba người Từ Lệ không phải ngoài ý muốn, dẫu sao những điều Viên Mục Dã nói cũng chỉ là suy đoán cá nhân của cậu… Đồng thời cũng không có ai biết rốt cuộc Triệu Hán Minh đã tiết lộ thông tin của vụ án cho ai?
Viên Mục Dã và Đoàn Phong cũng hết cách, chỉ đành về số 54 rồi tính kế khác.
Sáng sớm hôm sau, cả đám Viên Mục Dã đều ngồi trong phòng họp với khuôn mặt u sầu. Đại Quân thấy không khí hơi u ám nên mở miệng nói: “Hiện giờ cũng không phải chúng ta không hề có manh mối, ít nhất đám Triệu Khôn vẫn còn sống đó, chỉ tội nghiệp cho cô bé kia, chịu khổ đến thế... cuối cùng vẫn chết.”
Đoàn Phong hừ khẽ: “Nhìn là biết kẻ giết cha con Triệu Hán Minh là tay già đời, hiện trường không để lại bất cứ dấu vết gì, trên dao và di thư cũng chỉ kiểm tra ra vân tay của chính Triệu Hán Minh…”
Viên Mục Dã thở dài nói: “Thật sự không biết những người đó đã dùng cách này để kiểm soát bao nhiêu người bán mạng thay chúng nữa, một khi những người đó mất đi giá trị hoặc là uy hiếp tới chúng... họ sẽ lập tức bị vứt bỏ không chút do dự.”
Vì chuyện của hai cha con Triệu Hán Minh, Viên Mục Dã không ngủ cả đêm, mặc dù bề ngoài trông cậu vẫn có vẻ vững vàng và bình tĩnh, nhưng sự căm giận trong lòng đã lên tới đỉnh điểm tự bao giờ… Lệ Thần bị chìm xuống biển sâu, Từ Lệ bị xe đâm chết, bé Tư Ái bị moi sống mất trái tim, mỗi một chuyện này đều phải có người lấy lại công bằng cho bọn họ.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã xoay người nói với Đoàn Phong: “Không thể tiếp tục điều tra như vậy nữa, không những tốn thời gian và sức lực mà còn sẽ khiến nhiều người chết vì nó hơn…”
Đoàn Phong thấy biểu cảm của Viên Mục Dã nghiêm túc liền nhíu mày hỏi: “Vậy cậu muốn thế nào?”
Viên Mục Dã nghiêm mặt nói: “Bảo Tằng Nam Nam làm hai báo cáo kiểm tra sức khoẻ giả, một tờ là bản thân cô ấy, một tờ khác là của tôi, đã đến lúc chúng ta thả mồi câu cá rồi.”
Tằng Nam Nam gật đầu đáp: “Không thành vấn đề, cứ để cho tôi…”
Kế hoạch của Viên Mục Dã là để Tằng Nam Nam vào nằm ở bệnh viện trung tâm thành phố của Triệu Khôn và Trương Bác với bệnh án giả cần cấy ghép thận, sau đó lại loan tin, nói cô ấy muốn bỏ số tiền lớn tìm kiếm một quả thận có độ phù hợp cao với mình…
Cùng lúc đó, Lệ Thần cũng chính là Nhiếp Hải Long lại đưa báo cáo kiểm tra sức khoẻ của Viên Mục Dã cho Triệu Khôn, bởi vì hai tài liệu đều là đồ giả, nên Viên Mục Dã chắc chắn là người hiến tặng phù hợp nhất với Tằng Nam Nam trên đời này.
Đoàn Phong nghe xong kế hoạch của Viên Mục Dã thì ngờ vực hỏi: “Kế hoạch này của cậu nghe thì hoàn hảo đấy, nhưng hình như thực hiện hơi khó khăn. Ví dụ như làm sao cậu có thể bảo đảm người của bệnh viện không làm kiểm tra cho cô nhóc Tằng?”
Viên Mục Dã cười đáp: “Anh không biết rồi, thật ra các bệnh viện lớn ở thủ đô đều có thể tìm thấy bệnh án trên dữ liệu điện tử của nhau. Chỉ cần Tằng Nam Nam nghĩ cách xâm nhập vào một hệ thống lưu trữ bệnh án của một bệnh viện có uy tín trong đó để làm giả tạo ca bệnh của mình, bệnh viện trung tâm thành phố sẽ ghi nhận bệnh án trước đó của Tằng Nam Nam, ít nhất trước khi tiến hành phẫu thuật, họ sẽ không bắt cô ấy làm những kiểm tra cùng kiểu nữa.”
Đoàn Phong ngẫm nghĩ và cảm thấy đây là cách nhanh nhất trước mắt để bắt được những kẻ đó, hơn nữa người chịu trách nhiệm bắt Nhiếp Hải Long lại là người của bọn họ… Nhưng anh ta vẫn không yên tâm cho lắm: “Có cần báo trước chuyện này cho cảnh sát không?”
Viên Mục Dã lắc đầu nói: “Vẫn nên thôi đi, hai cảnh sát đã chết vì vụ án này rồi. Tôi không muốn có thêm người vô tội bởi vậy mà chết nữa… Nếu đối phương thích che giấu bản thân, vậy tôi sẽ khiến cho chúng mãi mãi biến mất trên đời này.”