“Động!” Một tiếng nổ long trời lở đất, khuấy động cuồng lưu linh năng, tiếng gầm thét của núi rừng và biển cả vọng vào tai Lê Tín, tựa như lưỡi dao sắc lạnh rạch toạc không gian. Một trảo ác ma khổng lồ, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa, vồ tới sau lưng, nhưng Lê Tín đã kịp thời kích hoạt gia tốc, thân hình lóe lên, tránh thoát khỏi lưỡi hái tử thần trong gang tấc.
“Oanh!” Tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng, không gian xung quanh tựa hồ cũng run rẩy, xuất hiện những vết rạn nứt đáng sợ, như thể sắp vỡ vụn thành tro bụi. “Ta… sẽ bắt được ngươi!” Tiếng gầm gừ đầy thù hận của ác ma vang vọng, đuổi theo Lê Tín trong dòng xoáy loạn lưu. Hắn biết, kéo dài nữa chỉ là đường cùng.
Lê Tín bắt đầu tính toán, trong chớp mắt đã phát kiến ra đường sống. Hắn cần phải thu liễm khí tức phàm trần, ngụy trang thành một phần của thế giới này, hòa mình vào bóng tối của ác ma. Hắn bắt đầu rút đi sức mạnh từ ba sinh vật dị không gian khác: Linh Võng Dục Hoa, Dục Hác Giới Linh, và Tinh Uyên Thực Sát. Những nguồn năng lượng này hòa quyện cùng linh năng của Lê Tín, tạo ra một trường năng lượng kỳ dị, mang theo những ba động tương đồng với khí tức của quỷ dữ.
Tuy nhiên, sự ngụy trang này chỉ giúp Lê Tín giảm bớt nguy hiểm, chứ chưa thể hoàn toàn thoát khỏi sự truy lùng. Bởi lẽ, trong vực thẳm này, ác ma không chỉ săn mồi những sinh vật từ vũ trụ hiện thực, mà còn tàn sát lẫn nhau, tranh giành quyền lực. Như cỗ máy chiến tranh bạo ngược chi tử đài mà Lê Tín từng chiếm được, chính là minh chứng cho sự tàn khốc này – sử dụng động cơ ác ma để nghiền nát những kẻ yếu đuối hơn. Kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, thôn phệ linh năng của đối phương, một quy luật tàn khốc đã ăn sâu vào bản chất của không gian này. Thậm chí, ngay cả giữa tứ đại Tà Thần, cũng không tồn tại sự hòa bình. Những thuộc hạ của chúng liên tục giao tranh, tần suất chiến tranh còn vượt xa cả những cuộc chiến giữa vũ trụ hiện thực và vực thẳm. Từ những cuộc đụng độ giữa ma quân cấp thấp, cho đến những trận chiến quy mô lớn giữa các hạm đội chiến hạm, tất cả đều diễn ra không ngừng nghỉ.
Kể từ khi ngụy trang khí tức, Lê Tín đã tránh được rất nhiều phiền phức. Hắn âm thầm tính toán thời gian, và sau hơn nửa tháng, cuối cùng cũng cảm nhận được sự thay đổi trong lá cờ trong tay. Ngay khi tín hiệu hiện ra, Lê Tín lập tức lao ra khỏi dòng năng lượng cuồng loạn. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn kinh ngạc đến nghẹn lời. Hắn dường như đã đặt chân đến tận cùng của vực thẳm.
Nơi đây không còn là hư không mờ mịt, mà là một đại lục rộng lớn, vững chãi như một pháo đài bất khả xâm phạm. Mặt đất dưới chân Lê Tín vô cùng kiên cố, có lẽ còn cứng rắn hơn cả hợp kim cấp C. Hắn ngẩng đầu lên, và đôi mắt không khỏi co rút. Trên bầu trời, không phải là bóng tối vô tận, mà là những tinh cầu rực rỡ, những thế giới sống động, những tinh cầu chứa đựng sự sống!
