Từ khoảng cách rất xa, Sử Đằng và những người khác đã nhìn thấy những tia điện phóng ra từ đỉnh tháp liên lạc. Họ chưa từng thấy loại tia chớp nào như vậy trước đây, nó tựa như một cái cây khổng lồ mọc ngược, các tia hồ quang phóng ra từ đỉnh tháp, biến mất vào bầu không khí ẩm ướt kèm theo những tiếng nổ tanh tách dữ dội. Ngay cả lớp sương mù dày đặc cũng không thể ngăn cản ánh sáng chói lòa đó, toàn bộ bầu trời bị chiếu sáng rực rỡ. Kèm theo một tiếng nổ chói tai, Sử Đằng, Cát Tử, Mộc Mộc và Trác Thức đều kinh hãi lùi lại phía sau.
"Trời đất ơi." Mộc Mộc khẽ thốt lên.
Trong khoảnh khắc cơn bão sấm sét ập xuống, dòng điện khổng lồ hơn năm trăm nghìn ampe xuyên qua bộ phận thu sét trên đỉnh tháp liên lạc, truyền với tốc độ ánh sáng dọc theo toàn bộ cáp siêu dẫn, đi qua thiết bị laser bên trong lò phản ứng nhiệt hạch rồi đổ xuống lòng đất. Trong 0,001 giây dòng điện đi qua, nhiệt lượng cao sinh ra đã làm bốc hơi toàn bộ lớp cách điện và lớp chắn của mạng lưới truyền tải. Đại Nhạc đã đánh giá thấp độ ẩm trong bầu khí quyển của Titan, không khí có độ ẩm cao như thế này không thể coi là chất cách điện. Điện áp cao dễ dàng đánh thủng không khí, những tia hồ quang dài hàng trăm mét vung vẩy như những sợi roi từ đỉnh tháp, trông giống như mái tóc dài phát sáng mọc ra từ cái đầu hói của tháp liên lạc – cứ như thể có một gã thần kinh với mái tóc dài lê thê đang đứng trên đỉnh tháp nhảy múa vậy.
Sử Đằng thúc giục những người khác trốn vào trong khoang điều áp, đóng chặt cửa khoang lại. Những sợi roi hồ quang thô dài quất mạnh vào lớp vỏ ngoài của trạm Cassini, phát ra tiếng nổ tanh tách cùng những tia lửa bắn tung tóe.
"Tia chớp này cứ như vật sống vậy, mọi người không thấy nó giống con rắn sao?" Lưu Bồi Già ló đầu ra từ sau lưng Sử Đằng, tấm tắc kinh ngạc.
Sử Đằng quay đầu lại, cau mày nhìn hắn một hồi lâu.
"Sao chỉ có mỗi thằng khốn nhà ngươi quay lại? Đại Nhạc đâu?"
Lưu Bồi Già ngẩn người.
Đại Nhạc đâu?
Rõ ràng Đại Nhạc vẫn đang ở ngay sau lưng hắn mà...
"Anh Sử! Anh Sử!" Mộc Mộc đột nhiên nắm chặt tay Sử Đằng, chỉ lên phía trên đầu, "Anh nghe đi! Mọi người nghe kỹ xem."
Những người xung quanh đều im lặng. Trong tiếng ồn ào dữ dội của môi trường bên ngoài, họ nghe thấy tiếng "ù ù" khe khẽ phát ra từ bên trong trần nhà trên đầu mình.
"Đây là âm thanh gì vậy?" Mộc Mộc mở to mắt.
"Hệ thống tuần hoàn không khí." Trác Thức ngẩn ngơ nói, "Đây là quạt của hệ thống tuần hoàn không khí! Điện... điện đã khôi phục rồi!"
Sử Đằng quay người lao thẳng vào trong tòa nhà của trạm Cassini.
