Cha mẹ nuôi của Lỗ Phong không ngờ rằng đứa con nuôi luôn thật thà ngoan ngoãn lại ăn trộm giấy tờ nhà và hộ khẩu rồi bỏ trốn. Nhưng lúc họ tức tối chạy đến xưởng nơi Lỗ Phong làm việc, ông chủ ở đó lại thông báo: “Thằng nhóc này nhận tiền ứng lương ba tháng xong là trốn mất dạng rồi. Mấy người là cha mẹ nó hả, đến đúng lúc lắm, có phải các người nên trả cho tôi số tiền mà con các người nợ không nhỉ?”
Sau khi biết được sự thật, cha mẹ nuôi tức giận chạy thẳng đến đồn cảnh sát trình báo vụ việc. Khi cảnh sát nghe nói Lỗ Phong là một người trưởng thành và cầm theo bất động sản đứng tên mình bỏ trốn, cảnh sát thậm chí còn không thèm lập án mà đã đuổi thẳng cổ cha mẹ nuôi của hắn ra ngoài.
Mặc dù Lỗ Phong thoát khỏi cha mẹ nuôi tham lam, nhưng trên người hắn chỉ có ba tháng lương bèo bọt, vì cuộc sống, hắn nhất định phải tìm một công việc để kiếm tiền nuôi bản thân...
Mặc dù Lỗ Phong đã là người trưởng thành, nhưng hắn chỉ mới tốt nghiệp trung học, ngoài sức khỏe ra thì chẳng có gì cả. Vì vậy trong vài năm đầu, hắn làm hết việc này đến việc khác, từ phu khuân gạch ở công trường đến nhân viên rửa bát trong quán ăn, thảm nhất phải kể đến chuyện hắn đã từng khuân xác trong nhà tang lễ suốt hơn một năm trời.
Trên thực tế, các nhà tang lễ bây giờ không còn cần nhân lực khuân xác nữa, nhưng bọn họ cần nhân viên khuân di thể lên xe tang để chuyển đến nhà tang lễ. Có một số trường hợp đặc biệt mà người bình thường vẫn e ngại không muốn đi, chính là đến hiện trường một số vụ chết không tự nhiên...
Thường thì tử thi trong tình huống này không hề nguyên vẹn, nếu là hiện trường giết người còn tốt một chút, bởi vì trong tình huống này, cơ quan cảnh sát sẽ đưa xác về khám nghiệm, sau đó mới giao cho nhà tang lễ hỏa táng... Nhưng có một số hiện trường khá thảm, ví dụ như tai nạn xe, nhảy lầu tự tử.
Lúc đó Lỗ Phong chuyên làm loại công việc này, mặc dù số lần không nhiều nhưng tiền công lại cao, hơn nữa công việc này cũng không có quá nhiều yêu cầu, chỉ cần gan dạ, tố chất tâm lý mạnh là được, quan trọng nhất là hắn có nhiều thời gian đi học đêm để nâng cao trình độ học vấn của mình.
Chính công việc này đã giúp Lỗ Phong làm quen với bệnh viện và xác chết, nhờ thế khiến hắn từng bước trở thành Lỗ đại sư bí ẩn mà mọi người vẫn hay bàn tán... Lúc đầu, Lỗ Phong rất chăm chỉ làm việc, nhưng đồng nghiệp lại chê cười hắn là một thằng ngốc có lộc mà không biết hưởng.
Hóa ra một số người chết có một vài vật phẩm cá nhân có giá trị, người đồng nghiệp đưa Lỗ Phong vào nghề là Lưu Bằng thường chiếm luôn những vật này làm của riêng. Trong tình huống bình thường, cho dù người nhà nạn nhân không tìm thấy những vật đó, bọn họ cũng chỉ nghĩ là nó bị mất trong lúc xảy ra tai nạn chứ không nghi ngờ rằng người nhân viên khuân xác sẽ lấy nó. Vì dù sao ở trong mắt mọi người, những thứ ấy cũng không phải là vật may mắn.
Tuy nhiên, Lỗ Phong lại cảm thấy làm như vậy không được đường hoàng cho lắm, vì vậy mỗi lần Lưu Bằng đề nghị chia chiến lợi phẩm, hắn đều từ chối. Lưu Bằng thường chê cười Lỗ Phong quá ngu ngốc, có lộc mà không biết hưởng...
Giờ phút ấy, Lỗ Phong vẫn muốn làm một người bình thường, sống một cuộc sống đều đều ổn định, hắn muốn tiết kiệm tiền thuê nhà để không cần phải ở chen chúc trong kho hàng của nhà tang lễ nữa.
Không ngờ có một ngày Lưu Bằng bị phát hiện khi đang trộm di vật của người chết. Trong lúc cấp bách, gã đã nhét những món đồ ấy vào túi áo khoác của Lỗ Phong... Sau khi sự việc xảy ra, người nhà của người chết gọi điện báo cảnh sát, và cảnh sát đã tìm được một sợi dây chuyền vàng cùng một chiếc nhẫn kim cương lớn trong túi Lỗ Phong.
Mặc dù Lỗ Phong liên tục khẳng định không phải mình ăn trộm, nhưng cảnh sát vẫn coi hắn như kẻ tình nghi rồi bắt giữ. May mà giám đốc của nhà tang lễ đứng ra bảo lãnh, đồng thời gia đình kia cũng không muốn tiếp tục truy cứu nữa, cuối cùng chuyện này được giải quyết bằng cách đóng phạt là xong.
Nhưng toàn bộ số tiền Lỗ Phong vất vả tiết kiệm được đã bay sạch sau khi đóng phạt, hắn bỗng cảm thấy sống một mình thật mệt mỏi. Không có người thân, không bạn bè, đến cả số tiền vất vả dành dụm được cũng đã mất, vì vậy thời gian đó Lỗ Phong đột nhiên không còn động lực phấn đấu nữa, hắn bắt đầu sống những ngày tháng mơ mơ màng màng...
Cho đến một ngày, người bảo lãnh cho Lỗ Phong là Giám đốc Lưu tìm đến, ông ta hỏi hắn có dự định gì cho tương lai không, lúc đầu Lỗ Phong còn tưởng đối phương hỏi vui nên lắc đầu, nói: “Đi đến đâu hay đến đó vậy, nghĩ nhiều cũng vô ích...”
Không ngờ những lời tiếp theo của Giám đốc Lưu lại khiến Lỗ Phong ngạc nhiên: “Tiểu Lỗ, tôi thấy cậu rất thông minh, cứ kiếm sống như vậy cũng không phải cách lâu dài... Tôi đang có một công việc có thể giúp cậu thay đổi tình trạng hiện tại của mình, không biết cậu có muốn làm không!”