Trưa hôm sau, Tằng Nam Nam gửi thông tin về mẹ con nhà họ Tả vào điện thoại của Viên Mục Dã, điều khiến cậu bất ngờ là, Tả Chú cũng đã từng được phẫu thuật ghép tạng...
Theo dữ liệu, Tả Chú đã được ghép thận khi mới 15 tuổi, để cứu con trai, Tả Diễm Như không chỉ hiến một bộ phận cơ thể mà còn tiêu gần hết tài sản trong nhà.
Nhưng điều khiến Viên Mục Dã bất ngờ là, Tả Diễm Như không hiến thận cho con trai mình mà lại hiến gan cho một người xa lạ.
Sau khi đọc xong dữ liệu, Viên Mục Dã tiện tay đưa điện thoại cho Đoàn Phong và nói: “Tả Chú và mẹ của cậu ta đều đã từng phẫu thuật ghép tạng, nhưng một người là nhận còn một người là cho...”
Đoàn Phong cầm điện thoại, định nói rằng điều đó chẳng phải rất bình thường hay sao? Nhưng khi nhìn thoáng qua nội dung, anh ta lại nhíu mày: “Hai mẹ con này thú vị đấy, một người nhận thận của người khác, còn một người hiến gan cho người lạ, nhìn thế này... có vẻ như có mùi bị trao đổi ở đây.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Chắc chắn là như vậy, với thu nhập của Tả Diễm Như, kể cả chị ta có đập nồi bán sắt cũng rất khó để trang trải chi phí cấy ghép nội tạng, vì vậy Tả Diễm Như dùng lá gan khỏe mạnh của mình để đổi một quả thận khỏe mạnh cho đứa con trai.”
“Có lẽ đúng vào lúc đó, Tả Chú mới tiếp xúc với dây chuyền công nghiệp đen này...” Đoàn Phong trầm ngâm nói.
Mọi chuyện điều tra đến bước này, bao gồm cả Nhiếp Hải Long thì đã xuất hiện năm thành viên quan trọng trong chuỗi công nghiệp đen. Trong đó, tay bác sĩ trẻ Trương Bác gửi thông tin của khách hàng cần cấy ghép nội tạng đến nhân viên chuyển phát nhanh Mạch Tử Lâm, bằng cách thông qua quản lý an ninh Triệu Khôn. Sau đấy Mạch Tử Lâm dựa vào phương thức chuyển phát nhanh để đưa tư liệu đến tay học sinh cấp ba Tả Chú, cuối cùng Tả Chú sẽ mã hóa thông tin để đăng lên trang web bất hợp pháp ở nước ngoài.
Nhưng người chịu trách nhiệm tiếp nhận thông tin của những khách hàng này là ai? Hiển nhiên không phải Nhiếp Hải Long, hắn chỉ là một người làm công việc bẩn thỉu nên không thể làm việc ghép nội tạng tinh vi như vậy được. Cho nên người nhận thông tin trên mạng chắc chắn phải là một người khác...
Sau đó, Viên Mục Dã bảo Hoắc Nhiễm kiểm tra thử trang web bất hợp pháp ở nước ngoài kia, họ phát hiện trên đó có đủ các loại giao dịch bất hợp pháp, chỉ có thứ mà người ta không nghĩ tới chứ không có thứ gì không dám đăng lên.
Đoàn Phong xem bài đăng của Tả Chú ở trang web nước ngoài: “Sau khi Tả Chú xem thông tin khách hàng trên mạng, cậu ta sẽ tìm người cung cấp phù hợp, sau đó báo lại cho Nhiếp Hải Long bắt người... Nhưng chẳng phải Lệ Thần nói là từ đầu đến cuối chỉ có Triệu Khôn tiếp xúc với Nhiếp Hải Long thôi sao?”
Viên Mục Dã suy nghĩ một lúc rồi nói: “Thông tin về người cung cấp sẽ được chuyển qua chuyển lại giữa Tả Chú và Mạch Tử Lâm, cuối cùng sẽ là Triệu Khôn thông báo cho Nhiếp Hải Long.”
Đoàn Phong liên tục thở dài: “Những kẻ này làm việc thật sự quá bí mật, nếu chúng ta không có Nhiếp Hải Long làm tay trong, chắc sẽ rất khó để bắt hết bọn chúng.”
Viên Mục Dã nhìn kỹ thông tin của Tả Chú rồi bảo: “Tôi cảm thấy chuyện này phải đột phá từ chỗ của Tả Chú, dù sao cậu ta là người trẻ nhất nên phòng tuyến tâm lý cũng yếu nhất.”
“So với Tả Chú... Tôi cảm thấy mẹ của cậu ta là Tả Diễm Như còn dễ đột phá hơn, hay cậu tìm cơ hội thử tiếp xúc với cô ta?” Đoàn Phong cười gian.
Siêu thị nơi Tả Diễm Như làm việc là một trong những chuỗi siêu thị lớn ở thủ đô, lượng khách ở đây rất đông, Tả Diễm Như phụ trách khu vực thực phẩm tươi sống nên lại càng bận hơn so với người khác...
Lúc này, Viên Mục Dã đang cầm một quả bí đỏ màu xanh sẫm và một quả bí vàng với vẻ mặt bối rối ở khu vực thực phẩm tươi sống, cậu không biết nên chọn quả nào, Tả Diễm Như ở cách đó không xa thấy thế bèn chủ động đi đến và nói: “Màu xanh ngọt hơn nhưng ít nước, màu vàng nhiều nước nhưng lại ít đường.”
Viên Mục Dã nghe xong bèn đặt quả màu vàng xuống, sau đó ngượng ngùng nói với Tả Diễm Như: “Cảm ơn chị, đây là lần đầu tiên tôi đi mua rau nên chẳng có kinh nghiệm gì...”
Tả Diễm Như cười: “Thanh niên bây giờ ít người tự nấu cơm lắm, họ toàn quen gọi món bên ngoài thôi, người có thể tự mình đi mua đồ như cậu đã là rất tốt rồi.”
Thấy Tả Diễm Như là người xởi lởi, Viên Mục Dã bèn nhờ chị ta tư vấn về mấy món cần mua, sau đó cậu chọn vài món rau quả đã chế biến sẵn rồi rời đi, thật ra Viên Mục Dã không thật sự muốn mua thức ăn, cậu chỉ tìm cơ hội để làm quen với Tả Diễm Như.
Rất nhanh... Cơ hội này đã đến.