Lò phản ứng nhiệt hạch đã khởi động lại thành công, nguồn điện dồi dào đang thông qua mạng lưới truyền tải đi vào tòa nhà chính của trạm Cassini. Sử Đằng dẫn những người khác đi dọc hành lang, phía trên đầu họ, những bóng đèn chiếu sáng lần lượt bật sáng. Hệ thống tuần hoàn không khí và thiết bị kiểm soát nhiệt độ bắt đầu vận hành. Từ trái sang phải, từ dưới lên trên, ánh đèn sáng rực xuyên qua từng ô cửa sổ – sau hai mươi năm, trạm tiền tiêu vốn đã chìm vào giấc ngủ dài này lại một lần nữa tỉnh giấc.
Trong phòng thí nghiệm P3, đèn chỉ báo của máy chủ máy tính sau khi được cấp điện bắt đầu nhấp nháy với tần suất cao.
Đại Bạch đã tỉnh lại.
---❊ ❖ ❊---
Đại Bạch? Gọi ngươi là Đại Bạch được không?
Được.
Ngươi có thể nhìn thấy chúng ta không?
Không thể.
Ta phải làm thế nào để ngươi nhìn thấy chúng ta? Kết nối một chiếc camera có ích không?
Rất xin lỗi, người dùng thân mến, trạng thái hiện tại của tôi không còn nguyên vẹn, dữ liệu bên trong máy chủ bị thất lạc nghiêm trọng, không có khả năng nhận diện khuôn mặt.
Tôi là Triệu Mộc Mộc.
Chào cô, cô Triệu Mộc Mộc thân mến.
Sao ngươi biết ta là nữ?
Bởi vì thói quen nhập liệu của cô thiên về người dùng nữ hơn, nên tôi đoán cô là nữ giới.
Mọi người vây thành một vòng, trao đổi ánh mắt với nhau.
Triệu Mộc Mộc dùng máy tính xách tay kết nối với máy chủ, Đại Bạch cuối cùng đã khởi động lại thành công. Đại Nhạc, Trác Thức và Lưu Bồi Già đã xoay xở rất lâu mới khôi phục được nó về trạng thái có thể đối thoại – nói đến Đại Nhạc, anh ta đã may mắn thoát chết, lê lết cơ thể mò về được trạm Cassini, vừa về tới nơi đã đá Lưu Bồi Già một cái, mắng hắn không nghĩa khí, chuồn nhanh hơn ai hết. Lưu Bồi Già đáp rằng tình huống lúc đó nếu hắn không chạy nhanh thì cả hai sẽ cùng mất mạng.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Đại Nhạc đã bị sét đánh trúng. Nếu lúc đó anh ta ở ngoài mà không có vật che chắn thì mười Đại Nhạc cũng đã bốc hơi ngay lập tức. May mắn thay, bộ Thiết Phù Đồ đã cứu mạng anh. Lớp vỏ nhựa kỹ thuật của Thiết Phù Đồ có một lớp lưới kim loại đan dày đặc, lớp lưới này đóng vai trò như một lồng Faraday dưới tác động của sét. Dòng điện khổng lồ theo lớp lưới kim loại truyền xuống đất, Đại Nhạc kỳ diệu thay không hề hấn gì, chỉ bị ngã một cú.
Điện lực trong trạm Cassini đã được khôi phục, Sử Đằng bắt đầu bắt tay vào việc sửa sang tòa nhà cũ nát này.
Khôi phục điện lực chỉ là bước đầu tiên, tiếp theo còn phải xác định mức độ hư hại của trạm Cassini và lập kế hoạch sửa chữa. Hiện tại, tòa nhà chính của trạm chỉ có phòng thí nghiệm P3 là có thể sử dụng, Sử Đằng hy vọng có thể dọn dẹp thêm được nhiều không gian hơn.
Trong khi đó, những người khác đang bận rộn với Đại Bạch.