Mặc dù giữa các tinh cầu, khoảng cách vẫn còn bao la, chưa đến mức lực hấp dẫn tương hỗ có thể chi phối, nhưng đối với Lê Tín, chúng tựa như những viên ngọc bích khổng lồ lơ lửng, vừa gần gũi đến rợn người, vừa xa xôi đến thăm thẳm. Khoảnh khắc nào đó, hắn lại cảm thấy chúng như muốn va chạm, nuốt chửng lấy hắn. Một tiếng thở dài não nuột bật ra từ lồng ngực, “Trời đất ơi, ta lại lạc vào nơi nào đây?!”
Cảnh tượng phi lý này, chỉ có thể kiến thức được trong những không gian dị thường, những vực sâu của vũ trụ mà khoa học không thể nào giải thích. Những tinh cầu sống này hiển nhiên không phải do tự nhiên sinh ra trong không gian á ma này, mà là sản phẩm của những nghi lễ hủ hóa tàn độc, được lũ ác ma bắt giữ từ vũ trụ hiện thực, rồi kéo về đây giam cầm. Lê Tín khẽ nhíu mày, ánh mắt chuyển từ những thiên thể kỳ dị xuống chiếc cờ xí trong tay. Kể từ khi đặt chân lên mảnh đại lục này, nó liền im lìm như một pho tượng đá, hoàn toàn mất đi sự rung động, sự sống động như vừa mới trải qua trong dòng năng lượng hỗn loạn.
Chỉ còn lại một sợi tơ mảnh mai, đứt đoạn, lay động yếu ớt, hướng về một phương hướng xa xăm trên đại lục, như một lời chỉ dẫn mơ hồ. Lê Tín siết chặt cán cờ, giọng nói đầy giận dữ, “Ngươi bây giờ mới biết sợ sao?!” Nhưng lời than vãn đã muộn, hắn chỉ còn cách nghiến răng, bước tiếp trên con đường đầy chông gai này. Mặt đất dưới chân hắn mang một màu đỏ sẫm, gần như đen kịt, tựa như đã bị tưới tắm bằng máu tươi rồi phơi khô trong gió. Để tạo nên sắc thái ghê rợn này, không biết đã có bao nhiêu sinh mạng phải tan thương.
Lê Tín quỳ xuống, nhẹ nhàng nắm lấy một vốc đất, dùng linh năng phân tích thành phần. Ngạc nhiên thay, không có dấu vết của máu tươi, chỉ là năng lượng thời gian đậm đặc đã thấm sâu vào lòng đất. Hắn bóp nát nắm đất trong tay, tiện tay vứt xuống, “Nơi này…nồng độ năng lượng thật là kinh người!” Hắn lẩm bẩm, “Chắc hẳn nhét thứ đất này vào động cơ của một con quái vật vỡ vụn, cũng đủ để đốt cháy, cung cấp năng lượng rồi.” Cảm thán về độ tinh khiết của năng lượng nơi đây, Lê Tín tiếp tục hành trình, cảnh vật xung quanh vẫn hoang vu, tiêu điều.
Đi mãi, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy một dấu hiệu của sự sống – một cái cây. Nhưng đó không phải là một cái cây theo đúng nghĩa, thân cây xiêu vẹo, cành lá khẳng khiu, trông thật kỳ dị. Trên thân cây không chỉ mọc lá, mà còn có những sinh vật lân giáp kỳ lạ bám trụ. Và khi Lê Tín dùng linh năng quan sát, hắn kinh hoàng phát hiện ra rằng, cái cây này…thực sự đang sống! Nó là một loại ác ma, một sinh vật quái dị ẩn mình dưới lớp vỏ cây.
