Phó viện trưởng trong nhất thời không thể giải thích được sự cố của camera giám sát, vì vậy anh ta đành gọi giám đốc hậu cần và đội trưởng an ninh đến. Hai người này nhớ lại, đúng thật là có một vấn đề nhỏ với camera theo dõi vào ngày hôm đó, nhưng bọn họ đã nhanh chóng giải quyết nó.
Viên Mục Dã vội vàng truy hỏi: “Vấn đề gì khiến camera giám sát của tầng bốn bị tê liệt hoàn toàn thế?”
Đội trưởng Chu nghe vậy bèn ngần ngại nhìn phó viện trưởng, anh ta không biết mình có nên nói hay không. Phó viện trưởng thở dài: “Lão Chu à, anh cứ nói thật xem đã có chuyện gì xảy ra đi!”
Đội trưởng Chu thấy phó viện trưởng đã lên tiếng nên đành phải nói sự thật: “Sau khi chúng tôi phát hiện camera giám sát ở khu nội trú ngày hôm đó có vấn đề, chúng tôi lập tức sai người đến kiểm tra và phát hiện có người đã tắt camera theo dõi ở tầng bốn. Nhưng sau khi kiểm tra toàn diện tầng bốn, chúng tôi không phát hiện bất cứ vấn đề nào.”
Đoàn Phong lạnh lùng hừ một tiếng: “Chết người rồi mà còn nói là không có vấn đề à?”
Vẻ mặt đội trưởng Chu trở nên căng thẳng: “Chết người? Không thể nào? Hôm đó... chỉ có cô Lỗ phòng 409 qua đời thôi mà? Chẳng phải cô ấy không chết vì bệnh sao?”
“Một người bất kỳ cũng có thể dễ dàng tắt camera giám sát của mấy người à? Xảy ra chuyện như vậy, tại sao không báo cáo?” Phó viện trưởng lạnh lùng chất vấn.
Thấy sắc mặt của phó viện trưởng vô cùng khó coi, đội trưởng Chu biết vấn đề không hề nhỏ, vì vậy anh ta vội vàng giải thích: “Chuyện này... Chuyện này đúng là chúng tôi đã mắc sai sót trong công việc, sau đó chúng tôi điều tra và phát hiện một nhân viên bảo vệ mới vào làm đã tắt nhầm camera giám sát của tầng bốn, bởi vì lúc đó chúng tôi không nhận thấy được sự nghiêm trọng của vấn đề nên không báo cáo kịp thời.”
Phó viện trưởng nghe vậy thì không nhịn được xua tay ra hiệu anh ta đừng nói nữa, nhưng Viên Mục Dã thấy vậy lại tiếp tục truy hỏi: “Đội trưởng Chu, tôi có thể xem lịch trực vào ngày xảy ra sự cố không?”
Đội trưởng Chu vội vàng lấy điện thoại di động ra rồi bật lịch trực lên: “Có sáu nhân viên bảo vệ trực vào ngày hôm đó, trong số đó có Lưu Lực An, Triệu Đức Thắng, Tôn Hữu Tài, Ngô Minh, Nguyễn Mộc Thủy, Vương Chí Bằng... Đúng rồi, chính là sáu người này, người tắt nhầm camera là Triệu Đức Thắng, người mới vào làm gần đây.”
Viên Mục Dã hiểu rằng Ngô Minh đã lợi dụng nhân viên bảo vệ mới vào chưa quen thuộc hệ thống camera theo dõi để hướng dẫn cậu ta tắt camera trên tầng bốn, sau đó còn làm đối phương gánh tội thay cho mình để hoàn toàn thoát khỏi chuyện này...
Lúc này, Đoàn Phong lên tiếng: “Thế hôm nay bọn họ có đi làm không?”
Đội trưởng Chu vội vàng trả lời: “Ngoài Ngô Minh xin nghỉ vì có việc riêng, tất cả những người khác đều đang làm nhiệm vụ.”
Viên Mục Dã gật đầu và nói với phó viện trưởng: “Đến lúc này rồi thì mọi việc đã rõ, anh định xử lý chuyện này thế nào?”
Phó viện trưởng không trả lời ngay mà quay sang bảo đội trưởng an ninh cùng giám đốc hậu cần rời đi, sau đó mới cười và nói: “Hai cậu có thể cho tôi gọi điện xin phép viện trưởng trước được không, sau đó tôi sẽ cho các cậu một câu trả lời.”
Viên Mục Dã hiểu rằng anh ta không phải là lãnh đạo cao nhất trong viện, vì vậy cậu thông cảm: “Đương nhiên là được, nhưng tôi hy vọng các anh có thể cân nhắc ưu và nhược điểm của chuyện này, dù sao thì đây cũng là một vụ án hình sự.”
Phó viện trưởng liên tục gật đầu: “Yên tâm yên tâm, điều đó là chắc chắn rồi, hai cậu hãy chờ một lát.”
