Đó là một căn phòng trọ rất đơn sơ, nhìn là biết chủ nhà đã vi phạm quy định, xây dựng lung tung. Trên cửa sổ là cửa kính vỡ không biết từ bao giờ, chỉ dán tạm bằng băng dính, bụi bám dày bên trên, từ đó rất dễ nhận thấy rằng tạm thời không có dự định thay tấm kính mới.
Lúc này Viên Mục Dã bước đến gõ nhẹ cửa phòng, vốn tưởng sẽ là Ngô Minh ra mở cửa, ai ngờ lại nghe thấy một giọng nói khá non nớt vang lên đằng sau cửa: “Ai thế?!”
Không ngờ người mở cửa lại là một bé gái tám, chín tuổi, Viên Mục Dã vội mỉm cười nói: “Chào cháu, đây là nhà của Ngô Minh phải không? Các chú là... đồng nghiệp ở đơn vị chú ấy làm việc.”
Bé gái đáp một cách nhút nhát và sợ sệt: “Cha cháu đi chợ mua thức ăn, một lát sẽ về ạ.”
Đoàn Phong thấy chỉ có một bé gái ở nhà nên nói bằng vẻ mặt ôn hoà: “Em bé ơi, nếu cha cháu sắp về thì có thể cho các chú vào nhà chờ không?”
Nghe vậy, bé gái chẳng đề phòng gì cả mà để cho cả hai người vào. Đoàn Phong thấy thế nói khẽ với Viên Mục Dã: “Cô bé con này không có lòng đề phòng gì cả, lỡ đâu chúng ta là người xấu thì làm sao?”
Viên Mục Dã buồn cười quá: “Người tốt người xấu không phải đều là một mình anh thôi à?!”
So với bề ngoài đơn sơ rách nát, bày trí trong phòng có vẻ ấm áp hơn nhiều. Trên tường dán giấy dán tường màu hồng nhạt, một chiếc giường tầng phổ thông cũng treo đầy thú bông nhỏ trong phim hoạt hình mà các bé gái thích.
Chắc hẳn bình thường nhà chẳng có khách khứa tới, cho nên không có lấy cái ghế dài để ngồi. Bé gái nhìn quanh, dường như cảm thấy để hai ông chú cao to đứng giữa nhà chẳng ra làm sao, vì thế qua lời mời nhiệt tình của cô bé, Viên Mục Dã và Đoàn Phong đành phải ngồi trên chiếc giường tầng dưới được phủ khăn trải giường hình heo con màu hồng nhạt.
Viên Mục Dã không ngờ trong nhà Ngô Minh sẽ có một bé gái, hơn nữa xem tất cả đồ dùng trong phòng, ắt hẳn cũng chỉ có gã và bé gái sống. Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã thuận miệng hỏi: “Bình thường cũng chỉ có cháu và cha ở đây ư?”
Bé gái gật đầu và đáp: “Dạ, tiền thuê nhà ở thủ đô đắt lắm, cha con cháu chỉ có thể thuê được phòng nhỏ như này thôi. Cha nói cha sẽ nhanh được tăng lương, đến lúc ấy sẽ đón bà nội lên ở chung.”
Lúc này Đoàn Phong tiện tay cầm một con thú bông lên vuốt ve vài cái, sau đó cười bảo với bé gái: “Trước kia cha cháu từng nói với các chú là anh ấy đến thủ đô để tìm bác của cháu, giờ tìm được rồi à?”
Bé gái lắc đầu: “Chưa ạ… Cha bảo bác đã đến nơi rất xa, chúng cháu sẽ không tìm thấy được.”
Ba người đang nói chuyện thì cửa phòng bỗng bị người mở ra từ bên ngoài, Ngô Minh xách một ít rau xanh đi vào. Khi gã nhìn thấy Viên Mục Dã và Đoàn Phong, cơ thể đứng khựng ngay tại chỗ.
Đương nhiên Viên Mục Dã không thể nói gì trước mặt bé gái, vì thế cậu bèn mỉm cười: “Ngô Minh, là đội trưởng Chu bảo chúng tôi đến đây tìm anh để giải đáp một vài chuyện công việc.”
Biểu cảm của Ngô Minh có vẻ hơi căng thẳng khi nghe vậy. Đầu tiên gã liếc nhìn con gái, sau đó cố nói với Viên Mục Dã bằng giọng điệu bình thường: “Trong phòng chật quá, chúng ta vẫn nên ra ngoài nói đi!” Sau đó gã lại dặn dò con gái: “Con ở nhà làm bài tập cho xong nhé, một lát nữa cha sẽ về.”
Sau đó ba người ra bên ngoài phòng trọ, ai ngờ lúc này vừa vặn có một người đàn ông bước ra từ tiệm mạt chược bên cạnh. Gã ta nhìn thấy Ngô Minh thì nói thẳng luôn vào mặt: “Cậu còn định kéo dài tiền thuê nhà tháng này tới khi nào nữa hả?!”
Ngô Minh lập tức xấu hổ nói: “Anh Vương, thêm vài ngày nữa đơn vị chúng tôi sẽ phát lương, đến lúc đó nhất định tôi sẽ gửi tiền cho anh.”
Có thể do thấy có người ngoài nên người đàn ông nể mặt Ngô Minh, không nói gì nữa, chỉ ném mạnh tàn thuốc xuống đất, sau đó quay đầu trở lại tiệm mạt chược.
Đoàn Phong thấy xung quanh đây người đến người đi, cũng không phải chỗ để nói chuyện, anh ta bèn tiện tay chỉ chiếc ô tô đậu ở cách đó không xa: “Lên xe chúng tôi nói chuyện đi!”
Mặc dù Ngô Minh đoán được lý do hai người Viên Mục Dã đến đây, nhưng vẫn ôm tâm lý may mắn đi lên xe cùng họ: “Các anh tìm tôi không phải vì chuyện hôm đó tôi chặn xe của các anh đấy chứ?! Lúc ấy tôi cũng chỉ làm việc theo quy định thôi. Nếu hôm đó tôi cho các anh vào, hôm sau tôi sẽ bị viện điều dưỡng đuổi thẳng cổ ngay! Các anh cũng thấy tình hình của tôi đấy, nếu không có công việc này…”
Viên Mục Dã vừa nghe thế bèn chặn họng Ngô Minh: “Trước hết anh đừng căng thẳng, hôm nay chúng tôi đến đây là muốn hỏi anh một chút, về chuyện của chị gái anh…”
Ngô Minh không ngờ Viên Mục Dã vừa mở miệng đã hỏi chuyện chị gái Ngô Quyên, gã cảnh giác nói: “Chị gái tôi… các anh hỏi chị ấy làm gì? Chị ấy đã mất tích nhiều năm lắm rồi.”
Viên Mục Dã không muốn quanh co với gã nên đi thẳng vào vấn đề: “Ắt hẳn anh đã xem tin nóng trong khoảng thời gian trước rồi nhỉ?”
Ngô Minh không trả lời vấn đề một cách chính diện, mà hỏi ngược lại với vẻ ngờ vực: “Các anh là ai? Cảnh sát ư?!”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Chúng tôi là một cơ quan đặc biệt, cùng điều tra vụ án này với cảnh sát, những thùng dầu dưới biển là do chúng tôi phát hiện. Nếu tôi không đoán nhầm, trong số đó hẳn là có chị gái Ngô Quyên của anh.”
“Tôi không biết các anh đang nói cái gì… Nếu hai anh tìm tới vì chuyện này, tôi nghĩ các anh tìm nhầm người rồi. Chị gái tôi chỉ cãi nhau với gia đình thôi, chờ chị ấy suy nghĩ cẩn thận rồi tất nhiên sẽ quay về. Chị ấy không thể nào bị người ta nhét vào thùng dầu rồi dìm xuống đáy biển được!” Ngô Minh nói bằng biểu cảm cứng đờ.
Đoàn Phong tóm lấy ngay kẽ hở trong lời Ngô Minh nói: “Không phải cậu không biết chúng tôi đang nói cái gì ư? Làm sao cậu biết trong thùng dầu đựng xác chết?”
“Tôi… mấy hôm trước tin tức đó luôn lên tốp tìm kiếm, đương nhiên tôi biết chứ!” Ngô Minh tiếp tục mạnh miệng.
Đoàn Phong cố tình hù dọa gã: “Thật ra chúng tôi có thể tới tìm cậu thì nói lên rằng chúng tôi đã điều tra được tất cả chi tiết về cậu rồi, cho nên cậu hãy nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói.”
Nghe vậy, Ngô Minh như quả bóng cao su đột ngột bị xì hơi, môi gã run nhè nhẹ: “Phải… là tôi thấy tên của chị gái ở trên tivi, nhưng tôi không có dũng khí để đi nhận xác. Tôi cảm thấy chắc chắn đó là người trùng tên trùng họ thôi.”
“Cậu cũng xem tin tức thủ phạm chính sa lưới hai ngày trước phải không?” Đoàn Phong tiếp tục truy hỏi.
Lúc này đây Ngô Minh phủ nhận một cách nhanh chóng: “Tôi đâu có nhiều thời gian chú ý những việc này như vậy. Các anh cũng vừa thấy tình hình nhà tôi rồi đó, tôi phải nuôi con gái, phải nuôi mẹ già, tìm chị gái cũng chỉ nhân tiện thôi, có thể tìm được dĩ nhiên là tốt, thật sự không tìm thấy thì tôi cũng chẳng có cách nào.”
Ai ngờ lúc này Đoàn Phong đột nhiên bẻ lái: “Cậu quen Lỗ Phong chứ?”
Ngô Minh gật đầu: “Quen, ông ta là cha của cô Lỗ vừa mới qua đời ở viện điều dưỡng.”