Cây cổ thụ sừng sững giữa không gian, tựa một pho tượng đá khổng lồ, run rẩy trước khí thế áp đảo. Hiện tại, nó hoàn toàn tê liệt, không dám lay một cành lá. Lê Tín đứng trên thân, uy áp vô hình tỏa ra, khiến thân gỗ già cỗi của cây kia như muốn tan ra thành tro bụi.
Lê Tín chậm rãi tiến lại gần, gõ nhẹ lên thân cây, đồng thời vận chuyển linh năng, giọng nói trầm như tiếng chuông cổ vang vọng: "Ngươi hãy nói cho ta biết, đây là nơi nào?"
Đối diện với vấn đề sắc bén như lưỡi dao, ác ma cây không dám chậm trễ dù chỉ một khắc. Một luồng linh năng yếu ớt bùng lên, đáp lời với sự run rẩy: "Kính chào cường giả vĩ đại!"
"Nơi này là Sley Hoang Nguyên!"
"Ta chỉ là một thụ linh, xin ngài thứ tội cho sự bất lực, không thể hành lễ…"
Nghe đến cái tên Sley Hoang Nguyên, một tia ký ức chợt lóe trong tâm trí Lê Tín. Hắn như xuyên qua màn sương mờ của thời gian, trở về những ngày tháng còn là phó quan của Lục Quyền, khi lần đầu đối mặt với quầng mặt trời ác ma. Sau khi tiêu diệt sinh vật tà ác đó, hắn đã thu được một tín hiệu linh năng kỳ lạ, trong đó ẩn chứa những thông tin về vùng đất này.
"Sley Hoang Nguyên… học thức về vùng đất này…"
Khi đó, Lê Tín đã không mặn mà với kiến thức này, bởi hắn lựa chọn con đường cận chiến, rèn luyện bản thân trở thành một cỗ máy chiến tranh bất khả chiến bại.
Lê Tín lẩm bẩm, giọng nói như vọng lại từ vực sâu: "Sley Hoang Nguyên…"
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt quét qua khung cảnh xung quanh. Quả nhiên, nơi đây là một vùng hoang nguyên bao la, cằn cỗi. Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc, là bầu trời phía trên. Thay vì một vầng dương, vô số tinh cầu lấp lánh, tạo nên một vũ trụ thu nhỏ, kỳ dị và đáng sợ.
Lê Tín chợt nhớ đến Nhật Miện Võ Sĩ, kẻ cũng sinh ra từ Sley Hoang Nguyên. Một mối liên hệ mơ hồ hiện ra trong đầu hắn. Liệu nơi này có liên quan đến quầng mặt trời giáo đường? Hay đây chính là hang ổ của Tà Thần quầng mặt trời?
Ý nghĩ này khiến Lê Tín cảm thấy rùng mình. Hắn lo sợ rằng, chỉ một khoảnh khắc nữa thôi, những đơn vị quầng mặt trời ác ma cường đại sẽ xuất hiện, hoặc bản thân hắn sẽ bị Tà Thần chú ý đến. Một áp lực vô hình đè nặng lên vai, khiến không khí xung quanh trở nên ngột ngạt.
Gốc cây kia, cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần, run rẩy không ngừng, ngay cả một tiếng động nhỏ cũng không dám phát ra.
Cuối cùng, sau một hồi suy tư, Lê Tín quay ánh mắt sắc lạnh về phía ác ma cây. Đôi mắt hắn lóe lên tia sáng lạnh lẽo, như lưỡi dao sắc bén.
Ác ma cây kinh hoàng kêu lên: "Đại nhân, ta còn hữu dụng! Ta nói hết! Ta nói tất cả!"
Nhưng đã quá muộn. Trong khoảnh khắc tiếp theo, bàn tay của Lê Tín đã chụp lấy thân cây, nghiền nát nó thành tro bụi. Một tiếng rắc rưới vang lên, báo hiệu sự kết thúc của sinh vật tội nghiệp.
"Tín hiệu linh năng đã được thu thập!"