Ban đầu họ không đặt nhiều hy vọng vào trạng thái của Đại Bạch, dù sao thì chiếc máy tính này đã phơi mình trong môi trường khắc nghiệt của Titan quá lâu. Máy tính bình thường trong cái lạnh âm hơn một trăm độ chắc chắn đã hỏng từ lâu. Nhưng Đại Nhạc và những người khác đã thể hiện khả năng sửa chữa tuyệt vời – Mộc Mộc và Cát Tử nhìn mấy gã đàn ông này tháo vỏ máy ra thao tác như hổ vồ, vừa nhập một chuỗi mã dài ngoằng khó hiểu, vừa lẩm bẩm những câu kỳ quặc không ai hiểu nổi, cuối cùng đẩy máy chủ ra: Chắc là được rồi.
Triệu Mộc Mộc bán tín bán nghi kết nối máy tính xách tay vào, mở khung chat rồi gõ "HELLO?".
Con trỏ trên màn hình máy tính nhấp nháy từng nhịp.
Mọi người xung quanh đều nín thở.
Vài giây sau, con trỏ di chuyển, nó gõ ra một chữ ngắn gọn: "Hi."
Trái tim Mộc Mộc bị niềm vui sướng to lớn chiếm trọn.
Đại Bạch đã sống lại.
Triệu Mộc Mộc gõ bàn phím:
Chúng tôi tổng cộng có sáu người, gồm tôi, Sử Đằng, Cát Tử, Trác Thức, Lưu Bồi Già và Đại Nhạc, chúng tôi là thành viên phi hành đoàn của tàu khai khoáng "Hades".
Vài giây sau, con trỏ nhấp nháy trên màn hình máy tính xách tay bắt đầu di chuyển, từng chữ một hiện ra:
Chào các bạn, các thành viên phi hành đoàn "Hades".
Triệu Mộc Mộc: Chào ngươi.
Đại Bạch: Xin hỏi có thể cho tôi biết, các bạn tìm thấy tôi ở đâu không?
Triệu Mộc Mộc: Ở bên trong trạm Cassini trên Titan.
Đại Bạch: Tôi vẫn đang ở trong trạm Cassini trên Titan.
Triệu Mộc Mộc: Đúng vậy, chúng tôi vì tàu vũ trụ gặp nạn nên mới hạ cánh khẩn cấp xuống đây, hiện đang trú ẩn trong trạm Cassini.
Đại Bạch: Rất tiếc khi nghe tin này, lại càng tiếc hơn vì tôi không thể giúp được gì nhiều... Cô Triệu Mộc Mộc, tôi có một câu hỏi muốn hỏi cô.
Triệu Mộc Mộc: Hỏi đi.
Đại Bạch: Xin hỏi trong trạm Cassini có người sống sót không?
Triệu Mộc Mộc: Ý ngươi là hai mươi năm trước sao?
Đại Bạch: Hai mươi năm trước?
Triệu Mộc Mộc: Bây giờ là ngày 18 tháng 3 năm 2121.
Đại Bạch: Đồng hồ của tôi vẫn dừng lại ở năm 2101, nó đã bị hỏng rồi. Vậy xin hỏi, hai mươi năm trước trong trạm Cassini có người sống sót không?
Triệu Mộc Mộc: Không có.
Đại Bạch: Rất tiếc khi nghe tin này, tôi cứ ngỡ cô Mặc Dư có thể trốn thoát khỏi đây.
Triệu Mộc Mộc: Bây giờ ngươi có khả năng kiểm soát trạm Cassini không?
Đại Bạch dừng lại vài giây rồi trả lời: Rất tiếc, hiện tại tôi đã mất khả năng kiểm soát mọi thứ, không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì, cũng không làm được gì cả.
Mọi người có chút thất vọng.
Đại Bạch vất vả lắm mới sửa xong lại chẳng giúp được gì, chỉ là một cỗ máy trò chuyện vô cảm.
Triệu Mộc Mộc: Chúng tôi có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi ngươi.
Đại Bạch: Mời cô cứ tự nhiên.
Triệu Mộc Mộc: Chúng tôi muốn biết, hai mươi năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong trạm Cassini?