Trong lòng Viên Mục Dã biết đối phương đã bị họ hù dọa, việc gọi điện báo cảnh sát chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, những gì họ có thể làm bây giờ là chuẩn bị cả hai phương án, một mặt họ sẽ cho Ngô Minh thời gian để tự thú, mặt khác họ khuyến khích viện điều dưỡng báo cảnh sát, dù sao cũng phải xác định nguyên nhân cái chết của Lỗ Văn Ngọc thì mới chính thức lập án được.
Mọi chuyện đúng như dự đoán của Viên Mục Dã, phía viện điều dưỡng đã gọi điện báo cảnh sát ngay hôm đó. Cùng lúc đó, “sấm sét” ẩn giấu tại nhà riêng ở ngoại ô của Nhiếp Hải Long cũng nổ tung, nhưng cảnh sát đã nhanh chóng phong tỏa tin tức, mặc dù bên ngoài biết có một danh sách như vậy tồn tại, nhưng không ai biết nội dung cụ thể...
Hiện tại ở nước S không có quy định rõ ràng hành vi của người mua nội tạng là bất hợp pháp, vì vậy cảnh sát chỉ có thể bảo vệ quyền con người và quyền riêng tư của họ không bị xâm phạm.
Kể từ khi Từ Lệ mất, Viên Mục Dã chỉ có thể tìm hiểu những diễn biến mới nhất của vụ án qua tin tức, nhưng xét từ bản chất của vụ án này, thông tin mà cảnh sát có thể tiết lộ ra ngoài là rất hạn chế.
Tối hôm đó, Viên Mục Dã bất ngờ nhận được một cuộc gọi lạ, lúc đầu cậu còn tưởng đó là cuộc gọi chào hàng, không ngờ sau khi nhấc máy Viên Mục Dã nghe thấy một giọng nói quen thuộc: “Sao anh còn chưa về nhà? Kim Bảo đâu rồi?”
Viên Mục Dã ngẩn ra rồi kinh ngạc hỏi: “Cậu là...?”
Đối phương cười hỏi ngược lại: “Anh thử đoán xem?”
Viên Mục Dã lập tức biết đối phương là ai, cậu giật mình: “Cậu ra bằng cách nào thế?”
Đối phương sốt ruột nói: “Đừng nói nhảm nữa, mau về nhà đi, thời gian của tôi có hạn!”
Sau khi dập máy, Viên Mục Dã vội vàng chạy về nhà, vừa bước vào cửa cậu đã thấy một người đàn ông quen thuộc đang đứng trong phòng khách, Viên Mục Dã nhìn chằm chằm đối phương một lúc mới nhớ ra đã gặp người này ở đâu, hóa ra anh ta chính là người quản ngục đã dẫn Lệ Thần ra ngoài lần trước.
Viên Mục Dã buồn cười hỏi: “Cậu chiếm thân thể người khác rồi vượt ngục à?”
Lệ Thần cười gian: “Yên tâm, tôi chỉ mượn tạm thôi, tên nhóc này cả người đầy bệnh, ở nhà lại có một đám họ hàng hang hốc... Tôi cũng chướng mắt cơ thể này!”
Viên Mục Dã cười lắc đầu: “Mấy ngày nay thế nào? Vụ án gần xong rồi hả?”
Lệ Thần thở dài: “Vẫn tạm thời chờ đợi, anh còn không biết quy trình xét xử của nước S sao? Nhưng nói chung cũng bắt được gần hết rồi, mấy tên đàn em của Lỗ Phong cũng đã khai việc bọn chúng giết hại Từ Lệ và Triệu Hán Minh thế nào...”
Viên Mục Dã nghe xong khẽ thở phào, cuối cùng cậu cũng đã đòi lại công bằng cho Từ Lệ, mặc dù người chết không thể sống lại, nhưng dù sao cũng tốt hơn là chết không rõ ràng... Vừa nghĩ đến Từ Lệ, Viên Mục Dã lại cảm thấy đau khổ, nếu không phải cậu kéo anh ấy vào điều tra vụ án này thì Từ Lệ sẽ không phải nhận kết cục đó.
Thấy vẻ mặt Viên Mục Dã hơi cô đơn, Lệ Thần bèn an ủi: “Anh không cần phải tự trách mình vì chuyện của Từ Lệ, sinh mạng của con người vốn rất mong manh, cho dù không xảy ra chuyện đó, anh ta cũng không sống quá 50 tuổi đâu.”
Viên Mục Dã chưa bao giờ được nghe kiểu an ủi như vậy, cậu vừa tức giận vừa buồn cười hỏi: “Cậu dựa vào đâu mà nói người ta không sống quá 50 tuổi?”
Lệ Thần nhún vai: “Áp lực công việc của Từ Lệ rất lớn, lại thường xuyên thức đêm, ăn cơm không có giờ giấc cố định, bụng lúc nào cũng lúc no lúc đói. Lần cuối cùng tôi gặp Từ Lệ đã nhận ra cơ thể anh ta có rất nhiều vấn đề. Nói chung nó đều do thói quen sinh hoạt không tốt gây ra, mặc dù không nguy hiểm tính mạng nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy... Sớm muộn gì cũng đột tử.”