Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3622 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 5
không cẩn thận liền biến tính*

❊ ❊ ❊

[*Không cẩn thận liền biến tính: không cẩn thận sẽ bị thay đổi giới tính. Đại khái là bé Thiên Âm nhìn nhầm giới tính của người ta á]

Ngay tức khắc, xuyên qua vài sợi tóc, một khuôn mặt xinh đẹp làm người ta hít thở không thông rơi vào mắt nàng.

Trong nhất thời, nàng kích động đến gương mặt đỏ bừng, hai mắt chăm chú nhìn người nọ, mắt cũng không chớp một cái. Hoặc là nói, nàng hoàn toàn bị diện mạo của người này làm kinh sợ ngây người!

Làn da trơn nhẵn trắng mịn như ngọc, như để lộ ra chút men sau cơn say, cái trán trắng noãn sáng sủa, hàng lông mày xanh đen, tóc mai bay bay, một nốt chu sa giữa mi tâm, trung hòa vẻ rực rỡ trên khuôn mặt yêu nghiệt. Trên đôi mắt nhắm chặt, từ lúc rèm mi hình cánh quạt hơi run rẩy, ở dưới đáy mắt phát họa nên một đường viền đẹp đẽ. Mũi thẳng tấp này, môi nở nang, không có chỗ nào mà không tinh xảo tới cực điểm, giống như vị thần được vẽ dưới ngòi bút, đẹp đến không nói nên lời, lộ ra mị hoặc vô ngần. (Hy: tui học văn miêu tả dở lắm, đoạn này -____- mọi người thông cảm.)

Đây là tiên nữ ư?

Vẫn ở trong sự kinh diễm, trong đầu Thiên Âm hiện lên một ý nghĩ như vậy. Cánh tay phải đỡ người nọ không tự chủ xoa lên bộ ngực bằng phẳng!

Là nam tiên!!

Thiên Âm kích động muốn hét chói tai, xem ra tiên sinh kẻ chuyện không hề gạt người nha, nam tiên lớn lên cũng có thể khuynh quốc khuynh thành như thế!

“Ô? Đây là cái gì?” Cảm giác bàn tay sờ phải một bãi ẩm ướt, nàng cúi xuống nhìn, ngay tức thì thét lên: “Máu!”

Nhìn nam tử trong lòng, Thiên Âm cắn răng, sử dụng sức lực bú sữa* vất vả kéo nam tử tới trên bãi cỏ. Hiện tại, nàng đã mệt đến đầu đầy mồ hôi, nhưng mà nhìn thấy vết máu trên người nam tử thì nàng thầm cổ động mình: “Thiên Âm cố lên, cứu một mạng người hơn xây bảy tháp chùa, cứu tiên một mạng.... Ngươi sẽ thành tiên!”

[* Sức lực bú sữa: có lẽ chỉ sức lực từ nhỏ á ^^]

Sau đó nàng bắt đầu đánh giá nam tiên nọ.

Nam tử mặc một thân hồng bào, đường viền nạm vàng, phẩm chất vải dệt vô cùng tốt, mềm mại nhẹ nhàng không thô ráp, đúng là nàng chưa thấy loại vải dệt này bao giờ, trên y bào cũng không thấy chút nếp nhăn nào.

Bên hông y đeo một đai lưng viền vàng khảm đủ thứ bảo thạch (đá quý), sáng chói rực rỡ, chỉ là lúc này trên đó dính rất nhiều máu tươi, dù cho đẹp đi nữa, cũng mang vài phần đau thương.

Ôi chao, tiên nhân đáng thương, sao người lại ngã tới bị thương vậy chứ!

Nàng cắn môi, trong lòng đang tiến hành đánh nhau. Thầm than một tiếng, nhìn y mấy lần, lại nhìn mấy lần nữa, cuối cùng quyết định!

“Ngươi yên tâm, ta sẽ không thấy chết mà không cứu!”

Nói xong, nàng tìm một khối đá sắc bén bên cạnh, run rẩy duỗi tay trái lên phía trên vết thương của y, tay còn lại thì cầm tảng đá hung hăng cắt qua lòng bàn tay một cái!

“Đau chết mất!” Nàng cắn răng chịu đau, cả người run rẩy. Thế nhưng ánh mắt lại không hề chớp nhìn chầm chầm miệng vết thương kia, khi máu tươi trong lòng bàn tay rơi xuống miệng vết thương thì thực đáng sợ, vết thương lấy một loại tốc độ nhanh mà mắt thường có thể nhìn thấy được sinh ra thịt mới.

Không bao lâu, vết thương kia, đã trở nên trơn nhẵn như ngọc.

Thấy vết thương tốt lên không sai biệt lắm, Thiên Âm lập tức đau lòng ôm bàn tay bị thương của mình, bi thương thở dài: “Nghĩ tới máu của tiểu Thiên Âm ta quý giá như vàng, có thể làm cho người chết thành xương trắng sinh ra thịt tươi, bây giờ cứu một tiên nhân, cần phải được báo đáp thật tốt!”

Máu của mình có thể cải tử hồi sinh, bí mật này, Thiên Âm cũng không nói với người ngoài, Trong lúc vô tình biết được việc này, chính nàng thử nhiều lần mới dám tin. Nhưng là lo lắng nếu có người khác biết chuyện, nói không chừng không đến một ngày, máu trong cơ thể nàng sẽ bị rút cạn, cho nên đối với việc này, từ đầu đến cuối nàng vẫn cẩn thận dè dặt, ai cũng không nói.

Nghĩ đi nghĩ lại, một hồi cảm giác tê tê ở miệng vết thương qua đi, đau tới tê tâm liệt phế.

“Hu... Ôi máu của ta!”

Sớm biết thế đã không cắt vết rách lớn như vậy, bàn tay cũng muốn cắt đứt luôn.

Nàng âm thầm than thở, ngắm nhìn tiên nhân hôn mê bất tỉnh, xoay người chạy vài bước, dừng một chút, lại quay người về, ghé vào bên tay y nói nhỏ: “Tiên nhân, máu của tiểu Thiên Âm ta không phải ai cũng có thể lấy được, nhìn xem ta chảy nhiều máu như vậy, ngươi ngàn vạn lần đừng có chết nha! Ta đi tìm chút thảo dược băng bó vết thương. Ngươi cứ ngoan ngoãn nằm ở đây được không?”

Nói xong cũng chẳng quan tâm người ta có nghe được hay không, nàng cao giọng: “Thế nào, ngươi không lên tiếng chính là đồng ý rồi đúng không? Nhất định phải chờ ta về đó!”

Nàng vội vàng chạy khắp núi tìm thảo dược, lại không nhìn thấy nam tử phía sau, mở đôi mắt đóng chặt, một đôi mắt sâu không thấy đáy, vô cùng hứng thú nhìn bóng dáng nàng chạy băng băng.

“Thần thể thật là thú vị....” Hắn nhàn nhạt xoa lồng ngực mình, biểu hiện trên mặt biến hóa trở nên gian xảo khó lường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »