Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3572 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 13
đánh bay lão quái đầu dễ như trở bàn tay

❊ ❊ ❊

Thiên Âm chỉ sợ hắn sơ ý tức giận đến ngất đi, vội mở miệng khuyên lơn: “Lão gia gia, xin ngài bớt giận, thân thế người già suy yếu, không chịu nổi cơn giận dữ lớn được.”

“Đúng đó đúng đó, lời nói của Thiên Thiên thật đúng ý ta!”

Giọng nói của Huyền Tề càng ngày càng xa, đến lúc Thiên Âm quay đầu nhìn lại thì bóng dáng của hắn đã hoàn toàn biến mất giữa hành lang.”

Thiên Âm vô tội đối diện với Huyền Lam đang tràn ngập lửa giận.

“Lão gia gia........”

“Không được gọi ta là lão gia gia!!”

Thiên Âm sợ tới mức nhắm mắt lại, than khóc trong lòng: vậy Huyền Tề ca ca không lừa gạt ta, người thời kỳ mãn kinh thật đáng sợ!

Bản lãnh khác Huyền Tề không có, bản lãnh chạy trốn học theo Lưu Quang lại đạt tới đỉnh cao! Tốc độ chạy trốn kia ngay cả Huyền Lam thân là trưởng lão cũng không đuổi kịp.

Trơ mắt nhìn bản thân bất tài để tôn tử chạy thoát, Huyền Lam chuyển đôi mắt muốn phun lửa sang Thiên Âm, mới đầu bị một thân quần áo không chỉnh tề của nàng dọa kinh hãi một phen, đang định mở miệng quở trách, lại nhìn thấy tiểu Thiên Tuyết trong lòng nàng, lần nữa dừng tầm mắt trên người Thiên Âm kỹ càng thì cực kỳ ngạc nhiên quan sát nàng rất lâu, bỗng dưng thất thanh la lớn: “Thần thể?!!”

“........... Hả?” Thiên Âm không nhịn được bắt đầu lui về phía sau, lão gia gia trước mặt này, dường như chính là ‘mất đi tinh thần ở trạng thái bình thường’ trong lời nói của Huyền Tề ca ca nha!

Hắn ta là tiên nhân, ngộ nhỡ dưới cơn nóng giận bắt mình đi luyện đan thì làm thế nào bây giờ?

Thiên Tuyết cũng bị một tiếng la kinh động dọa sợ tới nỗi lông dựng đứng cả lên, vô cùng cảnh giác trừng mắt nhìn hắn.

Ngay lúc một người một thú giật mình không thôi, đột nhiên Huyền Lam đi vào trước, hung hăng nhìn Thiên Âm chằm chằm, sau đó bắt đầu cười to ầm ĩ: “Ha ha ha.........Thái A tiên sơn sắp xuất hiện vị tiên tôn thứ hai........ Ha ha ha....... ông trời quả nhiên đối xử không tệ với Thái A nha!”

Bỗng dưng hắn bật cười, dọa Thiên Âm sợ không nhẹ, sau khi liếc nhau với tiểu thú Thiên Tuyết, móng vuốt nhỏ của Thiên Tuyết vung lên, trong ánh mắt kinh ngạc của Thiên Âm, lập lão nhân vẫn đang cười to kia bị một luồng gió lốc lớn vỗ bay xa ra ngoài một trăm mét, tiếng cười dừng lại!

“Hỏng rồi, gây họa rồi!”

Thiên Tuyết nhìn thành quả của mình, còn đang dương dương tự đắc, Thiên Âm lại ôm nó bỏ chạy.

Một chưởng của Thiên Tuyết vỗ bay một tiên nhân dĩ nhiên đáng hả hê, nhưng mà lửa giận của tiên nhân, nàng cũng không chịu nổi đâu!

Cho dù tiểu Thiên Âm nàng là ‘kỳ nhân’, nhưng cũng không dám khiêu chiến với tiên nhân.

Cho nên, mặc sức chạy trốn thôi

“Ha ha, đứa bé gái nhỏ, ngươi đừng chạy, lão phu không có nửa phần ác ý với ngươi.”

Tiếng của Huyền Lam sau lưng vang lên bên tai, Thiên Âm sợ tới mức mặt không còn chút máu, Thiên Tuyết và nàng càng giống như tâm linh tương thông, móng vuốt vung lên lần nữa, một vệt tử(tím) quang lóe qua, lão nhân lại bị vỗ bay, bất quá lần này, có vẻ như bị vỗ có chút quá xa...........

Vì thế trong cả cuộc đời này của Huyền Lam, người khắp nơi tôn kính hắn, trong một đêm trăng sáng sao thưa, bị một đứa bé gái nhỏ tưởng là ác tiên, tức thì bị một con tiểu thú quạt bay ra chấp pháp điện.

Ngày thứ hai, tin tức này như mọc cánh bay tới từng góc ngách Thái A tiên sơn, cho nên khi Thiên Âm thay một bộ quần dài trắng bằng vải lụa êm ái, bị Huyền Lam mang vẻ mặt xấu hổ dẫn vào Cửu Trọng điện thì cơ hồ mấy trăm đôi mắt đều rơi trên người nàng.

“Ơ?” Cuộc đời nàng chưa bao giờ bị nhiều người chú ý như vậy, hơn nữa lại ở trong tòa điện được trang trí bằng vàng lóng lánh nghiêm trang, nàng chưa bao giờ gặp được dạng tình huống này, nhất thời cơ thể nàng nàng run rẩy, đã hạ hỏa, lui cổ đi theo phía sau Huyền Lam.

“Huyền lão, đây là bé gái nhỏ trong lời nói của ngươi sao?”

Trên điện, một nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ mặc cẩm bào lộng lẫy, tóc đen phiêu dật, một đôi mắt phượng hẹp dài tựa như lơ lãng dừng trên người Thiên Âm, ám quang lưu động.

Lúc này, dường như hắn đang ngồi trên bảo tọa chưởng môn bằng lưu ly, nhìn xuống giữa điện, âm thanh trong suốt róc rách,không nghe ra vui buồn giận, bình thản làm cho người ta nhận ra một tia hứng thú chập chờn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »